-lamaki-

mình ngồi tựa vào chiếc ghế dài. hơn mười rưỡi đêm. mưa dầm dề ngoài đường lớn, ướt một mảnh lòng mình. ánh sáng duy nhất trong căn nhà phát ra từ chiếc laptop mẹ mua cho mình. thật ra thì còn ánh sáng leo lét của cốc nến. lửa liu riu, hắt sáng di ảnh mẹ. mình ngồi nhìn bàn thờ chẳng thấy được gì. mắt mình ngày càng kém. nước mắt và nỗi đau làm chúng nửa mù lòa. ngoài trời, mưa to dần. đêm nào mình cũng ngồi viết. vị cam đường sộc lên mũi mình. mình ho vài tiếng, đổi lại là những cơn trào ngược. nửa tiếng trước, mình bảo em mình đốt hương vòng. bố bảo thơm, mình chẳng ngửi thấy cái gì cả. chắc đây là hình phạt của mình. vì luôn kêu ca đau khổ mà chẳng có dũng khí chấm dứt, nên chúa/trời phán mình phải trải qua địa ngục mà không cần phải chết. giá như người chết là mình. nước mắt mình thấm xuống chăn bông. cái chăn mình phủ lên người mẹ. mẹ ngủ yên mãi. mình không ngủ được. những cơn thao thức của mình kéo dài đến khi mọi người dậy. mình chẳng mơ thấy mẹ nhiều như bố hay bà. mọi người đã luôn dựa dẫm vào mẹ để sống, và chẳng thể tự sống được nếu không có ai bên cạnh. kiêu ngạo làm sao khi mình dám nói mình khác. mọi người không có mẹ/vợ/con gái thì vẫn có những người khác mà dựa vào. mình thì chỉ yêu mẹ thôi. mẹ là cầu nối duy nhất của mình với cuộc đời, kể từ khi mình nung nấu ý định đi chết. khốn khổ thật. người muốn chết thì phải sống, còn mẹ mình lại biến mất vào một cái cõi nào đấy. mình đã không khóc nhiều trong đám tang. cả đời còn lại của mình sẽ dùng để khóc. hôm nay, trong lúc nấu ăn, mình cắt vào tay. đó là một vết cắt nhỏ, cũng chẳng sâu lắm, so với mình. mình không cảm thấy đau khi lưỡi dao cắt vào. mình chỉ biết là mình đã cắt vào. chẳng hiểu sao dạo gần đây nỗi đau không có cái công hiệu tỉnh táo nữa. mình ngủ, li bì, chập chờn những cơn mê ngủ, chạy loạn khắp các ký ức và nỗi nhớ để được nói chuyện với mẹ. minh mơ thấy mẹ 3 lần. 2 lần mẹ nằm trong quan tài, và 1 lần mình bảo rằng mẹ cũng đã thành ma. tệ thật. rõ là ngủ mà tỉnh táo quá thể đáng.

-lamaki-

đêm qua, mình mơ thấy ma. ma theo kiểu phim ảnh, chuyện kể, loại ma biết bật tắt bóng đèn và hù dọa trong bóng tối. con ma này trêu chọc mình lúc mình tắm. trí nhớ là một thứ không đáng tin. mình ghét bị mắc kẹt trong nhà tắm một mình, tối đen, mù lòa như này, vì mình đã từng bị. con ma này không đáng sợ, nó chỉ phiền. mình tức tối chạy xuống bếp mách mẹ. cái đèn pin của bố sáng lên cái thớt mẹ đang thái hành. mình chẳng nhớ có thức ăn khác không. mình chỉ tập trung vào mẹ. mình cáu kỉnh bảo mẹ ơi, con ma ấy cứ trêu chọc con. mẹ mình có lẽ hơi mệt. mẹ tiếp tục cắt nấu gì đó, chẳng thèm nhìn mình. trên đời này làm gì có ma, mẹ nói thế. lúc đó, hình như mẹ đang nếm canh. chẳng hiểu sao mình, đứng đó, tóc nhỏ tòng tọc, nói rằng mẹ ơi nhưng mẹ cũng đã thành ma. mẹ mình khựng lại. mình tỉnh dậy. ngoài trời rỏ nước, ướt đẫm mặt mình. thật chẳng hiểu ra làm sao.
Reply

