7. Persuit

1K 110 4
                                        




Joohyun mơ màng mở mắt ra, cô cảm thấy toàn thân là sự ê ẩm và đặc biệt là cổ, nó tê đến mức làm cô không thể dậy luôn được. Dụi mắt để nhìn mọi thứ dễ hơn, trước mắt Joohyun bây giờ hiện lên là bãi biển xinh đẹp không một bóng người, trời vẫn còn chưa sáng hẳn. Joohyun quay sang nhìn đồng hồ trên xe, bây giờ là 5 giờ 10 phút. Từ từ đã! Đồng hồ trên xe? Trên xe?


Lúc này Joohyun mới tỉnh ngủ hẳn, bật người ngồi dậy quay sang trái, Son Seungwan đang ngủ bên cạnh cô.

Vậy là cả đêm qua Son Seungwan đã đưa cô đi quanh Pattaya như cô ấy nói sao? Seungwan đã để cô ngủ trên vai suốt cả đêm chỉ vì Joohyun nói không thích về chỗ ở của cô ấy? Để rồi mệt mỏi đến mức ngủ gật luôn thế này à? Sao sau bao nhiêu năm rồi mà Son Seungwan vẫn cứ ngốc nghếch vậy nhỉ?


Nhớ lại tối hôm qua, sau khi Seungwan nói sẽ đưa mình đi dạo cho đến khi Yeri gọi lại, Joohyun đã thẳng thừng từ chối và nói muốn ở tạm một cái khách sạn nào đó. Nhưng Son Seungwan dứt khoát không đồng ý với lí do không thể yên tâm khi để cô ở khách sạn một mình. Thôi thì bây giờ mình là người không có tiền cho nên người ta quyết gì thì mình phải nghe thôi, cô cũng không muốn tranh luận với con người kia nữa liền im lặng quay mặt ra ngoài.


Khoảng thời gian im lặng cứ thế kéo dài, không ai nói với ai câu gì. Seungwan cũng có vài lần quay sang định nói gì đó nhưng nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm của người bên cạnh lại khiến cô không dám mở lời. Cứ thế, mỗi người một suy nghĩ riêng trong đầu, Seungwan vẫn tiếp tục đưa Joohyun đi quanh bờ biển rồi lại vào thành phố.

"Joohyunie..." - cảm thấy không chịu nổi nữa, Seungwan lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Wendy-ssi, đừng có gọi tôi như thể chúng ta thân thiết lắm vậy." - Joohyun đáp lại nhưng ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

"Với em chị vẫn là điều gì đó rất thân thiết."

"Còn tôi thì không."


Seungwan khẽ thở dài vì câu nói của Joohyun.

"6 năm qua chị đã thế nào?"

Joohyun im lặng. Cô không thích trả lời câu hỏi mà cô không muốn được hỏi.

"Em đã cố gắng tìm mọi cách để liên lạc với chị..."

"Kể cả Seulgi, em đã nhờ cậu ấy liên lạc với chị nhưng vẫn không thể."

"Điều duy nhất em biết về chị, là chị trở thành ca sĩ."

"6 năm qua...em vẫn yêu chị..."


"WENDY, cô đừng nói gì nữa!" - lúc này Joohyun mới quay sang nhìn người bên cạnh, đôi mắt của Seungwan đã xuất hiện tầng nước mỏng, điều này khiến Joohyun cũng không khá hơn là bao, cô mím môi lại cố gắng không để giọt nước mắt nào rơi xuống.

"Joohyun, em không hiểu, em không thể hiểu nổi tại sao chị lại như vậy. Tại sao chị lại cắt đứt mọi liên lạc với em? Đến tận bây giờ, khi chúng ta gặp lại nhau, tại sao chị lại lạnh lùng với em như thế? Em đã làm gì khiến chị ghét em lắm à? Trả lời em!"

"Tôi đã bảo đừng nói gì nữa mà. Đừng hỏi tôi mấy câu vô nghĩa đấy nữa, mọi chuyện đã là quá khứ rồi." - Joohyun đã không thể kìm nén được nữa, cô bắt đầu bật khóc trước mặt Seungwan.

Pink Memory - WENRENEStories to obsess over. Discover now