Biết là nên cố gắng phát triển bản thân, không nên dậm chân tại chỗ rồi tự phát tiết lên bản thân vì vô dụng nhưng mệt quá, muốn khóc mất. Ai cũng đang thay đổi tích cực, chỉ có mình là tụt lùi, tụt lùi rồi kéo chân người ta. Mình không nên vậy. Nhưng làm sao bây giờ, mình mệt chết, mình mình mình hoảng loạn, mình sợ, mình không muốn bị bỏ lại rồi thua cuộc rồi khóc rồi hối hận, mình sợ, mình ghét mình, mình không thích sự trì trệ này, mình căng thẳng đến đỉnh điểm dù không làm gì. Mình đau quá.