Eternal Flame

Eternal Flame

  • WpView
    Reads 8
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Thu, Jun 16, 2016
Đêm nay là đêm mà phố Tokyo đổ cơn mưa tuyết. Trên con đường dài trắng xóa chỉ có hai bóng người-tôi và anh. Cơn gió khẽ đập mạnh vào tôi làm tôi lạnh tê tái, run lên lập cập. Thấy vậy, anh vội dìu tôi vào một ghế đá gần đó. Anh đỡ tôi ngồi xuống và phủ lên người tôi lớp áo khoác dày của anh. Anh lấy tay, khẽ đỡ đầu tôi để tựa vào vai anh. Tôi đỏ mặt.... -Không sao, miễn sao em cảm thấy ấm hơn là được rồi. -Anh dịu dàng nói -V...vậy còn anh? Anh không lạnh ư?- Tôi ấp úng trước vẻ đẹp lạnh lùng mà ấm áp của anh. -Em cảm thấy như thế nào thì anh cảm thấy như vậy- Anh điềm tĩnh nhắm khẽ đôi mắt hổ phách của mình lại. Tôi cảm thấy như thể một hơi ấm lạ lùng nào đấy tỏa ra từ người anh... Cả hai không nói gì thêm nữa nhưng cũng đủ cảm thấy hạnh phúc nhường nào... -Thôi, hay ta về anh nhé, ngày mai chúng ta phải đi học nữa mà. ̀ -Tôi cuống lên
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Chuyển ngữ || SkyNani || Gió biển nhẹ hôn hoa mặt trời
  • Như một giấc mơ
  • [Akai/Akemi] [Longfic]: Nét Duyên Dáng Màu Đỏ Thẫm
  • [Geminifourth] Chỉ Yêu Mình Em
  • [ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến
  • Ánh Dương Của Tôi
  • (LânDuy) Longfic - Biển người
  • SAU ÁNH HÀO QUANG
  • Sunflower

Tên truyện: 《海风轻吻太阳花》(tạm dịch: Gió biển nhẹ hôn hoa mặt trời) Tác giả: @思人狂 (Weibo) Số chương: 5 Chương Chuyển ngữ: seabreeze Lời của tác giả: Toàn văn dài khoảng 30 ngàn chữ, gồm 5 chương Thiết lập thanh mai trúc mã, văn học thị trấn không chính thống nhưng rất sáo mòn, câu chuyện mở ra tại một thị trấn nhỏ miền nam vào những năm đầu thiên niên kỷ Có một ít mô tả ở ngôi thứ ba "Jack từng nói rằng trúng được tấm vé lên tàu là may mắn lớn nhất cuộc đời anh, và anh luôn biết ơn điều đó. Rose đổi họ theo Jack, không phụ sự hy sinh ấy, sống phần đời còn lại thật rực rỡ. Trái tim của đại dương cuối cùng chìm sâu xuống đáy biển. Tôi tưởng tượng nếu là chính mình chìm trong làn nước lạnh ấy, chắc chắn nước mắt sẽ tuôn trào không dứt. Nhất định đó là nỗi đau buốt đến tận xương. Sky nghiêng đầu nhìn tôi, giọng nói pha chút âm mũi, "Don't cry, Ananda." Rồi cậu ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, cùng tôi chìm xuống đáy biển." Mong mọi người đừng thấy tôi dài dòng, bởi đây là một câu chuyện kéo dài suốt hai mươi năm. Tôi luôn cảm thấy từ "hận gặp nhau muộn màng" quá mức tàn nhẫn, hai người họ đáng lẽ phải gặp nhau ngay từ chương mở đầu trong cuộc đời mỗi người, nhất định họ sẽ rất hợp nhau. Chúc mọi người ngày 520 vui vẻ, mọi người có thể tích cực bình luận và like để tìm tôi chơi nhé, từng dòng bình luận tôi đều sẽ nghiêm túc đọc cả 🥹 --- Bản dịch có sử dụng các công cụ hỗ trợ dịch. Nếu thấy dở xin hãy click back PHI THƯƠNG MẠI. CHƯA NHẬN ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. XIN Đ

More details
WpActionLinkContent Guidelines