I will wait for you forever

I will wait for you forever

  • WpView
    Reads 301
  • WpVote
    Votes 29
  • WpPart
    Parts 12
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Feb 7, 2017
Chuyện kể về 1 cô bé tên Thanh Lệ, mồ côi cha từ nhỏ, mẹ bệnh nặng mà qua đời lúc cô mới được 5 tuổi, cô được 2 vợ chồng nọ nhận nuôi. Gia cảnh người này rất giàu có, đứng nhất nhì trên thế giới. cô vô tình gặp được cậu trong lúc 2 gia đình gặp gỡ, sau đó, gia đình cậu sang Pháp vì có chuyện gấp và cô luôn mòn mỏi đợi cậu quay về cùng với món quà mà cậu tặng trước lúc cậu đi. Lúc chờ đợi cậu, cô đã nhận ra, cô thích cậu. Vậy cậu có quay về?? P/s: vì là lần đầu tiên làm truyện nên mong mọi người góp ý kiến
Public Domain
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ fanfic won wook ] Mối tình đầu anh yêu em
  • Trên giường hóa thú
  • [12 Chòm Sao] Lời Hồi Đáp Tuổi 18 [Full]
  • [12 chòm sao] Thanh xuân [Full]
  • Mười Năm Xa Cách
  • Ánh Sáng Nơi Đáy Đại Dương
  • [Edit/ Full - 12cs] - Nhiệt Huyết Tuổi Trẻ!
  • [12 Chòm Sao] Hóa ra thật sự có một người như thế [full]
  • [FULL] DÂU TÂY ĐƯỜNG PHÈN
  • [12 chòm sao] Thanh xuân của ai?

Truyện này dựa trên câu chuyện ngôn tình có thật nhé mọi người ... Xoay quanh một cô giáo từ nhỏ mồ cô cha mẹ . Sau này nhận nuôi học sunh của mình cũng bị mẹ bỏ rơi và không biết cha mình là ai . Số phận gắn kết họ sống chung dưới mái nhà và tình thân . Tình yêu mang đến cho họ bao nhiêu ta nghĩa trong cuộc đời Nam chính cũng kém nữ chính 9 tuổi giống ngoài đời hihi ^^ --- Trích/ lời của nam chính Tôi chưa từng gặp bố của tôi. Trong trí nhớ, mẹ tôi như một con bướm, luôn luôn quấn quýt lấy những bông hoa và những người đàn ông có tiền. Bà ghét sự phiền phức, cho nên tôi với bà cũng chỉ là một sự ràng buộc. Vừa đến tuổi nhập học, tôi đã bị ném vào trường học, bà đóng tiền một lượt, rồi vỗ mông không bao giờ quản. Vừa đến giờ nghỉ, tôi đã bị giáo viên đuổi về nhà, ngồi ở cửa nhà không biết chờ đến khi nào mẹ mới về, phải ở bên ngoài một hai ngày là chuyện thường, tôi biết bà đã quên chính mình còn một người con còn tồn tại. Vì không muốn bị đói chết, tôi tự học nấu cơm, cũng học chăm sóc mẹ mỗi khi say rượu. Năm lớp 5, mẹ chưa đóng học phí đã biến mất. Cô giáo chủ nhiệm đưa tôi về nhà đòi tiền, nhưng bà đã rời đi rồi. Vẫn biết sẽ có một ngày như vậy, nhưng cũng không nghĩ sớm thế này tôi đã bị vứt bỏ. Trường không có khả năng cho tôi tiếp tục đi học, tôi có chút sợ hãi, nếu rời trường thì tôi còn nơi nào để đi đâu? Tôi như thế này cũng không thể tìm được một công việc. Cô giáo chủ nghiệm ngồi xổm trước mặt tôi, xoa xoa đầu tôi, mũi tự nhiên cay cay muốn khóc, mẹ tôi cũng ch

More details
WpActionLinkContent Guidelines