Hoa Giấy

Hoa Giấy

  • WpView
    Reads 63
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Jul 3, 2016
Loài hoa dù có gai góc nhưng vẫn rất mong manh. Bản hoà âm được tấu lên bởi cơn mưa rào. Bản hoà âm của mẹ thiên nhiên, mang theo một chút buồn không biết diễn tả như thế nào..... Tiếng đàn của những giọt mưa. Tiếng hát của những con gió. Hoà lại với nhau, như mang theo một kỷ niệm xưa cũ nào đó, một kỉ niệm đẹp..... Nhưng cũng thật buồn...... Buồn vì.... Đã quên rồi chăng?
All Rights Reserved
#5
traixtrai
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Kí Ức Của Mưa
  • [Hoàn Thành] Chân Trời Sau Mưa
  • (Tartali) love me while you still can
  • ❤(ASTRO)(BinEun-Eunha)(Chuyển Ver)Bồ Công Anh.❤
  • [ATVNCG] Trà Xuân, Hoa Hạ, Áo Đông
  • Hẹn Em Kiếp Sau
  • [ MuoiiMoon ] Bên Thềm Nguyệt Vắng
  • forget me not [Thời Quang]

Kí ức là những chuyện đã qua đi mà thực chất là ở lại trong ta. Chúng ta đi qua kí ức để tiếp tục chuyến hành trình cuộc đời. Kí ức mỏng mảnh mơ hồ đôi khi gãy vụn rời rạc, quặn xói chất tụ thành triền cảm nghiệm tiếp nối, dai dẳng theo thời gian, đậm ngắt theo ngọt bùi cuộc sống, thẳm sâu theo những vết hằn bi hoan chất đời, để rồi trở thành người bạn kín cậy theo ta đến tận cùng chôn sâu... biến tan vào hư vô sương khói. Tình trong "Kí Ức Của Mưa" là những cội tình gần gũi mà thiêng liêng nhất của mỗi người: Tình cảm gia đình, Tình bạn hữu, Tình yêu đôi lứa, Tình yêu thiên nhiên tươi đẹp. Tất thảy "HỌ" đan hòa, tranh đấu trong bà mẹ tình yêu chân thụ vĩ đại nhất - "Tình yêu cuộc sống". Kí ức không lặp lại mà nó náu nương ẩn khuất đâu đó để rồi sẽ trỗi dậy như khi đủ gió thì mưa, đến kì thì hoa nở, mùa đi thì hoa lại rụng... rơi rụng vào trong quên lãng của nhân sinh. Mưa chảy xuôi còn kí ức thì chảy ngược, cái lặng nhìn về những sự đã ngang qua cuộc đời... Nhìn vào kí ức là soi vào tấm gương quá vãng đa chiều, lục lọi, chiêm tường chính ta ở những tháng năm bao la vùng vẫy. Một chuyến đến nhân gian, ai nỡ hững hờ lãng đãng như một hình hài di động chờ ngày tàn tháng lụn, vì thời gian là hữu hạn cho đặc ân diệu tuyệt đó. Tận cùng của đời người nói theo cách nào đó chính là chiều sâu của kí ức... Viết tặng những ngày tháng có Ta ở trên đời!

More details
WpActionLinkContent Guidelines