đêm hôm qua, vài ngôi sao đã gieo mình xuống khu vườn. chúng trượt dài trên tán lá, hong cho khô héo mọi cành hoa chúng đậu lại. và chúng đã nói với bông hoa ấy rằng: nó sẽ chết trước khi kịp yêu thêm một ai đó khác.
loài người có thể tìm thấy hằng sa màu sắc ngoài kia, vì vậy nên mới nhẫn tâm vun trồng. nhưng hoa thì chóng tàn, nó sẽ chẳng thể đợi được bình minh trở về bên mi mắt lần nữa.
đến cả bắc đẩu cũng dần lệch đi khỏi vị trí của chính nó, vậy mà một đoá hoa nay còn, mai đã quẳng vào lò lại ước ao chi được ghi trên bản đồ sao?
một ngày kia, nếu vì tinh tú vẫn luôn treo mình trên bầu trời bỗng nhiên vụt tắt, liệu người ngày ngày đưa mắt ngắm sao có nhớ chăng?