-lamaki-

Mới nãy, mình đi tắm. Mình thích đứng dưới vòi hoa sen, để nước xộc thẳng vào mũi miệng, không mở được mắt, không há được miệng, không thở ra được. Ngày nào mình cũng làm thế. Ngày nào mệt quá mình ước mình chết luôn đi cho xong. Như nay chẳng hạn.

-lamaki-

Mình đã cầm dao lên bao nhiêu lần đã tự đâm bao nhiêu lần nhưng cũng không có tác dụng những vết sẹo ở đùi thật xấu xí nhưng không thể ở tay được vì mình còn phải sống nhưng mà mình ghét việc phải sống mình nhớ mẹ đến điên lên hầu như lúc nào mình cũng khóc tại sao mẹ lại bỏ mình mình ghét gia đình mình mình ghét mọi thứ tại sao tại sao tại sao mẹ lại chết trước mình tại sao người ta lại nghĩ vì mình tài giỏi nên mình có thể sống tiếp một cuộc sống không có mẹ tại sao mình lại vặn vẹo đến như này tóc mình rụng nhiều đến mức đi đâu cũng thấy là tóc mình nhớ mẹ mình không sống nổi chúa có tồn tại không tại sao chúa lại cần mẹ hơn mình mình đã luôn là đứa con ngoan cơ mà sao lại tước đoạt mọi thứ khỏi mình như thế tại sao không để mình hạnh phúc tại sao không cho mình dũng khí để chấm dứt cuộc đời chết tiệt này nếu đã ghét mình đến như vậy tại sao mình lại luôn buồn bã thế người chết thì cũng chết rồi đúng không nhưng mà mình sống còn tệ hơn cả chết thế này thì tại sao mình lại phải cố gắng nữa mình không ăn được không ngủ được không thể nào ngừng nhớ mẹ tại sao mình lại không phải người chết tại sao mẹ lại phải chết tại sao hả mình ghét tất cả những lời hỏi thăm họ hàng mình ghét đến điên lên mình không muốn kết nối với họ mình chỉ muốn ngủ luôn thôi mình uống một đống thuốc và giờ hậu quả là mình không ăn được cái gì cái gì cũng lờ lợ ghê tởm thật cái con người mình mình nhịn ăn cả tuần nhưng mình không thể ngừng nhớ mẹ giây phút nào tại sao mẹ lại bỏ mình tại sao mình lại bất hạnh đến mức thế tại sao mình phải thấu hiểu nỗi bất hạnh của những người mất gia đình liên quan quái gì đến mình mình chỉ cần mẹ thôi làm ơn hãy có kiếp sau mình sẽ đi tìm mẹ làm ơn linh hồn có tồn tại vì mình không thể chịu đựng được sự thật là mẹ mình biến mất vào một cái cõi nào đấy và thứ còn sót lại thì mình không chạm được mình đã luôn nói rất yêu mẹ mình kiếm nhiều tiền để mẹ có thể đi chơi với mình nhưng mà giờ thì sao thậm chí mình còn không cả muốn sống nữa quá đủ rồi
Reply

-lamaki-

Mới nãy, mình đi tắm. Mình thích đứng dưới vòi hoa sen, để nước xộc thẳng vào mũi miệng, không mở được mắt, không há được miệng, không thở ra được. Ngày nào mình cũng làm thế. Ngày nào mệt quá mình ước mình chết luôn đi cho xong. Như nay chẳng hạn.