-lamaki-

lần đầu tiên mơ thấy mẹ, mình đã uống rất nhiều rượu. rượu ngọt lịm, nhưng không ngon. chẳng hiểu sao ai cũng thích uống rượu. mình uống nhiều đến mức mình ói sạch bữa tối ra. cơn say cũng theo đó mà bay hết. đầu óc mình luôn luôn thanh tỉnh. mình về, muốn ngủ. nhưng mình thao thức đến tận sáng. tắm vào lúc 1h đêm. em cùng phòng chắc nghĩ mình bị điên, nhưng không dám ngăn cản. ai dám ngăn mình chứ. ai mà ngăn được mình. mình gột rửa đầu óc và cơ thể một cách nhanh chóng, chui vào chăn và nghĩ đến mẹ. mẹ mình mất được hai tuần, vào cái hôm mình uống say đến bét nhè. nhưng hôm đó mình không khóc. mình chơi game vì mình không buồn ngủ. mãi đến sáng, mình mới ngủ. mẹ mình trong giấc mơ không có mặt. trước giờ mình chưa mơ ai mà có mặt, nên chuyện đó chẳng có gì. người mẹ lóa sáng. mình tỏ ra là mình ổn, và nói với mẹ. mẹ biết gì không, hôm nay con uống cả lít rượu đấy. mẹ mình đã yên lặng vài giây, trước khi nhẹ nhàng bảo mình sao con uống nhiều thế, hại người. mình biết đấy không phải mẹ. đúng là mẹ sẽ luôn nhẹ nhàng như thế, yêu thương như thế, luôn tìm lý do cho mọi hành động của mình dù mình chẳng cần phải nói ra. đúng là mẹ biết mình uống nhiều là do mình không thể chối từ thêm. đúng là nếu còn sống thì mẹ sẽ trìu mến nói vậy với mình. nhưng đó không phải mẹ. đó chỉ là mơ tưởng của mình thôi. thật là tệ nhỉ. lần thứ hai, mình mơ về ngày hỏa táng. mình nghĩ đến khói phun lên và nhớ đến mình hôm ấy muốn nhảy vào lò thiêu cùng mẹ. thế nhưng không thể được. những nén hương rơi xuống ngón tay, vàng mã cháy lên cả tóc mình. chiếc quần gió như hóa thành lửa. vậy mà mình chẳng cảm thấy gì. mình chỉ ước sao mình chết trước khi mẹ chết. không thể nào chịu đựng được nỗi đau này.
Reply

-lamaki-

mình ngồi tựa vào chiếc ghế dài. hơn mười rưỡi đêm. mưa dầm dề ngoài đường lớn, ướt một mảnh lòng mình. ánh sáng duy nhất trong căn nhà phát ra từ chiếc laptop mẹ mua cho mình. thật ra thì còn ánh sáng leo lét của cốc nến. lửa liu riu, hắt sáng di ảnh mẹ. mình ngồi nhìn bàn thờ chẳng thấy được gì. mắt mình ngày càng kém. nước mắt và nỗi đau làm chúng nửa mù lòa. ngoài trời, mưa to dần. đêm nào mình cũng ngồi viết. vị cam đường sộc lên mũi mình. mình ho vài tiếng, đổi lại là những cơn trào ngược. nửa tiếng trước, mình bảo em mình đốt hương vòng. bố bảo thơm, mình chẳng ngửi thấy cái gì cả. chắc đây là hình phạt của mình. vì luôn kêu ca đau khổ mà chẳng có dũng khí chấm dứt, nên chúa/trời phán mình phải trải qua địa ngục mà không cần phải chết. giá như người chết là mình. nước mắt mình thấm xuống chăn bông. cái chăn mình phủ lên người mẹ. mẹ ngủ yên mãi. mình không ngủ được. những cơn thao thức của mình kéo dài đến khi mọi người dậy. mình chẳng mơ thấy mẹ nhiều như bố hay bà. mọi người đã luôn dựa dẫm vào mẹ để sống, và chẳng thể tự sống được nếu không có ai bên cạnh. kiêu ngạo làm sao khi mình dám nói mình khác. mọi người không có mẹ/vợ/con gái thì vẫn có những người khác mà dựa vào. mình thì chỉ yêu mẹ thôi. mẹ là cầu nối duy nhất của mình với cuộc đời, kể từ khi mình nung nấu ý định đi chết. khốn khổ thật. người muốn chết thì phải sống, còn mẹ mình lại biến mất vào một cái cõi nào đấy. mình đã không khóc nhiều trong đám tang. cả đời còn lại của mình sẽ dùng để khóc. hôm nay, trong lúc nấu ăn, mình cắt vào tay. đó là một vết cắt nhỏ, cũng chẳng sâu lắm, so với mình. mình không cảm thấy đau khi lưỡi dao cắt vào. mình chỉ biết là mình đã cắt vào. chẳng hiểu sao dạo gần đây nỗi đau không có cái công hiệu tỉnh táo nữa. mình ngủ, li bì, chập chờn những cơn mê ngủ, chạy loạn khắp các ký ức và nỗi nhớ để được nói chuyện với mẹ. minh mơ thấy mẹ 3 lần. 2 lần mẹ nằm trong quan tài, và 1 lần mình bảo rằng mẹ cũng đã thành ma. tệ thật. rõ là ngủ mà tỉnh táo quá thể đáng.

