13. CÓ MÙI THÊ NÔ

651 56 1
                                    

Nhất Kỳ buổi chiều hôm nay thấy Trương Hân lại đến liền trêu:

- Lại đến muốn cưa cẩm bà chủ của tôi à?

- Em.....em tới sửa xe chứ bộ. - Trương Hân đỏ mặt.

Hứa Dương đi ra nhìn cô. Nàng khoanh tay nhướn mắt.

Trương Hân cười cười. - Ôi chao, đèn xe hỏng rồi. - Dù gì chưa là gì của nhau, vẫn nên có lí do chính đáng để đến đây chứ.

Hứa Dương cười khổ, ngồi xuống xem, đèn xe rõ ràng bị ai cắt mất dây điện.

- Trương Hân, hay là tôi cho em tiền mua xe mới, đừng sửa xe nữa, tôi chán lắm rồi. - Hứa Dương chống cằm nhìn cô.

- Không, xe mới thì nó vẫn hư thôi. - Trương Hân khẳng định chắc nịch.

Hứa Dương: ????? Mẹ nó, tới tán tỉnh thì nói đi, bày đặt giả bộ hư xe, làm như nàng ngốc lắm vậy.

Suy nghĩ thế nhưng vẫn có người chăm chú sửa xe cho cô. Còn Trương Hân thì ngồi bên cạnh nhìn nàng cười ngây ngốc.

- Em nhìn cái gì dữ vậy? - Hứa Dương ấn vào trán cô. Bộ mặt nàng dính cái gì hay sao?

Trương Hân tỉnh bơ nói. - Em đang nhìn xem tình yêu có dáng vẻ thế nào.

- Đồ dẻo miệng. - Hứa Dương bật cười, cốc vào đầu cô, đứa nhỏ này luôn biết cách làm người ta vui vẻ như thế.
_____________

- Đây, là con khốn này. - Bên ngoài hai người mặc vest đen đi vào, theo sau là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng.

Hai người đàn ông mặc vest đến túm lấy Hứa Dương, đẩy nàng phải quỳ xuống.

- Là mày. Mày quyến rũ chồng tao.

Hứa Dương đang đau bụng, vả lại nếu bình thường nàng cũng chẳng cách nào chống trả nỗi bọn họ, chỉ có thể giương mắt lên nhìn bà ta.

Gara một trận in ỏi, nhưng không ai dám chạy vào can.

Hứa Dương cũng nháy mắt bảo họ đừng làm loạn.

- Bà là ai?

- Tao là vợ của ông Dương. - Bà ta hầm hừ đi tới nâng cằm nàng lên.

Trương Hân hùng hổ hét lên. - Tụi bây buông chị ấy ra.

Chả ai quan tâm tới.

Bà ta nhìn Hứa Dương từ trên xuống dưới rồi cười lạnh, giọng nói mỉa mai phỉ nhổ nàng:

- Con điếm. Dám dụ dỗ chồng bà. Lên giường rồi moi tiền à.

Trương Hân sôi máu, cô hầm hầm cầm tua vít ở gần đó lên, nhanh chóng tới xiết lấy cổ bà ta.

Bà ta bị cô ôm, cổ họng bị tua vít chặn ngang, bà ta ú ớ.

Trương Hân phun ra mấy chữ lạnh nhạt:

- Để Hứa Dương đứng lên. Nhanh.

- Thả, thả nó ra. - Bà ta cảm nhận sức lực ở tay cô càng mạnh, liền ra lệnh thả người.

Khi Hứa Dương đứng dậy, cổ bà ta mới được buông lỏng một chút.

Trương Hân nhìn nàng, cô đau đớn không thể tả, cô gái cô yêu lại phải quỳ dưới chân người ta mà bị kết tội dụ dỗ chồng người ta.

[Hân Dương] [Cover] GARAGE TÌNH YÊUNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