Huonggiang230712
"Văn chương là linh hồn, nhưng Tiếng Anh là... sinh mệnh của cái mông em!"
Duy Thiên, cậu nhóc lớp 8 có tâm hồn treo ngược cành cây, có thể xuất khẩu thành thơ nhưng lại "mù chữ" khi nhìn vào bảng động từ bất quy tắc. Cuộc sống của cậu là những chuỗi ngày mơ mộng, cho đến khi vấp phải "hòn đá tảng" mang tên Quốc Việt.
Thầy Quốc Việt - ba mươi tuổi, độc thân, đẹp trai chuẩn soái ca và là chủ nhân của những nụ cười "nhây" không lối thoát. Thầy nuôi Thiên từ khi em còn chập chững, vừa là anh, vừa là bạn, vừa là người thầy dạy Anh văn tận tâm nhất thế gian. Thầy có thể cùng Thiên ăn vụng mì tôm lúc nửa đêm, nhưng cũng có thể cầm cây thước gỗ sồi lạnh lùng bắt em phải chia cho đúng thì hiện tại hoàn thành.
Trong căn nhà nhỏ ở Quận 3, có một quy luật bất thành văn:
Lúc bình thường: "Thầy ơi, em muốn ăn sườn xào!" - "Được, thầy làm cho mèo con ngay."
Lúc kiểm tra bài: "Thầy ơi, em sai có một chữ..." - "Nằm xuống bàn, em sai một chữ là một thước vào mông, không nịnh hót!"
Một câu chuyện về tình thầy trò sâu nặng, về những trận đòn roi đẫm nước mắt nhưng thấm đẫm tình thương, và hành trình trưởng thành của một cậu nhóc giỏi Văn dưới sự "kèm cặp" sát sao của ông thầy siêu nhây nhưng cũng siêu nghiêm khắc