-lamaki-

đêm qua, mình mơ thấy ma. ma theo kiểu phim ảnh, chuyện kể, loại ma biết bật tắt bóng đèn và hù dọa trong bóng tối. con ma này trêu chọc mình lúc mình tắm. trí nhớ là một thứ không đáng tin. mình ghét bị mắc kẹt trong nhà tắm một mình, tối đen, mù lòa như này, vì mình đã từng bị. con ma này không đáng sợ, nó chỉ phiền. mình tức tối chạy xuống bếp mách mẹ. cái đèn pin của bố sáng lên cái thớt mẹ đang thái hành. mình chẳng nhớ có thức ăn khác không. mình chỉ tập trung vào mẹ. mình cáu kỉnh bảo mẹ ơi, con ma ấy cứ trêu chọc con. mẹ mình có lẽ hơi mệt. mẹ tiếp tục cắt nấu gì đó, chẳng thèm nhìn mình. trên đời này làm gì có ma, mẹ nói thế. lúc đó, hình như mẹ đang nếm canh. chẳng hiểu sao mình, đứng đó, tóc nhỏ tòng tọc, nói rằng mẹ ơi nhưng mẹ cũng đã thành ma. mẹ mình khựng lại. mình tỉnh dậy. ngoài trời rỏ nước, ướt đẫm mặt mình. thật chẳng hiểu ra làm sao.
Reply

-lamaki-

lần đầu tiên mơ thấy mẹ, mình đã uống rất nhiều rượu. rượu ngọt lịm, nhưng không ngon. chẳng hiểu sao ai cũng thích uống rượu. mình uống nhiều đến mức mình ói sạch bữa tối ra. cơn say cũng theo đó mà bay hết. đầu óc mình luôn luôn thanh tỉnh. mình về, muốn ngủ. nhưng mình thao thức đến tận sáng. tắm vào lúc 1h đêm. em cùng phòng chắc nghĩ mình bị điên, nhưng không dám ngăn cản. ai dám ngăn mình chứ. ai mà ngăn được mình. mình gột rửa đầu óc và cơ thể một cách nhanh chóng, chui vào chăn và nghĩ đến mẹ. mẹ mình mất được hai tuần, vào cái hôm mình uống say đến bét nhè. nhưng hôm đó mình không khóc. mình chơi game vì mình không buồn ngủ. mãi đến sáng, mình mới ngủ. mẹ mình trong giấc mơ không có mặt. trước giờ mình chưa mơ ai mà có mặt, nên chuyện đó chẳng có gì. người mẹ lóa sáng. mình tỏ ra là mình ổn, và nói với mẹ. mẹ biết gì không, hôm nay con uống cả lít rượu đấy. mẹ mình đã yên lặng vài giây, trước khi nhẹ nhàng bảo mình sao con uống nhiều thế, hại người. mình biết đấy không phải mẹ. đúng là mẹ sẽ luôn nhẹ nhàng như thế, yêu thương như thế, luôn tìm lý do cho mọi hành động của mình dù mình chẳng cần phải nói ra. đúng là mẹ biết mình uống nhiều là do mình không thể chối từ thêm. đúng là nếu còn sống thì mẹ sẽ trìu mến nói vậy với mình. nhưng đó không phải mẹ. đó chỉ là mơ tưởng của mình thôi. thật là tệ nhỉ. lần thứ hai, mình mơ về ngày hỏa táng. mình nghĩ đến khói phun lên và nhớ đến mình hôm ấy muốn nhảy vào lò thiêu cùng mẹ. thế nhưng không thể được. những nén hương rơi xuống ngón tay, vàng mã cháy lên cả tóc mình. chiếc quần gió như hóa thành lửa. vậy mà mình chẳng cảm thấy gì. mình chỉ ước sao mình chết trước khi mẹ chết. không thể nào chịu đựng được nỗi đau này.
Reply

-lamaki-

thành tựu lớn nhất trong năm nay của mình có lẽ là vẫn còn sống. thật đáng buồn khi phải thừa nhận rằng việc sống khó khăn với mình quá và những lời than phiền của mình cứ láng lênh trí óc trong khi cuộc sống mình không tệ đến như thế. sao nhỉ. sao lúc nào mình cũng buồn vậy nhỉ. mình đã tiến rất xa cơ mà. vậy mà sao mình vẫn buồn vậy nhỉ. nhưng cái buồn thật sự ở đây là gì, là nỗi buồn dần dần không còn là nỗi buồn nữa. mình để nó trở thành thứ cấu tạo nên trái tim và trí tuệ mình.

