Sau khi rời khỏi cục cảnh sát, di động của Lisa không ngừng vang lên, anh lại lười nhận.
Vốn định đi đến trước cửa nhà Chaeyoung canh chừng, anh không tin cô sẽ không ra khỏi cửa, nhưng lại nhận được tin nhắn của Bambam, muốn anh đừng để Chaeyoung bị kích động quá mức. Lúc này mới nghĩ đến, Chaeyoung là phụ nữ có thai, không cẩn thận một chút sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.
Lisa không hiểu, từ trước đến giờ Chaeyoung không dám cãi lại mình, sau bốn tháng đột nhiên lại trở nên to gan như vậy, không chỉ nhốt anh ngoài cửa, còn dám gọi cảnh sát tới bắt anh, thật sự muốn tạo phản rồi.
Nếu như Chaeyoung cho rằng chỉ cần một cú điện thoại là có thể khiến anh rút lui, vậy cô tính sai rồi, mà Bambam cho rằng chỉ cần một tin nhắn sẽ khiến Lisa bỏ qua, vậy đã quá xem thường bốn tháng chờ đợi trong lo lắng của anh.
Một giờ sau, khi Chaeyoung mở cửa, liền thấy Lisa sắc mặt xanh mét, âm trầm đứng bên ngoài. Cô bị hành động vừa bá đạo, vừa ngang ngạnh của anh làm cho sợ đến mức nghẹn họng không dám nói; ngây ngốc cầm cốc sữa tươi, tiến cũng không được, mà lùi cũng không xong.
Khi cô hoàn hồn, chạy vào phòng khóa cửa lại, liền nghe thấy thanh âm của Lisa truyền đến, lãnh đạm giống như băng đá nói, " Đi ra ngoài."
Phía sau Lisa còn có hai công nhân, bọn họ vốn cũng không dám đến, nhưng đối phương là tổng giám đốc Manobal, hơn nữa còn có luật sư đảm bảo họ sẽ không làm sai luật. Vả lại tiền lương phá một cái cửa còn cao hơn tiền lương một tháng của họ, nên mới miễn cưỡng đồng ý.
Chaeyoung bên trong cũng không nói tiếng nào, ánh mắt lạnh lùng của Lisa đảo qua," Phá đi." Anh không tin nhà cô nhiều cửa đến mức không phá được hết, cũng không tin cô có nhiều phòng để trốn.
Lisa nhìn chằm chằm vào cửa phòng Chaeyoung đang trốn, hai người công nhân phá khóa nhìn nhau, rồi lại nhìn thoáng qua luật sư đứng một bên không lên tiếng. Thấy luật sư gật đầu, sau lại liếc nhìn những người hàng xóm đang tụ tập ngoài cửa, quyết định chắc chắn, dứt khoát.Họ cầm lấy cưa điện hướng đến cửa, không nói hai lời, phá đi cánh cửa thứ hai.
Ai ngờ, vừa phá được nó, hai người hồ hởi tưởng công việc đã kết thúc lại thấy Lisa chỉ chỉ cửa phòng tắm bên kia, "Cửa kia cũng phá đi." Anh nói thật đơn giản, nhưng hai người kia lại run như cầy sấy, sợ làm gì ngoài ý muốn một cái, liền phải ăn cơm tù.
Cho đến khi những cánh cửa khác trong phòng trọ bị phá đi hết, hai người công nhân kia liền như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm thu dọn dụng cụ, cầm tiền rời đi.
Không để ý tới những người bên ngoài vây xem, Lisa đi vào gian phòng không có cửa, nhìn Chaeyoung cầm cốc, núp cạnh tường, lúc này anh mới phát hiện, cô mang thai đã bảy tháng, mặc quần áo bà bầu, bụng đã có chút nhô ra.
" Anh....Anh sao có thể phá cửa?" nhà trọ này là mẹ cô để lại, hiện tại cửa bị phá, muốn cô làm sao bây giờ?
