Buổi diễn thuyết về sức khỏe được tổ chức vào ngày 15/6, lúc 5h chiều, là buổi diễn thuyết cho các em sinh viên ngành Y.
Thúy Ngân đã về nước từ hai hôm trước, nhưng chỉ trở về căn nhà của bọn họ duy nhất một lần để dẹp balô, rồi rời đi, ở lại bệnh viện mãi tới hôm nay.
Lan Ngọc đến từ rất sớm, đứng ở bên ngoài cửa. Nhìn ra phía trước. Trông chờ người ta.
4h30p, Thúy Ngân bước xuống từ một chiếc BMW xám bạc, mặc chiếc áo sơmi trắng, quần âu và giày cao gót, mái tóc nâu được búi cao. Khuôn mặt nghiêm nghị nhìn một vòng khu vực diễn ra buổi diễn thuyết rồi đi vào.
Đến cửa, gặp vợ, người mà cô yêu nhất, người mà làm cho cô đau đớn bấy lâu nay. Thật muốn ôm em cho thỏa nỗi lòng, nhưng không thể.
- Ngân......- Lan Ngọc ghị tay cô lại khi thấy cô muốn bước đi vào trong, mắt ầng ậc nước.
Thúy Ngân giật giật khóe môi, hít thở thật đều rồi đưa tay lên lau nước mắt cho nàng, vẫn ân cần như vậy. Sau khi lau nước mắt, cô gỡ nhẹ cánh tay nàng ra khỏi tay mình.
- Xin lỗi, tôi có việc.
Trái tim cả hai như nát tan cả ra, tại sao lại xa cách như vậy ? Thúy Ngân, em là vợ chị mà, sao chị lại không quan tâm em nữa, hay em đã làm chị quá tổn thương rồi ? Em đáng chết đúng không ?
Nàng lững thững bước vào, ngồi ở dãy cuối cùng.
Thúy Ngân đứng trên bục giảng về sức khỏe, đôi tay giơ tới giơ lui miêu tả, miệng không ngừng nói, lâu lâu cũng nở nụ cười, nhưng nàng biết, nó rất máy móc. Thỉnh thoảng vẫn nhìn vào người con gái ngồi ở cuối dãy, ánh mắt ôn nhu như trước.
Kết thúc buổi diễn thuyết. Sinh viên ra về. Thúy Ngân, Vỹ Dạ và Phương Linh vẫn đứng đó, vậy là buổi diễn thuyết thành công tốt đẹp.
Vỹ Dạ xin phép ra về trước.
- Ngân, đi ăn được không ? - Phương Linh ghé sát tai cô, thì thầm.
Thúy Ngân nhìn về hàng ghế dưới, có một người vẫn ngồi ở đó, chắc chắn là đang đợi cô.
- Không. - Thúy Ngân tránh né cô ta, cầm túi xách lên.
Cô tiến ra khỏi đó, Lan Ngọc thấy thế liền bước theo. Đi sau lưng người ta.
Thúy Ngân đứng bên ngoài chờ taxi, bỗng dưng một bàn tay đan lấy tay cô, xiết chặt:
- Ngân, về nhà với em được không…?
Thúy Ngân im lặng, không đáp trả, không bài xích. Hai bàn tay lâu lắm rồi mới được sưởi ấm như thế này. Sao quá đỗi ấm áp.
Ngồi trên taxi, Lan Ngọc đọc địa chỉ cho tài xế rồi ngồi dựa vào vai cô, tay liên tục xoa xoa mu bàn tay cô, vẻ xoa dịu.
Về đến nhà, Thúy Ngân ngồi dựa ở sôpha, ánh mắt trũng xuống.
Lan Ngọc sau khi khóa cửa liền đi vào bên trong, thấy chồng ngồi ở sôpha, thì tiến tới, tự động ngồi trong lòng người ta, đưa tay choàng qua ôm cổ cô, chôn đầu vào hõm cổ người ta nũng nịu:

BẠN ĐANG ĐỌC
[Ngọc Ngân] DỤ THỤ - Cover
FanfictionAuthor: Mooncaca - Đã xin phép tác giả khi cover lại fic này, nhưng chưa nhận được phản hồi, nếu tác giả không cho phép thì mình sẽ lập tức gỡ fic xuống. - Couple chính: Lê Huỳnh Thúy Ngân - Ninh Dương Lan Ngọc. - Cảnh báo trẻ em dưới 18 tuổi, phụ...