-dammaynho-

Viết không dễ, mình thấy ngày càng nản khi con chữ của mình xấu xí và lê thê. Từng câu từng đoạn không thấy điểm nhấn hay thú vị hay hay ho, dở tệ. Có lẽ mình không hợp viết lách, mình thấy kém cỏi quá đỗi. Rất nản và mệt. Nhiều lúc cần ai đó góp ý thôi. Mình viết rồi xoá liên tục, muốn khóc. 

-dammaynho-

Viết không dễ, mình thấy ngày càng nản khi con chữ của mình xấu xí và lê thê. Từng câu từng đoạn không thấy điểm nhấn hay thú vị hay hay ho, dở tệ. Có lẽ mình không hợp viết lách, mình thấy kém cỏi quá đỗi. Rất nản và mệt. Nhiều lúc cần ai đó góp ý thôi. Mình viết rồi xoá liên tục, muốn khóc. 

-dammaynho-

Đau buồn thôi thúc mình hãy khóc. Và như ý nguyện, mình đã khóc rồi khóc không ngừng. Nhiều chuyện xảy ra khiến mình uất ức và bất lực để rồi mình khóc, nước mắt rơi vào mùa hạ làm mình thấy bỏng rát cả da mặt. Không như mùa đông đóng băng mọi thứ chảy xuống. Mình sẽ chết vào hôm nay. Mình thấy mệt mỏi. 

-dammaynho-

Cơn đau bị cưỡng bức giống như đau bụng kinh. Hoặc như đau đẻ. Nhưng đau nào chẳng là đau và chó má làm sao khi nàng có thời gian nằm so sánh những việc đó ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc. Đáng lẽ nàng nên phản kháng hay vùng vẫy thoát khỏi sự xâm phạm. Nhưng không thể, không thể, nàng nghĩ, gã sẽ giết mình nếu mình lại chống cự thêm lần nữa.

-dammaynho-

Biết là nên cố gắng phát triển bản thân, không nên dậm chân tại chỗ rồi tự phát tiết lên bản thân vì vô dụng nhưng mệt quá, muốn khóc mất. Ai cũng đang thay đổi tích cực, chỉ có mình là tụt lùi, tụt lùi rồi kéo chân người ta. Mình không nên vậy. Nhưng làm sao bây giờ, mình mệt chết, mình mình mình hoảng loạn, mình sợ, mình không muốn bị bỏ lại rồi thua cuộc rồi khóc rồi hối hận, mình sợ, mình ghét mình, mình không thích sự trì trệ này, mình căng thẳng đến đỉnh điểm dù không làm gì. Mình đau quá. 

-dammaynho-

@ -dammaynho-  mình đéo muốn onl face hay check mess nữa cơ, mình sợ khi thấy ngta seen rồi ovtk nghĩ loạt câu xin lỗi, mình tệ hại nhưng mình sợ bị seen, cảm giác bị ăn lơ khiến mình muốn khóc, mình nhạy cảm từ những gì đơn giản nhất, nên mình ghét mình, mình ghét tiêu cực của mình hơn những người ghét mình, mình, mình, mình chán mình đến tận họng. Mình đau như cách cánh hạc trên lưng mình gãy vì không thể vẹn nguyên thêm được nữa, từ bỏ bản thân là từ bỏ cánh hạc mềm oặt trên lưng mình. 
Reply

-dammaynho-

Mệt mỏi dày đặc đến mức mình gần như chẳng thể thở. Mọi thứ cứ nghẹn ứ chỉ làm tim mình thêm nặng nề, đau đớn. Giá như nước mắt có thể chảy ra chút thì tốt biết mấy, ít nhất đó là thứ khiến mình trút ra chút muộn phiền.

-dammaynho-

Còn mười mấy tiếng nữa sẽ thi nhưng mình chỉ cảm thấy chán nản, những con số, con chữ có nổ tung khiến mình muốn khóc. Mình thấy mình không học nhiều nhưng vẫn cảm giác mệt mỏi 
Reply

-dammaynho-

Hè làm mình không ngủ theo kiểu kéo chăn qua đầu được, mình ghét cảm giác đó. 
Reply

-dammaynho-

thôi thì hãy làm một tảng băng đi, đừng vì mặt trời mà tan vỡ
Reply