Lisa không trả lời vấn đề của cô, trực tiếp đi tới, đem chiếc cốc trên tay cô đặt xuống bàn trang điểm cạnh giường. Cô cúi người xuống, muốn luồn qua bên hông anh trốn đi, cánh tay dài của Lisa liền vươn ra, thân hình nhỏ nhắn của cô rơi vào trong lồng ngực anh.
"Anh .... Anh buông ra!"
Chaeyoung bị anh ôm vào trong ngực, ngửi thấy mùi hương trên cơ thể anh, tựa vào lồng ngực vốn đã quen thuộc, nghe nhịp tim của anh đang đập dồn dập, cô vội vàng giãy giụa, muốn đẩy ra.
Đối với sự kháng cự của cô, từ đầu đến cuối Lisa hoàn toàn không để trong mắt.
Cô gái nhỏ gầy yếu này, bởi vì mang thai, cả người béo lên không ít, mặc dù cánh tay mảnh khảnh không có thịt, nhưng bầu ngực căng tròn hơn rất nhiều. Dù sao đi nữa cô vẫn là cô, là người phụ nữ anh thương nhớ suốt bốn tháng.
" Lisa, anh... anh mau buông ra, có người nhìn..."
Đối với Lisa mà nói, có người vây xem không có gì là không được, người phụ nữ này là vợ anh, anh ôm vợ mình là chuyện hợp tình hợp lý, ai dám nói gì?
" Này, cậu là ai, mau buông Chaeyoung ra!"
Giữa đám đông bên ngoài đột nhiên có một phụ nữ trung niên lao vào, bà bước nhanh tới, chỉ vào Lisa mắng, lấy túi xách trong tay nện lên người anh.
" Dì Jung.... Sao dì lại trở về rồi?"
Người tiến vào chính là dì Jung, vốn bà tính qua đêm ở nhà con trai, nhưng trong lòng không thôi lo lắng cho Chaeyoung, nên sau bữa trưa liền cùng chồng lập tức trở về.
Còn chưa đi lên lầu, đã nghe thấy tiếng ầm ĩ trên lầu ba, một người hàng xóm chạy tới nói cho bà biết, có người phá cửa nhà Chaeyoung.Vừa nghe thấy, dì Jung ngay cả nhà cũng không trở về, ngay lập tức chạy thẳng tới lầu ba, thở mạnh cũng không dám thở. Thấy nhiều hàng xóm đứng xem như vậy, bà hơi kinh sợ một chút, vội vàng đẩy nhóm bà tám ra, cầm túi xách trên tay, chuẩn bị hung hăng đánh người bắt nạt Chaeyoung.
"Mau buông Chaeyoung ra!"
Lisa vốn đang không hiểu người phụ nữ vừa lao vào là ai, lại không hiểu mình vì sao bị đánh, đang muốn nổi giận, thì nghe thấy Lisa gọi bà là dì Jung, cơn bực tức lại bốc lên.
Thì ra chính người phụ nữ trung niên này đã giấu Chaeyoung, hại anh tìm suốt bốn tháng cũng không ra, sắp đem Hàn Quốc lật tung lên!
" Cậu có nghe thấy không, mau buông...."
Cánh tay nhỏ bé của Chaeyoung không thể nào đẩy được thân hình to lớn của Lisa, hai tay đập vào vai cùng lồng ngực anh như mèo gãi ngứa.
Lisa lẳng lặng quay đầu nhìn chằm chằm dì Jung đang muốn lấy túi xách đánh anh lần nữa, giọng nói lạnh lùng,công khai khẳng định chủ quyền " Tôi là chồng cô ấy, tôi ôm vợ của mình, bà có ý kiến gì không?"
Lời này của anh lập tức gây ra một trận ồn ào, tiếng bàn tán xôn xao từ ngoài cửa truyền vào. Sắc mặt dì Jung lúc trắng lúc xanh, lúc này mới chịu bỏ túi xách xuống, hai tay ôm chặt trước ngực " Cậu là chồng Chaeyoung?"
" Không sai, hôm nay tôi tới mang vợ về nhà."
