Đêm giông

Đêm giông

  • WpView
    Reads 320
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Oct 8, 2013
Cuộc đời của cô gái ấy gắn với những đêm giông tố... Vậy nên, nếu muốn thấy được ánh nắng, chính cô phải biết tự vượt qua những đêm giông lạnh lẽo ấy... Liệu sau một đêm đau khổ, hạnh phúc có đến với cô, hay sau giông tố sẽ chỉ là những giông tố khác...?
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Văn Ca Tuyết Mộng
  • |BECKYFREEN| |EDIT| Ánh nắng đời tôi
  • Bầu trời! Chúng tôi xin lỗi, hãy quay lại đi
  • Biển cả tình yêu
  • [GL] Hai Thái Cực (H)
  • Uyên Ương Vọng Nguyệt
  • ANH CHÀNG QUÊ MÙA THÂM TÌNH - HẮC KHIẾT MINH
  • { Longfic } Khi Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng Phải Lòng GILENCHI
  • ( Shortfic ) Chờ Đến Lúc Chị Quay Về Bên Em
  • Nếu như ngày ấy...

"Ánh sáng khuất sau lưng đồi, nơi góc tối Mặt Trời tan vỡ." Chiều buông như một hơi thở dài, rơi chậm rãi xuống những triền cỏ đã úa màu. Ngọn đồi đứng im lìm, che giấu sau lưng nó khoảnh khắc mà chẳng ai muốn đối diện: thời khắc ánh sáng cuối cùng vỡ vụn thành bóng tối. Thế nhưng cũng có người từng thổ lộ rằng, trước khi mang theo sắc vàng rực rỡ mà biến mất, hoàng hôn đẹp vô cùng. Nó đẹp hơn cả bình minh, vì đó là lúc con người có cơ hội soi chiếu lại tâm tư, được thả trôi trong những xúc cảm âm thầm: nơi dễ siêu lòng trước vẻ đẹp thức thời của thiên nhiên. Vẻ thi vị ấy không sao giấu được trong tầm mắt; nó hư ảo mà mênh mang, đẹp đẽ vô cùng. Phải, hoàng hôn rất đẹp. Nhưng ở bên kia góc tối của Mặt Trời, liệu có ai từng nghĩ, đó có phải là một hình thức khác của nỗi cô đơn? Nơi ánh sáng vừa khuất, mọi sắc màu chập chờn như giấc mộng, và lòng người bỗng chùng xuống giữa ranh giới của mong chờ và tiếc nuối. Có những hoàng hôn không nhuốm sắc vàng, chỉ còn bóng tối rịn ra từ những điều chưa kịp nói. Và mỗi góc tối Mặt Trời tan rã... là nơi người ta bắt đầu học cách quên. Chiêu Tuyết đứng ở đó, phía sau lưng đồi , nơi ánh sáng cuối cùng đã chọn cách lặng lẽ mà rời đi để ngóng tìm một điều gì đã cũ: một ánh mắt, một cái tên, hay chỉ đơn thuần là âm vang của một lần chạm khẽ. Ở đó, cô đã đứng một mình rất lâu - như thể chờ điều gì sẽ không bao giờ trở lại. "Lại một ngày nữa, với những kỷ niệm đã ố vàng."

More details
WpActionLinkContent Guidelines