Vô Tựa

Vô Tựa

  • WpView
    Reads 45
  • WpVote
    Votes 4
  • WpPart
    Parts 4
WpMetadataReadComplete Sun, Aug 16, 2020
Gã vốn dĩ là một kẻ bình thường. Thế nhưng độ một tháng gần đây đêm nào gã cũng mơ về một giấc mơ kì lạ. Trong giấc mơ đó gã là một gốc cây khô. Trong gốc cây ấy là những con nhím, những con chồn cùng vài chú gõ kiến. Đông qua xuân về, những con nhím cũng già đi, chim chóc cũng bao lần làm tổ, chỉ có gốc cây già cỗi khô khốc là chẳng hề thay đổi, gốc cây cô độc với thời gian. Gã tỉnh dậy nhưng cảm giác cô độc vẫn còn ám ảnh gã,khiến gã tò mò. Cả ngày gã chỉ mộng mơ về những con nhím những con chim trong giấc mơ ấy. Rồi một ngày gã quyết định đi hỏi một vị cao tăng đắc đạo về giấc mơ ấy. Nghe gã kể xong vị cao tăng thở dài mà rằng " Vạn năm trước vì sống chung với sinh linh lâu năm mà con có linh trí. Vì yêu quý sinh linh ấy, vì không chịu được cô độc mà con cầu xin ta thành người để tiếp tục luân hồi cùng sinh linh. Cớ sao giờ lại chìm vào mộng mị xưa? Mộng là huyễn, tỉnh rồi cớ sao còn nặng lòng? Kiếp trước là ảo,kiếp này cớ sao vì ảo mà sân si ?" Gã nghe vị cao tăng nói xong cho rằng không phải. Giấc mơ tuy buồn nhưng cuốn hút tâm trí gã lắm. Gã lại tiếp tục chìm đắm vào giấc mơ của riêng gã. Để rồi một ngày tỉnh dậy, gã không còn phân biệt được gã là gốc cây mơ thành người hay là một gã người mơ rằng mình là gốc cây. Vạn năm ngỡ tỉnh - vạn năm mơ Một giấc chiêm bao - một kiếp khờ Hỉ nộ ái ố ngân bài hát Tham sân si dục hóa khúc thơ.
(CC) Attribution-NoDerivs
#137
ngày
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Ngọt ngào mang tên anh!
  • Em đừng sợ
  • CHÚ À, ANH KHÔNG BIẾT YÊU
  • Lời Tỏ Tình Trong Mắt Em - Dạ Tịch
  • CỎ BỐN LÁ

Đây là câu chuyện về một cô gái, chấp nhất với môi tình đầu không hồi kết. Năm năm thanh xuân chỉ mong trả cho lỗi lầm tự tạo trong quá khứ. Đến khi buông tay, ẩn mình vào thế giới riêng thì người đàn ông xa lạ đột ngột bước tới. Anh mang đến xúc cảm, sắc màu thi vị cho cuốn nhật kí đen trắng. Vẽ vào đó ôn nhu, săn sóc, nâng niu và trân trọng. Cho cô cảm giác "anh chỉ vì em mà tạo yên bình". Dường như mọi đắng cay lúc trước, cũng vì anh mà hóa ngọt ngào. Nhưng thời gian ngắn ngủi, bức màn quá khứ bị vén lên, bắt hai người đối diện với thứ duyên nợ nghiệt ngã qua tấm gương hiện thực tàn khốc. Cô ép mình buông tay, hèn nhát trốn chạy vì sợ anh đau khổ. Anh lại dằn vặt bản thân không dám tìm cô bởi sợ cô đau thương. Cuối cùng ai vì ai mà tạo nên cục diện rối ren đó. Phải chăng họ đều vì đối phương mà tự o bế bản thân mình? Tuổi trẻ mỗi người có bao nhiêu mà lãng phí? Gặp nhau đã khó bên nhau lại càng khó hơn. Chúng ta chẳng ai biết chắc điều gì là vĩnh cửu, thứ gì là bất biến. Nhưng nếu không sống vì hôm nay, liệu rằng ngày mai sẽ không hối hận? Ta không thể thay đổi được quy luật, không cứu vãn được quá khứ, cũng chẳng biết trước được tương lai. Nhưng lại có thể quyết định màu sắc của hiện tại. Vậy liệu hai con người cô độc và đồng cảm, lại vướng duyên vướng nợ, có thể cùng nhau tạo một sợi dây liên kết với cuộc đời đầy sóng gió này? Sẽ vực nhau dậy khỏi những mệt mỏi, chông gai, và đau thương chồng chất?

More details
WpActionLinkContent Guidelines