" Em không muốn về nhà cùng anh, em không đi về.... Dì Jung, cháu không muốn đi cùng anh ấy..." Chaeyoung không thoát ra được, không thể làm gì khác hơn là cầu cứu dì Jung.
" Cậu không phải sống riêng với con bé, còn đòi ly hôn với nó sao?"
Dì Jung buồn bực nhìn Lisa ôm Chaeyoung, bà nhớ ban đầu khi phát hiện Chaeyoungmang thai, con bé nói như vậy.
" Anh ở riêng với em khi nào? Lúc nào thì muốn ly hôn?" Lisa lạnh lùng hướng Chaeyoung hỏi.
Chaeyoung đang tức giận, liền cúi đầu quay sang một bên, không để ý tới câu hỏi của anh.
Mà tính tình dì Jung cũng không nén được, không yên lòng hỏi lại " Cho nên, hai người cũng không muốn ly hôn?"
" Không có!"
" Cậu... người đàn ông chết tiệt này, cậu thật đáng chết, không chăm sóc Chaeyoung đang mang thai, lại làm con bé ủy khuất rời nhà trốn đi, cậu... cậu thật không ra gì!" Dì Jung nghĩ tới cuộc sống cô đơn lẻ bóng của Chaeyoung, tình cảnh không chỗ nương tựa, không nhịn được muốn mắng chửi người.
Nghe những lời nói dữ dằn của dì Jung, hơn nữa Chaeyoung trong ngực lại vừa giãy vừa đá, hoàn toàn không để ý tới mình đang mang thai, sợ cô bị động thai thật, Lisa trực tiếp nhìn về phía luật sư, ý bảo anh ta giải quyết tốt hậu quả.
" Này, cậu đi đâu vậy, không cho phép cậu mang Chaeyoung đi, cậu..." Dì Jung thấy Chaeyoung bị anh chặn ngang ôm lấy, trực tiếp đi ra ngoài, ở phía sau khẩn trương muốn đuổi theo, lại bị luật sự ở một bên ngăn lại.
" Cậu là ai? Tại sao lại ngăn cản tôi?" Dì Jung tức giận, mắt thấy Lisa đã ôm Chaeyoung rời khỏi phòng, vội vàng lấy chiếc túi đựng đồ, muốn đuổi theo đánh người.
" Vị phu nhân này, xin chú ý hành vi, tôi là luật sư riêng của tiên sinh Lalisa Manobal. Đây là danh thiếp của Manobal tiên sinh, hôm nay tất cả tổn thất ở chỗ này, Manobal tiên sinh chịu trách nhiệm toàn bộ."
" Cái gì Lisa, cậu ta cho rằng mình là ai..." Dì Jung khinh thường liếc nhìn danh thiếp trên tay, vừa nhìn liền cảm thấy khủng khiếp! Lúc này bà mới biết được, thì ra chồng Chaeyoung lại là đầu rồng giới tài chính ở Hàn Quốc, tổng giám đốc tập đoàn tài chính Manobal thị.
Khi Lisa ôm Chaeyoung xuống lầu, tài xế đợi ở đó đã lâu, thấy người xuất hiện, liền chạy nhanh xuống xe mở cửa chỗ ngồi phía sau. Khi bị ôm vào, Chaeyoung biết Lisa trước khi đến có chuẩn bị sẵn, so với buổi sáng, lúc này anh khẳng định không thể không đem cô đi, nếu không ngay cả luật sư cũng không mời đến.
" Anh muốn mang em đi đâu? Đồ em còn để ở đó." Chaeyoung hỏi.
Thấy anh ôm cô xuống ba tầng lầu mà lúc này mặt không đỏ, hơi thở không gấp liền ngồi vào trong xe, ngược lại trên người cô còn đang mặc đầm bầu, chân đi đôi dép nhung mềm trong nhà, tóc cô cũng tùy ý buộc lên, cả người rất chật vật, đối lập với bộ tây trang phẳng phiu của Lisa.
