Chap 13: Chứng nào tật đó

768 61 0
                                    

Jisoo, lại ăn sáng đi rồi đi làm.

Jisoo từ trên lầu bước xuống, đã thấy Jennie mặc đồng phục chỉnh tề, đã vậy còn chuẩn bị bữa sáng cho cả hai, chợt thấy ấm áp lạ thương.

Jisoo thầm nhận xét một chút, nàng có lẽ là đã đổi tính, có chồng nên muốn dành thời gian cho gia đình, không còn tụ tập ăn chơi với lũ bạn xấu nữa. Làm cô cũng yên tâm phần nào.

- Ừ, chị xuống ngay.


Cả hai ngồi ăn sáng với nhau thật vui vẻ, ngoài kia bầu trời hửng nắng, rọi sáng một căn phòng đầy ắp tiếng cười của đôi vợ chồng trẻ.

Khi cả hai đã yên ổn ngồi trên xe, Jisoo đề máy và cho xe chạy, nói với nàng :

- Chiều nay chị đi làm về sẽ tranh thủ nấu cơm cho em, em đi học ngoan nha.

- Dạ. - Jennie lơ đễnh nhìn ra cửa sổ, thuận miệng trả lời cô một tiếng. Thật nhớ mấy cuộc đua.



*************

Buổi chiều sau giờ tan tầm, Jisoo cầm máy lên gọi cho nàng, nhưng chỉ có mấy tiếng tút kéo dài rồi ngắt kết nối, rõ ràng đã khóa nguồn điện thoại. Nhưng Jennie vẫn gửi cho cô trước đó một tin nhắn, Jisoo bấm vào, chỉ vỏn vẹn vài chữ : " Em đi chơi với bạn, không ăn tối, em sẽ về sớm "như trước. Không biết bây giờ đang lắc lư ở một quán bar, hay đang đua xe ở một trường đua nào đó rồi không biết.


Jisoo leo lên xe, chạy đi với vận tốc từ từ, vừa chạy vừa ngẫm nghĩ. Cũng phải thông cảm cho nàng, nàng từ nhỏ thiếu thốn tình cảm gia đình nên mới đâm đầu vào mấy cuộc chơi vô bổ đó, cũng mười mấy năm rồi, thói quen mà, đâu phải muốn bỏ là bỏ.

Dùng tay trái xoa xoa thái dương, miệng vô tình tạch lưỡi một cái, bao nhiêu buồn phiền lại tràn đến.


Jisoo đỗ xe, sau đó đi vào nhà, với tay bật công tắc đèn lên, căn nhà trống trãi quá. Cô nằm ịch xuống sô pha, quăng cặp táp ở trên bàn, nhắm đôi mắt lại thật chặt, cố ru mình vào giấc ngủ nhưng mãi mà vẫn không được vì cái bao tử cứ réo liên tục.

Cô đi lên phòng ngủ, tắm một chút, sau đó đi nấu ăn.

Bữa cơm được dọn ra nhưng người đói lại không muốn ăn, chỉ nhơi nhơi vài muỗng rồi đem dẹp. Bên ngoài trời bắt đầu mưa.

Cơn mưa kéo dài rả rít, tiếng nước mưa và tiếng trần nhà va chạm càng làm căn nhà lạnh lẽo hơn. Rồi một khắc, Jisoo lo sợ, không biết nàng bây giờ đang ở đâu, cầu mong cho Jennie đang yên ổn ở một quán bar nào đó.

Cuối cùng chịu không nổi đành phải điện cho Nayeon. Sau mấy tiếng tút dài, có người bắt máy.


- Alo, Nayeon, là chị, Jisoo đây. Hôm nay......Jennie có đến chỗ em không ?

- Dạ không. Nhưng nghe đâu hôm nay ngoài trường đua lớn có một buổi đua xe rất hoành tráng, không chừng........

Jisoo nắm chặt điện thoại, ừ hử thêm vài câu rồi đứng phắt dậy, lấy xe đi tới chỗ trường đua. Kim Jennie, em bao giờ mới trưởng thành đây ?

(JENSOO) (COVER) LÀ EM BỨC HÔN TÔIWhere stories live. Discover now