Chap 4~

690 24 5
                                    

Sau lần đó,cậu thật sự rất ngại,mỗi lần nhìn thấy hắn là cậu lại đỏ mặt,cũng vì thế mà kể từ đó cậu tránh mặt Tae.Hắn cũng không phải là không nhận thấy được điều đó,hắn rất tức giận vì cậu bỏ ngoài tai câu nói của hắn tuyên bố lúc đó.Suốt cả tuần,Kook thì lo tránh mặt hắn,dù chỉ bốn mắt nhìn nhau đúng 1 giây thôi là đã khiến cho tim cậu rớt ra ngoài rồi a~Thậm chí cậu còn phải nài nỉ xin cô giáo đổi chỗ ngồi,cậu phải rời xa Sungjae tạm thời và lên ngồi cạnh Mingyu.Còn cũng vì thế mà một tuần này,mọi người đều phải mặc thật nhiều áo ấm,bởi vì sao.......Vì do tên họ Kim kia vì cậu tránh mặt hắn mà hắn cảm thấy khó chịu.Hằng ngày,hắn đi học đều không hề lấy đến một nụ cười ,thậm chí dù Hoseok bày trò lố đến đâu thì hắn vẫn không chịu hé nửa răng hay một cái nhếch miệng.Ánh mắt luôn sắc lạnh,giọng nói thì từ xưa đã ồm rồi mà giờ lại còn trầm khàn,nguy hiểm hơn.Hắn luôn trông băng lãnh,người toát ra sát khí đằng đằng,trông hắn hiện tại không khác gì một con mãnh thú xổng chuồng cả.Không những thế,hôm nay ,hắn còn cúp học một tay đi đánh những băng đảng xã hội đen đối thủ của nhóm.Đối với hắn,dù có đông đảo đến mức đâu thì đều chết dưới tay hắn cả,nó chỉ như một thứ để hắn giải tỏa nỗi buồn thôi chứ không vì mục đích gì cả.Đặc biệt,những người sau khi bị hắn đánh bại đều nhập viện và chấn thương rất nặng : Người thì bị gãy tay,chân;người thì bị gãy xương đầu,đầu lệch nặng sang một bên;người thì bị đánh cho be bét đến nỗi mặt còn không nhận ra mặt...Khi Hopemin vừa đến thì cảnh tượng thảm khốc mà họ chứng kiến được là một đám người nằm lả trên đường,máu me tùm lum.Hopemin không khỏi kinh hoàng, cảm thấy sợ hãi đồng thời thương thay đám người này vì không may mắn lại đụng vào lão đại nhà này a~Tae phủi tay một cách nhẹ nhàng,quay lưng bỏ đi,trước khi đi hẳn,hắn còn bỏ lại một câu khiến Hopemin mặt cắt không còn một giọt máu:

-"Xử lí hết đống xác đó cho tau! Những người nào còn sống lập tức bỏ vào máy xay ( Khổng lồ ) của băng đảng xay nhuyễn ra cho ta ( Ôi trời ơi!! Ngộ đái cả quần rùi!! )"

-"Được,chúng..tôi...đã rõ thưa lão đại!"

Hopemin run run đồng thanh trả lời,mặc dù cũng tuổi nhưng ở trên lớp Hopemin sẽ được quyền xưng hô bình thường nhưng khi ở ngoài thì bắt buộc Hopemin phải xưng hô Tae là lão đại không thì chắc Hopemin giờ không còn đứng đây mất.Cứ thế,giọng nói đầy sự băng lãnh,tàn bạo đó biến mất dần khỏi con hẻm,mùi máu tanh xộc lên bao trùm cả con hẻm đó.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Jungkook sau khi tan học rồi phải đi học thêm nên về trễ.Cậu cảm thấy lạ khi nhìn sang bên chỗ hắn thì không thấy hắn đâu,giờ cậu mới để ý là hôm nay hắn cúp học thậm chí cả giờ học thêm ở trường,hắn cũng không đi.Mà thôi cũng kệ,càng tốt chứ sao.Mặc dù nghĩ như thế nhưng trong lòng cậu vẫn có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó a ~Kết thúc buổi học thêm.Cậu thong thả vui vẻ soạn cặp sách vở,tung tăng nhảy chân sáo về nhà.Nhưng đời đâu có đẹp với cậu đâu,trên đường về nhà cậu không may lại gặp một đám người to cao lạ mặt.Trên người mấy tên này chi chít những hình xăm và vết sẹo,cơ bắp cuồn cuộn,cao hơn cậu hẳn cả hơn một cái đầu:

-"Này cưng!! Đi đâu về muộn thế?? Nhóc dễ thương quá,đi với tụi anh đi,anh sẽ làm cho cưng sướng lên mây luôn.Còn nếu cưng không chịu đi theo tụi anh thì đừng trách tụi anh nặng tay"

[VKOOK] [HE] SẮC LANG SỦNG MỸ THỤ~Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