-lamaki-

Mình đã cầm dao lên bao nhiêu lần đã tự đâm bao nhiêu lần nhưng cũng không có tác dụng những vết sẹo ở đùi thật xấu xí nhưng không thể ở tay được vì mình còn phải sống nhưng mà mình ghét việc phải sống mình nhớ mẹ đến điên lên hầu như lúc nào mình cũng khóc tại sao mẹ lại bỏ mình mình ghét gia đình mình mình ghét mọi thứ tại sao tại sao tại sao mẹ lại chết trước mình tại sao người ta lại nghĩ vì mình tài giỏi nên mình có thể sống tiếp một cuộc sống không có mẹ tại sao mình lại vặn vẹo đến như này tóc mình rụng nhiều đến mức đi đâu cũng thấy là tóc mình nhớ mẹ mình không sống nổi chúa có tồn tại không tại sao chúa lại cần mẹ hơn mình mình đã luôn là đứa con ngoan cơ mà sao lại tước đoạt mọi thứ khỏi mình như thế tại sao không để mình hạnh phúc tại sao không cho mình dũng khí để chấm dứt cuộc đời chết tiệt này nếu đã ghét mình đến như vậy tại sao mình lại luôn buồn bã thế người chết thì cũng chết rồi đúng không nhưng mà mình sống còn tệ hơn cả chết thế này thì tại sao mình lại phải cố gắng nữa mình không ăn được không ngủ được không thể nào ngừng nhớ mẹ tại sao mình lại không phải người chết tại sao mẹ lại phải chết tại sao hả mình ghét tất cả những lời hỏi thăm họ hàng mình ghét đến điên lên mình không muốn kết nối với họ mình chỉ muốn ngủ luôn thôi mình uống một đống thuốc và giờ hậu quả là mình không ăn được cái gì cái gì cũng lờ lợ ghê tởm thật cái con người mình mình nhịn ăn cả tuần nhưng mình không thể ngừng nhớ mẹ giây phút nào tại sao mẹ lại bỏ mình tại sao mình lại bất hạnh đến mức thế tại sao mình phải thấu hiểu nỗi bất hạnh của những người mất gia đình liên quan quái gì đến mình mình chỉ cần mẹ thôi làm ơn hãy có kiếp sau mình sẽ đi tìm mẹ làm ơn linh hồn có tồn tại vì mình không thể chịu đựng được sự thật là mẹ mình biến mất vào một cái cõi nào đấy và thứ còn sót lại thì mình không chạm được mình đã luôn nói rất yêu mẹ mình kiếm nhiều tiền để mẹ có thể đi chơi với mình nhưng mà giờ thì sao thậm chí mình còn không cả muốn sống nữa quá đủ rồi
Reply

lilinhlyne

Ngại quá nma kbt cổ có thể cho tui xin acc cổ trên ao3 đc k ạ, vì đọc fic Doflaw của cổ cuốn quá nên muốn fl cả trên mọi nền tảng luôn ạ:33 H mới biết đến cổ thì hơi muộn quá r nma đc đọc fic hợp rơ thì vui quá tr 

-lamaki-

Cảm ơn cổ nha, cũm xin lỗi cổ vì đến giờ tui mới rep được. Nhận được lời khen và động viên của cổ khiến tui vui lắm hehe, khôm ngờ vẫn còn người đón đọc tác phẩm của tui như z. Acc AO3 của tui không có gì luôn ấy, có đúng 1 fic DofLaw mà tui đăng trên Wattpad thui, nếu cổ khôm ngại thì nó là “lamaki3108” nha. Nếu cổ khôm tìm được thì bảo tui, tui sẽ gửi link cho.
            
