Nhân Thú

Nhân Thú

  • WpView
    Reads 187
  • WpVote
    Votes 6
  • WpPart
    Parts 3
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Mon, Jun 12, 2017
Cơn ác mộng đột nhiên ùa về trong giấc ngủ của Lâm Hoàng Quyền: Cậu lúc 5 tuổi, đi du lịch cùng ba mẹ nhưng bị một tên ông cậu bày mưu sát hại nên cả nhà cậu lâm vào tai nạn thảm khốc. Ba mẹ mất, cậu được cứu và trở về sống cùng anh trai lớn hơn 4 tuổi. "Ting!" Tiếng chuông dồn dập vang lên, khiến cậu bừng tỉnh và ra mở cửa. Đâu ra, một con mèo trắng nhảy vào, chốc sau nó biến thành một người con trai cao to, đẹp mã (đang khỏa thân). Hai người vừa gặp nhau nhưng có cảm giác thật quen thuộc. Họ đã gặp nhau trước ư? Họ là gì của nhau ở kiếp trước? Hay họ bị xóa kí ức mà tạm quên nhau. Sau này Lâm Hoàng Quyền có tìm, trả thù kẻ sát hại cha mẹ cậu dạo trước? Và cậu là gì? Mọi khúc mắc, uẩn khúc, sự việc rối ren sẽ được giải quyết (khi bạn đọc truyện của Sura Nguyễn cho đến chương cuối) hết. Mời các bạn đón đọc! KÍ TÊN: SURA NGUYỄN
All Rights Reserved
#390
kinhdi
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Thái Giám
  • Tôi là trúc mã của F4 trong truyện thanh xuân vườn trường
  • Vạn người ghét sống lại thành thụy thú vạn người mê
  • Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Quyền Lực Cưng Chiều
  • [Hoàn] Đào mộ đào ra quỷ - Quân Tử Tại Dã
  • Câu chuyện ái kỷ của tôi

Tên tác phẩm: Thái giám Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ Thể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, cổ trang cung đình văn, Hoàng đế cường công, thông minh, nhược thụ, công sủng thụ Bản gốc: Hoàn (47 chương) Dịch: Tịt Văn án Ngự hoa viên đêm hôm ấy, dung mạo mơ hồ dưới ánh trăng, thân thể mê người yếu ớt giãy dụa, tiếng khóc xin trầm thấp cố gắng kiềm nén trong miệng, khiến Hạ Vô Ưu cảm thấy thật vui vẻ. Vốn dịnh phong người ấy làm quý nhân, giữ lại bên người tận tình hưởng dụng, ai ngờ, đột nhiên lại trốn không thấy bóng. Đã không biết cảm kích đến rơi lệ thì thôi đi, vậy mà đến tên cũng là giả, là vì không muốn để hẳn tìm thấy sao? Hừ, y nghĩ mình là ai chứ hả, chẳng qua chỉ là một tên thái giám thấp hèn mà thôi. Nhưng mình có phải bị trúng tà rồi không, vậy mà lại nhớ mãi không quên y, cứ luôn nhớ về hương vị của đêm xuân mê người ấy. Không được, tên thái giám to gan này, hắn nhất định phải tìm ra y. Y chỉ là một một thái giám trong cung thích "trồng hoa chăm cỏ", sao mà ngờ được hoàng thượng lại bị hương vị "hoa cỏ" trên người y hấp dẫn, lập tức vội vã trải qua "đêm xuân nồng" tại ngự hoa viên, làm một lần thì thôi đi, vậy mà còn muốn lần hai, lần ba. Mặc dù y đã cố hết sức trốn chạy, nhưng cái tên giả mình dùng cuối cùng cũng sẽ bị hắn phát hiện, chẳng lẽ là ông trời thấy y sống những ngày quá yên bình, cho nên mới để cho y sống chung với nam nhân vô tình này cả đời sao?

More details
WpActionLinkContent Guidelines