One Shot : Estachio

One Shot : Estachio

  • WpView
    Reads 18
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Thu, Dec 15, 2016
Chuyến đi bất chợt gợi lại những kỉ niệm thời trẻ tuổi của hai người bạn xuất thân khác nhau nhưng được gắn chặt dần qua nhiều mẩu chuyện thăng trầm chắp vá nên cuộc đời họ. Ferro Estachio là con cả của một gia đình trưởng giả vùng ngoại ô Baldasarre, vô tình có liên quan đến một gia đình quý tộc - mà sau này đã chia rẽ gia đình anh. Faustino sinh ra ở thành thị, gia đình là dân bán buôn nhưng với ngoại hình và thể lực chẳng ăn nhập gì với công việc ấy, anh được gửi về Baldasarre, với mong muốn trở thành một văn sĩ. Tại đây, anh đã chứng kiến từ đầu tới cuối câu chuyện nhà Estachio, và những trang truyện đầu tiên kể lại câu chuyện ấy theo một hướng đi khác đã được hình thành.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • mưu sát hoàng hôn | bkpp
  • • Once you, forever you •
  • GeminiFourth • Quốc Vương, Ta Yêu Em!
  • [ draco X y/n ]Bán Thân Cho Thiếu Gia Mafoy
  • [Naruto] Dưới hiên nhà có tuyết rơi

tác giả gốc: Chiết Châu văn án: "Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai". Lâm Y Khải không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa. Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được. Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo. Lâm Y Khải không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy. Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất. Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt. ... - Xin lỗi anh. - Gì cơ? - Rất nhiều chuyện lúc trước... Có phải tôi vẫn chưa nói được câu xin lỗi tử tế nào với anh không? - Lúc nhận nhầm WeChat của tôi là người khác cậu đã nói rồi, cậu nói hối hận vì đã trêu chọc tôi. - Vậy à? Thỉnh thoảng tôi cũng có lương tâm nhỉ. - Cậu nói thật chứ? - Thật. Lúc nãy khi chú rể mời rượu đã chúc anh sau này có thể sống thật hạnh phúc, bươn chải ngần ấy năm, cũng nên có người chăm sóc anh thật chu đáo. Tôi cũng thật lòng mong là như vậy. Đèn xe phía trước sáng lên, luồng sáng ập tới đột ngột khiến Lâm Y Khải vô thức nhắm mắt lại. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mã Quần Diệu, chỉ nghe thấy sau một hồi làm thinh, anh dùng một giọng điệu mà cậu không thể phân tích được để nói: - Được, cảm ơn cậu.

More details
WpActionLinkContent Guidelines