            Anw, chúc cổ cuối tuần vui vẻ 
Reply

-lamaki-

mình ngồi tựa vào chiếc ghế dài. hơn mười rưỡi đêm. mưa dầm dề ngoài đường lớn, ướt một mảnh lòng mình. ánh sáng duy nhất trong căn nhà phát ra từ chiếc laptop mẹ mua cho mình. thật ra thì còn ánh sáng leo lét của cốc nến. lửa liu riu, hắt sáng di ảnh mẹ. mình ngồi nhìn bàn thờ chẳng thấy được gì. mắt mình ngày càng kém. nước mắt và nỗi đau làm chúng nửa mù lòa. ngoài trời, mưa to dần. đêm nào mình cũng ngồi viết. vị cam đường sộc lên mũi mình. mình ho vài tiếng, đổi lại là những cơn trào ngược. nửa tiếng trước, mình bảo em mình đốt hương vòng. bố bảo thơm, mình chẳng ngửi thấy cái gì cả. chắc đây là hình phạt của mình. vì luôn kêu ca đau khổ mà chẳng có dũng khí chấm dứt, nên chúa/trời phán mình phải trải qua địa ngục mà không cần phải chết. giá như người chết là mình. nước mắt mình thấm xuống chăn bông. cái chăn mình phủ lên người mẹ. mẹ ngủ yên mãi. mình không ngủ được. những cơn thao thức của mình kéo dài đến khi mọi người dậy. mình chẳng mơ thấy mẹ nhiều như bố hay bà. mọi người đã luôn dựa dẫm vào mẹ để sống, và chẳng thể tự sống được nếu không có ai bên cạnh. kiêu ngạo làm sao khi mình dám nói mình khác. mọi người không có mẹ/vợ/con gái thì vẫn có những người khác mà dựa vào. mình thì chỉ yêu mẹ thôi. mẹ là cầu nối duy nhất của mình với cuộc đời, kể từ khi mình nung nấu ý định đi chết. khốn khổ thật. người muốn chết thì phải sống, còn mẹ mình lại biến mất vào một cái cõi nào đấy. mình đã không khóc nhiều trong đám tang. cả đời còn lại của mình sẽ dùng để khóc. hôm nay, trong lúc nấu ăn, mình cắt vào tay. đó là một vết cắt nhỏ, cũng chẳng sâu lắm, so với mình. mình không cảm thấy đau khi lưỡi dao cắt vào. mình chỉ biết là mình đã cắt vào. chẳng hiểu sao dạo gần đây nỗi đau không có cái công hiệu tỉnh táo nữa. mình ngủ, li bì, chập chờn những cơn mê ngủ, chạy loạn khắp các ký ức và nỗi nhớ để được nói chuyện với mẹ. minh mơ thấy mẹ 3 lần. 2 lần mẹ nằm trong quan tài, và 1 lần mình bảo rằng mẹ cũng đã thành ma. tệ thật. rõ là ngủ mà tỉnh táo quá thể đáng.

ThyTrn376002

@-lamaki- Cô gắng nhen , việc gì rồi cũng sẽ qua , cô sống thật tốt mẹ mới vui lòng được
Reply

-lamaki-

đúng là mình không muốn sống nữa thật.
Reply

-lamaki-

đêm qua, mình mơ thấy ma. ma theo kiểu phim ảnh, chuyện kể, loại ma biết bật tắt bóng đèn và hù dọa trong bóng tối. con ma này trêu chọc mình lúc mình tắm. trí nhớ là một thứ không đáng tin. mình ghét bị mắc kẹt trong nhà tắm một mình, tối đen, mù lòa như này, vì mình đã từng bị. con ma này không đáng sợ, nó chỉ phiền. mình tức tối chạy xuống bếp mách mẹ. cái đèn pin của bố sáng lên cái thớt mẹ đang thái hành. mình chẳng nhớ có thức ăn khác không. mình chỉ tập trung vào mẹ. mình cáu kỉnh bảo mẹ ơi, con ma ấy cứ trêu chọc con. mẹ mình có lẽ hơi mệt. mẹ tiếp tục cắt nấu gì đó, chẳng thèm nhìn mình. trên đời này làm gì có ma, mẹ nói thế. lúc đó, hình như mẹ đang nếm canh. chẳng hiểu sao mình, đứng đó, tóc nhỏ tòng tọc, nói rằng mẹ ơi nhưng mẹ cũng đã thành ma. mẹ mình khựng lại. mình tỉnh dậy. ngoài trời rỏ nước, ướt đẫm mặt mình. thật chẳng hiểu ra làm sao.
Reply

-lamaki-

thành tựu lớn nhất trong năm nay của mình có lẽ là vẫn còn sống. thật đáng buồn khi phải thừa nhận rằng việc sống khó khăn với mình quá và những lời than phiền của mình cứ láng lênh trí óc trong khi cuộc sống mình không tệ đến như thế. sao nhỉ. sao lúc nào mình cũng buồn vậy nhỉ. mình đã tiến rất xa cơ mà. vậy mà sao mình vẫn buồn vậy nhỉ. nhưng cái buồn thật sự ở đây là gì, là nỗi buồn dần dần không còn là nỗi buồn nữa. mình để nó trở thành thứ cấu tạo nên trái tim và trí tuệ mình.

