5. Already gone

6.8K 487 89
                                        

Căn phòng đen thẫm không hề có một tia sáng nào ngoài màn hình điện thoại phát ra thứ ánh sáng xanh mờ mờ. Taehyung ngồi thừ trên giường, mắt nhìn điện thoại thật lâu, màn hình vừa tắt là cậu lại bấm nút nguồn chỉ để nhìn chăm chăm vào mấy con số phút chuyển động.

Mấy ngày rồi, Jungkook không tới lớp. Từ ngày gặp nhau trên sân thượng đầy gió, Jungkook xin nghỉ học, cũng không ai biết cậu ở đâu. Bố mẹ Jungkook đều đi công tác ở nước ngoài từ lâu, một mình cậu ở trong ngôi nhà nhỏ cách nhà Taehyung vài dãy phố. Taehyung hỏi thăm hết người này đến người khác, cuối cùng mới nhận ra sợi dây liên kết Jeon Jungkook với thế giới, duy nhất chỉ có mình.

Một đôi lần Taehyung đảo qua nhà Jungkook, có lần không chịu nổi nhảy phốc qua hàng rào đập cửa, Jungkook không có trong nhà. Câu trả lời dường như đã rõ ràng, Taehyung đoán chắc Jungkook một mình đi phẫu thuật cắt bỏ hoa trong ngực. Jungkook vốn là một đứa nhỏ rất sợ đau, mỗi lần bị ốm là lại vật vã làm mình làm mẩy không chịu ăn cháo ở nhà ăn bệnh viện, không biết mấy ngày qua cậu ta ăn uống thế nào. Càng nghĩ đến lại càng khó chịu, Taehyung khoác áo khoác rồi bước ra khỏi nhà.

Mùa đông chỗ bọn họ không có tuyết. Cơn mưa phùn ẩm ướt dính lên tóc, Taehyung càng khép chặt hai tà áo khoác rồi bước nhanh dưới dòng người, cũng không biết là muốn đi về đâu. Dừng lại trước một mái hiên khi mấy hạt nước lấm tấm bám đầy đầu, Taehyung mới nhận ra điện thoại trong túi áo mình rung từ khi nào không biết. Vội vàng lôi điện thoại ra khỏi túi, Taehyung có hơi thất vọng khi thấy tên của Hoseok sáng lấp lóe trên màn hình.

"Alo, hyung?"

"Taehyung, em ở đâu vậy?"

"Đi dạo trên đường thôi, có chuyện gì?"

Chỉ hỏi cho có, vì Taehyung đã nghe được tiếng nhạc ồn ào từ bên kia vọng lại. Hẳn là Hoseok đang ở một sân khấu trong nhà.

"Tới đây đi, nhà thi đấu trường Cube. Còn ba mươi phút nữa mới bắt đầu, hôm nay NJ không đấu được, mới chỉ có anh và Jimin thôi."

"Em mệt lắm, không đấu được đâu."

Taehyung kiếm cớ thoái thác, tinh thần không tốt dễ làm ra những chuyện không bình thường. Hoseok giục thêm một hồi mà Taehyung chỉ ậm ừ không lên tiếng, đành chửi vài câu vu vơ rồi cúp máy. Năm giây trước khi âm thanh cuối cùng tắt hẳn, Taehyung tưởng không tin vào tai mình khi nghe được giọng nói quen quen:

"Jeon Jungkook, cậu ăn nhiều một chút thì chết à?"

Trên đời không có nhiều Jeon Jungkook như vậy để cho Jimin gọi tên, Taehyung nhanh chóng bấm số Hoseok.

"Gì đấy?"

" .. Có nhiều người ở đó không?"

"Anh nói rồi, có anh và Jimin. Đương nhiên có Yoongi, còn thằng nhỏ Jungkook không biết từ đâu xuất hiện. Nếu ngại thì không cần đến đâu."

"Em, à, Hana đột nhiên muốn xem em nhảy, em tới ngay."

Hoseok cúp máy, bối rối nhìn về phía đám người Jimin đang đứng nhìn. Jimin buộc lại đồ bảo hộ trên đầu gối, không ngẩng đầu mà hỏi lớn để át tiếng nhạc đi.

(Vkook) HanahakiNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