230 18 0
                                        

khẳng định một lần nữa nhé. em sẽ chết

em chắc chắn với điều đấy,coi nó như một lẽ dĩ nhiên. thật ra cũng không hẳn là sai,thiên lý tuần hoàn mà,điều gì cũng phải thay đổi. con người sinh ra,lớn lên rồi chết đi. mọi thứ rồi sẽ chết và được thay thế bởi một "thứ" mới,trái đất vẫn quay nhưng con người ta đâu thể nào mãi bất diệt như trái đất. em cũng chỉ là một cá thể,sẽ lớn mãi rồi đến lúc nào đó cũng héo mòn dần và trở về với đất mẹ

em rồi sẽ chết,sớm thôi,và phá vỡ thứ vòng tròn sinh tử này

thật lòng đấy,em chỉ muốn đi thôi. đi thật nhanh,em sẽ chẳng tính đến ngày trở lại. trở lại với những nỗi đau,những tháng ngày tẻ nhạt kéo dài của một đời người nhàm chán,không trở lại với gã. kẻ vô tình

phải nói sao nhỉ ? cuộc đời em bất hạnh làm sao. như thể vận xui trên đời đều hội tụ và giáng xuống đầu em những tình huống trớ trêu ngu xuẩn. em ghét điều đó,ghét đến nỗi em chỉ ước mình biến mất,tựa chưa từng tồn tại trên cõi đời

em biết ơn khi gã đã đến với cuộc đời nửa vời này của em nhưng gã đến thì liệu có thể nào đừng mang đớn đau thêm cho em được không. em chỉ cần gã thôi là đủ mà. đâu cần phải thêm những nỗi ưu phiền khiến em đau đầu ?

cái thời khắc gã hỏi em

- em coi cái chết là gì ?

em trả lời gã bằng cái giọng chán chường,ngước đôi mắt to tròn lên nhìn gã

- nhiệm vụ của em,tác phẩm của em. em sinh ra,cũng chỉ để chết

ngửa mái đầu tròn về sau,em giơ đôi tay trắng nõn lên không trung,trêu đùa với những cánh hoa tưởng tượng. khắc lại hình bóng trăng sáng vằng vặng,trong lòng cũng âm thầm tạo nên bóng hình đối phương. em nghe thấy gã thở dài rồi tiếng bật lửa vang lên,phá tan bầu không khí đậm đặc và ảm đạm

- đừng chết,Barcode

gã dùng cái giọng ra lệnh nói với em,cảm xúc chán ghét như cơn sóng cứ dạt dào trong tim khiến em nhíu mày. cáu kỉnh như một con mèo già khó tính,em ngồi dậy,nhìn tên đang phì phèo điếu thuốc trước mắt

- em muốn chết,liên quan gì đến P' không ?

- tôi cần em,thế đã liên quan chưa ?

gã bình thản,đứng lên rồi thả điếu thuốc còn dở xuống đất,dùng mũi giày da trực tiếp dập tắt

- anh..

- khuya rồi,về đi,mai chúng ta nói tiếp

chẳng để em nói lời nào,gã xoay lưng rời đi. đêm khuya thanh vắng,dường như không gian lúc đó đã ngưng lại,không có lấy một chút âm thanh. em nhìn chai tequila đã vơi phân nửa,vội cầm lấy mà lập tức uống vào. hương rượu nồng sộc thẳng lên mũi,khắp khoang miệng ngập tràn chất lỏng sánh đặc,em khẽ nhăn mặt. đôi mắt nhắm chặt ép nước mắt chảy ra,lệ em lăn dài,đọng lại cằm rồi hờ hững rơi xuống. em nức nở,sụt sùi và tựa căm tức,tủi hờn trong lòng lan tràn khắp tâm trí. tim em nhói đau,như thêm thổn thức cho nỗi bất hạnh muôn thuở của kẻ đơn côi. đến lúc nào em mới tìm thấy hạnh phúc,sớm thôi hay không bao giờ ?

mai về | JeffBarcodeNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