-lamaki-

con người của mình, sự méo mó về tinh thần này ngày càng tệ thêm. mình nhớ law đến điên lên được. một thập kỷ trôi qua mà mình vẫn yêu anh vô cùng tận. anh và sự đau khổ của anh. những trò tự hại mà mình ép law làm thật kinh khủng. nhưng biết sao được. mình cũng đã chơi những trò như vậy rồi đấy thôi.
Reply

sorrymyself_

Chào chịii, không biết chị có còn nhớ em không, em nghĩ hẳn sẽ là không vì lần cuối chúng mình nói chuyện cũng lâu quá rồi, em là đứa nhóc từng nhờ chị đọc và beta truyện cho em. Hôm bữa em mới lục lọi lại tin nhắn cũ trên instagram thì thấy cuộc trò chuyện của chị và em từ tít năm 2020-2021 gì đó. Hồi ấy em lớp Bảy, mới tập tành viết lách linh tinh, giờ tự đọc lại còn thấy ngượng, nhưng chị đã đọc và sửa rất kỹ cho em. Em đọc lại mấy tin nhắn cũ mà cảm thấy vui lắm, định nhắn chào chị một câu, rồi lại tự hỏi chị ấy còn nhớ mình không ta, và có vẻ cái acc đấy chị cũng không còn dùng nữa. Nay em truy cập vào wattpad, thấy chị vẫn hoạt động viết đều đặn, em bèn đọc qua một lượt những dòng chị viết rồi cảm thán văn chị vẫn như xưa. Ngày trước đọc em đã mê mẩn thì giờ cảm giác vẫn cứ là như vậy, bao quanh con chữ của chị có cái chất thơ và man mác một nỗi buồn khó tả lắm. 
          
          Thế là em quyết định viết mấy dòng này cho chị nè. Với em thì cảm xúc được đặt trong những thiên truyện và những dòng văn vẫn luôn phản ánh phần nào cảm xúc của người viết ra chúng, truyện của chị đẹp nhưng buồn, thơ nhưng da diết sau cùng là nỗi đau. Em chỉ là người đọc, đứng nhìn bên ngoài nên có thể không hiểu hết được, nhưng em chỉ muốn nói là em thật sự yêu những gì chị viết, và em vẫn luôn nhớ đến chị như một người em vô cùng ngưỡng mộ vì khả năng viết lách. Em cũng cảm ơn chị vì hồi trước đã đọc truyện và góp ý cho emmm, chị còn ngồi nghe em luyên thuyên chuyện trường lớp bài vở nữa, em thấy mình trẻ con lắm luôn mà chị vẫn kiên nhẫn lắng nghe hết. Em hy vọng chị sẽ vẫn tiếp tục viết, và nếu có những nỗi buồn nào vẫn còn quanh quẩn, mong chúng sẽ ôm lấy chị thật nhẹ, như cái cách mà chị từng làm cho chúng trở nên đẹp đẽ hơn bằng ngôn từ của mình.
          
          Em sẽ luôn dõi theo và ủng hộ chị <3

-lamaki-

Em nghĩ mình không bao giờ hiểu được Chiyoko. Nàng không bao giờ cho ai cơ hội làm điều đó. Kể cả khi nàng đang ngồi dựa lưng vào đầu giường, hai tay nhẩn nha cởi từng cúc áo và bầu ngực nhỏ nhắn của nàng hiện ra hoàn toàn trước mắt Yonagi, trắng mềm như bánh sữa, em vẫn không hiểu được ý định thật sự của nàng sẽ là gì. Hôm nay, nàng đeo một sợi chuyền vàng hơi dài. Chiếc lá vàng ngả vào rãnh ngực khi nàng hơi vén tóc ra sau, quỳ xuống bằng hai chân sau còn hai tay trước ôm lấy má Yonagi. Em băn khoăn không biết nàng muốn gì. Chiyoko không cho ai hiểu được nàng. Thế nhưng không sao, không sao cả, Yonagi tự nhủ, em chỉ cần biết em muốn gì là được. Và em muốn hôn nàng, cắn vào đầu ngực tròn trịa khiến Chiyoko của em phải run lên, muốn làm nàng phải yêu em và không bao giờ có thể tìm được bóng hình em qua bất kỳ diễn viên nào.