-lamaki-

con người của mình, sự méo mó về tinh thần này ngày càng tệ thêm. mình nhớ law đến điên lên được. một thập kỷ trôi qua mà mình vẫn yêu anh vô cùng tận. anh và sự đau khổ của anh. những trò tự hại mà mình ép law làm thật kinh khủng. nhưng biết sao được. mình cũng đã chơi những trò như vậy rồi đấy thôi.
Reply

sorrymyself_

Chào chịii, không biết chị có còn nhớ em không, em nghĩ hẳn sẽ là không vì lần cuối chúng mình nói chuyện cũng lâu quá rồi, em là đứa nhóc từng nhờ chị đọc và beta truyện cho em. Hôm bữa em mới lục lọi lại tin nhắn cũ trên instagram thì thấy cuộc trò chuyện của chị và em từ tít năm 2020-2021 gì đó. Hồi ấy em lớp Bảy, mới tập tành viết lách linh tinh, giờ tự đọc lại còn thấy ngượng, nhưng chị đã đọc và sửa rất kỹ cho em. Em đọc lại mấy tin nhắn cũ mà cảm thấy vui lắm, định nhắn chào chị một câu, rồi lại tự hỏi chị ấy còn nhớ mình không ta, và có vẻ cái acc đấy chị cũng không còn dùng nữa. Nay em truy cập vào wattpad, thấy chị vẫn hoạt động viết đều đặn, em bèn đọc qua một lượt những dòng chị viết rồi cảm thán văn chị vẫn như xưa. Ngày trước đọc em đã mê mẩn thì giờ cảm giác vẫn cứ là như vậy, bao quanh con chữ của chị có cái chất thơ và man mác một nỗi buồn khó tả lắm. 
          
          Thế là em quyết định viết mấy dòng này cho chị nè. Với em thì cảm xúc được đặt trong những thiên truyện và những dòng văn vẫn luôn phản ánh phần nào cảm xúc của người viết ra chúng, truyện của chị đẹp nhưng buồn, thơ nhưng da diết sau cùng là nỗi đau. Em chỉ là người đọc, đứng nhìn bên ngoài nên có thể không hiểu hết được, nhưng em chỉ muốn nói là em thật sự yêu những gì chị viết, và em vẫn luôn nhớ đến chị như một người em vô cùng ngưỡng mộ vì khả năng viết lách. Em cũng cảm ơn chị vì hồi trước đã đọc truyện và góp ý cho emmm, chị còn ngồi nghe em luyên thuyên chuyện trường lớp bài vở nữa, em thấy mình trẻ con lắm luôn mà chị vẫn kiên nhẫn lắng nghe hết. Em hy vọng chị sẽ vẫn tiếp tục viết, và nếu có những nỗi buồn nào vẫn còn quanh quẩn, mong chúng sẽ ôm lấy chị thật nhẹ, như cái cách mà chị từng làm cho chúng trở nên đẹp đẽ hơn bằng ngôn từ của mình.
          
          Em sẽ luôn dõi theo và ủng hộ chị <3

-lamaki-

Em nghĩ mình không bao giờ hiểu được Chiyoko. Nàng không bao giờ cho ai cơ hội làm điều đó. Kể cả khi nàng đang ngồi dựa lưng vào đầu giường, hai tay nhẩn nha cởi từng cúc áo và bầu ngực nhỏ nhắn của nàng hiện ra hoàn toàn trước mắt Yonagi, trắng mềm như bánh sữa, em vẫn không hiểu được ý định thật sự của nàng sẽ là gì. Hôm nay, nàng đeo một sợi chuyền vàng hơi dài. Chiếc lá vàng ngả vào rãnh ngực khi nàng hơi vén tóc ra sau, quỳ xuống bằng hai chân sau còn hai tay trước ôm lấy má Yonagi. Em băn khoăn không biết nàng muốn gì. Chiyoko không cho ai hiểu được nàng. Thế nhưng không sao, không sao cả, Yonagi tự nhủ, em chỉ cần biết em muốn gì là được. Và em muốn hôn nàng, cắn vào đầu ngực tròn trịa khiến Chiyoko của em phải run lên, muốn làm nàng phải yêu em và không bao giờ có thể tìm được bóng hình em qua bất kỳ diễn viên nào.

