Vô Tựa

Vô Tựa

  • WpView
    Reads 45
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 4
WpMetadataReadComplete Sun, Aug 16, 2020
Gã vốn dĩ là một kẻ bình thường. Thế nhưng độ một tháng gần đây đêm nào gã cũng mơ về một giấc mơ kì lạ. Trong giấc mơ đó gã là một gốc cây khô. Trong gốc cây ấy là những con nhím, những con chồn cùng vài chú gõ kiến. Đông qua xuân về, những con nhím cũng già đi, chim chóc cũng bao lần làm tổ, chỉ có gốc cây già cỗi khô khốc là chẳng hề thay đổi, gốc cây cô độc với thời gian. Gã tỉnh dậy nhưng cảm giác cô độc vẫn còn ám ảnh gã,khiến gã tò mò. Cả ngày gã chỉ mộng mơ về những con nhím những con chim trong giấc mơ ấy. Rồi một ngày gã quyết định đi hỏi một vị cao tăng đắc đạo về giấc mơ ấy. Nghe gã kể xong vị cao tăng thở dài mà rằng " Vạn năm trước vì sống chung với sinh linh lâu năm mà con có linh trí. Vì yêu quý sinh linh ấy, vì không chịu được cô độc mà con cầu xin ta thành người để tiếp tục luân hồi cùng sinh linh. Cớ sao giờ lại chìm vào mộng mị xưa? Mộng là huyễn, tỉnh rồi cớ sao còn nặng lòng? Kiếp trước là ảo,kiếp này cớ sao vì ảo mà sân si ?" Gã nghe vị cao tăng nói xong cho rằng không phải. Giấc mơ tuy buồn nhưng cuốn hút tâm trí gã lắm. Gã lại tiếp tục chìm đắm vào giấc mơ của riêng gã. Để rồi một ngày tỉnh dậy, gã không còn phân biệt được gã là gốc cây mơ thành người hay là một gã người mơ rằng mình là gốc cây. Vạn năm ngỡ tỉnh - vạn năm mơ Một giấc chiêm bao - một kiếp khờ Hỉ nộ ái ố ngân bài hát Tham sân si dục hóa khúc thơ.
(CC) Attribution-NoDerivs
#199
nhân
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Chờ đến ngày tận thế
  • Ngọt ngào mang tên anh!
  • Em đừng sợ
  • CỬU KIẾP DUYÊN [Truyện ngắn]
  • Xin đừng dụng tình sâu - Ngốc nhất đồng
  • Người Yêu Tôi Là Ma Cà Rồng

Lần đầu tiên gặp cậu là ngày có ánh nắng ấm áp, lá vàng rơi phủ đầy một khoảng sân,giây phút hoàn hảo đủ để một trái tim bắt đầu những rung động đầu tiên. Nhưng tớ không ngờ từ khoảnh khắc ấy trở đi con tim đều phải trải qua vô vàn cơn gió đông giá rét, đến mức hóa băng rơi xuống rồi tan vỡ giữa vùng trời ký ức. Giờ chào cờ hôm ấy, được ra sớm hơn mọi ngày, phút chốc kẻ đi người lại tranh nhau ùa ra khỏi cổng trường. Rồi bỗng dưng loa trường vang lên câu hát "Anh có nỗi sợ, sợ ta mất nhau". Giữa một đám đông nhộn nhịp như vậy, tớ vẫn bắt đúng giọng ngân nga của cậu. Ánh sáng xuyên qua từng tán lá xanh mướt phủ lên mái tóc cắt tỉa gọn gàng "Dù cho tận thế vẫn yêu em...vẫn yêu em" Yêu thầm giống như đứng dưới một cơn mưa, dù lạnh buốt hay tươi mát thì chính mình cũng sẽ bị ướt. Và cơn mưa trong lòng tớ đã kéo dài rất lâu tựa như là ngày tận thế. "Năm đó để cậu đi chính là mong cậu sẽ quay lại"

More details
WpActionLinkContent Guidelines