Trên đường đi về Thanh Châu, lòng Thạch Hiểu Tĩnh luôn không được an ổn, không nhịn được lấy điện thoại ra gọi cho quản gia, xác định anh rất tốt lần nữa mới yên lòng.
Hôm qua chị Vi dỗi nói không đi, cuối cùng vẫn tới, lúc này thấy bộ dáng cô nặng nề tâm sự liền trợn mắt nhìn thẳng, "Trong nhà em nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn không chăm sóc tốt cho cậu ta sao? Đừng khẩn trương, đến cổng ở đâu cậu ta còn chẳng biết, sao có thể đi lạc."
Mặc dù biết từ trước đến giờ người này đều khẩu xà tâm phật, có ý định an ủi mình, nhưng Hiểu Tĩnh vẫn lời nói bén nhọn của cô kích thích, nhíu mày sửa đúng nói: "Anh ấy chỉ không biết trao đổi với người khác, không phải trí thông minh có vấn đề, chị đừng nói anh ấy như vậy."
Chị Vi nhìn cô từ gương chiếu hậu một cái ngoài ý muốn, "Ơ, bình thường chị giáo huấn em độc miệng gấp trăm lần, em đều không cãi lại, vừa nói đến cậu ta một câu đã không vui."
Hiểu Tĩnh mím môi không nói chuyện, ngón tay nhẹ nhàng trượt trên màn hình di động, ánh mắt dừng tại ảnh màn hình.
Đó là buổi sớm khi cô tỉnh lại chụp lén Chung Gia Minh, lúc ấy anh đang trước cửa sổ sát đất đọc sách, dáng ngồi thẳng lưng nghiêm túc, như là học sinh ngoan chăm chú nghe giảng, sơmi trắng trên người bị ánh mặt trời chiếu vào hơi hóa xanh, bộ dáng tuấn tú không khỏi làm cho người nhìn động tâm. D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~
Lúc ấy cô bị quỷ thần xui thế nào mà lấy điện thoại di động chụp nên mới có hình ảnh này, ngay cả bản thân mình đều không rõ ràng lắm rốt cuộc là vì sao, sau này trực tiếp để làm ảnh nền di động.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve ảnh chụp mặt anh, dường như ngực có chỗ nào đó trống rỗng ——
"Cũng không phải đi quá lâu, chúng ta xong việc sớm một chút thì trở lại sớm." Quả thực chị Vi không nhìn nổi bộ dáng kia của cô, như lạc mất hồn vậy.
Hiểu Tĩnh tâm sự nặng nề lắc đầu, "Chị không hiểu, nhiều năm như vậy bọn em chưa từng tách ra, em cho là anh ấy không thể rời bỏ em, thật ra..."
Thật ra cô càng không thể rời bỏ anh.
Cô gọi điện thoại hỏi quản gia, quản gia nói thoạt nhìn Chung Gia Minh không khác bình thường là mấy. Xem đi, dù cho cô rời đi, thế giới của anh vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, ngược lại là cô, không biết ném lòng dạ đi đâu rồi.
Hiểu Tĩnh nghĩ, có lẽ đây chính là thói quen mà người khác hay nói chăng? Chung Gia Minh đã biến thành một bộ phận trong cuộc sống của cô, rất khó dứt bỏ.
Chị Vi thấy bộ dáng cô đăm chiêu ủ dột, mi tâm hơi nhíu, "Có phải em bị cuồng ngược không, vất vả lắm mới được ra ngoài hóng gió, phải nên cao hứng mới đúng. Chị thấy bình thường thần kinh em căng thẳng như vậy, nhân cơ hội này thả lỏng người không tốt sao?"
Xe chạy như bay trên đường cao tốc, ngoài cửa sổ nền trời cũng xanh ngắt, trời xanh mây trắng thấp thoáng ruộng bậc thang, làm lòng người xem thoải mái. Đây chính là phong cảnh mà đô thị ồn ào không có, Hiểu Tĩnh dựa vào cửa kính xe lại không có lòng dạ nào thưởng thức, ánh mắt đảo qua lại trên di động.
![](https://img.wattpad.com/cover/161407867-288-k850824.jpg)
BẠN ĐANG ĐỌC
Anh Vốn Đa Tình - Phong Tử Tam Tam
General FictionTác giả: Phong Tử Tam Tam Editor: Linh Đang & Mỹ Mạnh Mẽ Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn Độ dài: 11 chương ( đây là ngoại truyện của Cuộc Hôn Nhân Mù Quáng) "Đa tình" ở đây nghĩa là giàu tình cảm Nhân vật chính: Thạch Hiểu Tĩnh x Chung Gia Minh Nam chính...