-lamaki-

Em thích diễn. Em yêu cách mình sống cuộc đời của một con người khác. Nhưng trước Chiyoko, em muốn mình là mình, là một Kei Yonagi nguyên vẹn dù cho nàng có hàng ngàn tấm mặt nạ, trắng xóa và lu mờ đến mức em chẳng tài nào hiểu nổi tại sao nàng phải cố tỏ ra xinh đẹp và xa cách như một thiên thần làm nỗi gì. Giống như lần đầu tiên Kuroyama cho em xem cảnh quay của nàng, cách nàng xuất hiện từ đám đông, cách nàng di chuyển nhẹ nhàng giữa các hàng ghế rồi sà xuống trước mặt mọi người như thiên thần hạ thế, trong trắng và thơ ngây vô cùng. Trong Yonagi có nhiều cái tôi khác, em nghĩ. Một trong số đó tôn thờ dáng vẻ cuốn hút thuộc về thiên đàng của nàng, một con người khác lại muốn bẻ gãy đôi cánh không tồn tại, ép nàng xuống cái giường cũ kỹ cọt kẹt, như giờ, ngón tay thọc vào miệng khiến nàng không thể nói được gì mà chỉ có thể ngước nhìn em, nước dãi chảy theo môi nhỏ, son đỏ lem ra tay em như máu. Nàng vẫn khoác lên một nụ cười dịu dàng. 
Reply

-lamaki-

JayVik, 
          
          2014 quả là một cái năm có nhiều kỳ thú và in dấu đậm sâu nhất trong ký ức của nhiều người, trong đó có tôi. Được nhận vào học viện, giành được học bổng sau khi bị tống vào tù do nghiên cứu về Hextech, tự sát hụt một lần, được quen Viktor và có những nụ hôn đầu tiên của đời người. Để tôi lần lượt dẫn bạn qua từng sự kiện một trước khi những ký ức lành nguyên này mai một trong não tôi; chẳng biết nữa, nhưng tôi cứ có cảm giác mình sẽ quên sạch bách tất cả những điều này vào một ngày không còn xa. 
          
          Thế nên câu chuyện này phải bắt đầu sớm hơn, sớm đến khoảng thời gian mà bố tôi mất tích vào cái xó nào chẳng biết và lò rèn của ông được truyền lại cho tôi như một lời giã biệt. Mẹ và tôi cố gắng duy trì cái sản nghiệp duy nhất ấy và mong nó có thể tạo ra các sản nghiệp khác để chúng tôi còn tiếp tục tồn tại. Suy nghĩ ấy đeo bám chúng tôi, đặc biệt là mẹ cho đến khi tôi đỗ vào học viện. Một mặt, bà vô cùng tự hào khi tôi được nhận vào một trường danh tiếng có bề dày lịch sử; một mặt, người lại lo lắng vì sợ tôi khó mà thích nghi với lối sống và những người đến từ tầng lớp trên. Sự lo lắng quá mức đâm thành hoảng sợ, và mẹ bắt đầu thăm dò, khuyên nhủ rằng tôi không nên quá kỳ vọng vào cuộc sống mới, thậm chí đôi lần còn muốn mong tôi tiếp tục làm một tay thợ rèn.

-lamaki-

Tất nhiên, tôi chẳng bao giờ chịu thỏa hiệp. Học viện là con đường ngắn nhất để hiện thực hóa ước mơ của tôi: trở thành một nhà học thuật đại tài. Tôi muốn những thứ sẽ ở trên tay là sách báu, là tài liệu, là những nghiên cứu nặng nề có sức ảnh hưởng tới toàn thế giới chứ không phải sắt nung, không phải kim loại lạnh buốt và mãi mãi không có linh hồn. Tôi thưa với mẹ vậy. Bà thở dài nhiều lần, tay vung lên nhưng lời chẳng đặng, nhìn tôi rất lâu rồi mãi, mãi, mắt tôi rưng rưng và chực trào lệ, người mới thôi nhìn rồi ôm tôi một cái thật chặt. Và mẹ rời phòng. Có thứ gì trong tôi cũng rời khỏi cơ thể, ở lại căn nhà nhỏ hai tầng trông ra phố thị ồn ào và náo nhiệt cùng mẹ suốt nhiều năm từ đó đến mức tôi thấy mình không bao giờ còn trọn vẹn.
Reply