TÌNH MINH

TÌNH MINH

  • WpView
    Reads 527
  • WpVote
    Votes 101
  • WpPart
    Parts 8
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Mar 31, 2017
Một thiếu niên 15 tuổi mang trong mình căn bệnh ung thư máu quái ác. Một thiếu niên 15 tuổi từ bỏ tình yêu của bản thân đến nơi đất khách quê người để trị bệnh. Một thiếu niên 15 tuổi ôm trong lòng mối hận tình. === Để rồi 3 năm sau, thiếu niên 15 tuổi ấy trở thành một chàng trai lạnh lùng, hư hỏng, quậy phá. Một cô gái 15 tuổi nhạy cảm yêu một chàng trai chưa từng gặp mặt. Một cô gái 15 tuổi chờ đợi người yêu trong vô vọng. Một cô gái 15 tuổi bị nghi ngờ là một đứa lẳng lơ, lừa dối chỉ vì trò đùa của cô bạn. === Nhưng 3 năm sau, cô gái 15 tuổi này vẫn không thay đổi kể cả tình yêu đối với người thiếu niên kia. Liệu tình yêu có thể một lần nữa chớm nở giữa họ??? - Cô sẽ đợi tôi trở về ... đúng không??? - Lừa dối??? ... Vậy tôi còn trở về làm gì??? - Cô có đủ lòng tin để yêu một người chưa gặp mặt??? ... Nhưng tôi thì không - Trái tim tôi này, lấy ra??? Nhìn xem, còn nơi nào chưa bị cô tàn phá - Phải, tôi sẽ đợi cậu về ... Vì vậy, đừng từ bỏ mạng sống của mình nhé!!! - Tôi yêu cậu, điều đó chưa bao giờ là giả - Nếu không thể vào, tôi sẽ không vào. Nhưng tôi sẽ đứng ngay cạnh, mãi không rời xa
All Rights Reserved
#439
truyenteen
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Học cách yêu
  • /VHOPE/ THƯ KÝ TRỊNH SAO THẾ
  • Không Thể Ngừng Yêu Anh - An Hảo
  • {Xử-Kết} Đừng rời xa anh,em nhé!
  • Cả Đời Bảo Hộ Người [AnnCheer]
  • ...

Tình yêu - lại là tình yêu. Tình yêu là cái gì chứ? Không phải nó chỉ mang lại khổ đau cho con người hay sao? Tại sao con người lại yêu? Tại sao lại vướng vào thứ rắc rối đó để rồi không tài nào gỡ ra nổi? Tôi không thích nó - nó từng làm tôi khổ, nó từng để lại những vết sẹo trong tim tôi - không phai mờ được. Nhưng tôi nào ngờ đâu: bản thân vẫn sẽ rung động trước một ai nữa. Tình yêu - một thứ cảm giác dai dẳng mà say đắm, ám ảnh mà cũng sâu sắc, cay đắng mà cũng ngọt ngào. Nó vừa thật đặc biệt vừa thật đáng sợ. Tôi ghét "yêu" hay nói đúng hơn là sợ "yêu". Tim tôi đã đóng băng trước mọi rung động, đã quá lâu. Tôi từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ dính vào thứ cảm giác đó nữa. Nhưng nào đâu được... Bốn năm xa cách, không một chút liên lạc, lẽ nào thứ cảm xúc đấy vẫn có thể tồn tại trong tâm thức của cậu? Tôi không tin - nhưng nó là sự thật. Chúng ta đã lớn, đã trưởng thành - chúng ta đã khác. Vậy mà, ngày cậu quay về thứ duy nhất mà tôi không ngờ cậu sẽ nói nhất: "Tôi sẽ theo đuổi cậu đến ngày cậu yêu tôi hoặc yêu một ai khác thì mới thôi". Cậu vẫn chưa thay đổi nhiều nhỉ? Tôi có nên cố chấp mà bỏ lỡ một mối chân tình hay sẽ học cách yêu đây? Nhờ cậu cả vậy!

More details
WpActionLinkContent Guidelines