-lamaki-

Em thích diễn. Em yêu cách mình sống cuộc đời của một con người khác. Nhưng trước Chiyoko, em muốn mình là mình, là một Kei Yonagi nguyên vẹn dù cho nàng có hàng ngàn tấm mặt nạ, trắng xóa và lu mờ đến mức em chẳng tài nào hiểu nổi tại sao nàng phải cố tỏ ra xinh đẹp và xa cách như một thiên thần làm nỗi gì. Giống như lần đầu tiên Kuroyama cho em xem cảnh quay của nàng, cách nàng xuất hiện từ đám đông, cách nàng di chuyển nhẹ nhàng giữa các hàng ghế rồi sà xuống trước mặt mọi người như thiên thần hạ thế, trong trắng và thơ ngây vô cùng. Trong Yonagi có nhiều cái tôi khác, em nghĩ. Một trong số đó tôn thờ dáng vẻ cuốn hút thuộc về thiên đàng của nàng, một con người khác lại muốn bẻ gãy đôi cánh không tồn tại, ép nàng xuống cái giường cũ kỹ cọt kẹt, như giờ, ngón tay thọc vào miệng khiến nàng không thể nói được gì mà chỉ có thể ngước nhìn em, nước dãi chảy theo môi nhỏ, son đỏ lem ra tay em như máu. Nàng vẫn khoác lên một nụ cười dịu dàng. 
Reply

-lamaki-

JayVik, 
          
          2014 quả là một cái năm có nhiều kỳ thú và in dấu đậm sâu nhất trong ký ức của nhiều người, trong đó có tôi. Được nhận vào học viện, giành được học bổng sau khi bị tống vào tù do nghiên cứu về Hextech, tự sát hụt một lần, được quen Viktor và có những nụ hôn đầu tiên của đời người. Để tôi lần lượt dẫn bạn qua từng sự kiện một trước khi những ký ức lành nguyên này mai một trong não tôi; chẳng biết nữa, nhưng tôi cứ có cảm giác mình sẽ quên sạch bách tất cả những điều này vào một ngày không còn xa. 
          
          Thế nên câu chuyện này phải bắt đầu sớm hơn, sớm đến khoảng thời gian mà bố tôi mất tích vào cái xó nào chẳng biết và lò rèn của ông được truyền lại cho tôi như một lời giã biệt. Mẹ và tôi cố gắng duy trì cái sản nghiệp duy nhất ấy và mong nó có thể tạo ra các sản nghiệp khác để chúng tôi còn tiếp tục tồn tại. Suy nghĩ ấy đeo bám chúng tôi, đặc biệt là mẹ cho đến khi tôi đỗ vào học viện. Một mặt, bà vô cùng tự hào khi tôi được nhận vào một trường danh tiếng có bề dày lịch sử; một mặt, người lại lo lắng vì sợ tôi khó mà thích nghi với lối sống và những người đến từ tầng lớp trên. Sự lo lắng quá mức đâm thành hoảng sợ, và mẹ bắt đầu thăm dò, khuyên nhủ rằng tôi không nên quá kỳ vọng vào cuộc sống mới, thậm chí đôi lần còn muốn mong tôi tiếp tục làm một tay thợ rèn.

-lamaki-

Tất nhiên, tôi chẳng bao giờ chịu thỏa hiệp. Học viện là con đường ngắn nhất để hiện thực hóa ước mơ của tôi: trở thành một nhà học thuật đại tài. Tôi muốn những thứ sẽ ở trên tay là sách báu, là tài liệu, là những nghiên cứu nặng nề có sức ảnh hưởng tới toàn thế giới chứ không phải sắt nung, không phải kim loại lạnh buốt và mãi mãi không có linh hồn. Tôi thưa với mẹ vậy. Bà thở dài nhiều lần, tay vung lên nhưng lời chẳng đặng, nhìn tôi rất lâu rồi mãi, mãi, mắt tôi rưng rưng và chực trào lệ, người mới thôi nhìn rồi ôm tôi một cái thật chặt. Và mẹ rời phòng. Có thứ gì trong tôi cũng rời khỏi cơ thể, ở lại căn nhà nhỏ hai tầng trông ra phố thị ồn ào và náo nhiệt cùng mẹ suốt nhiều năm từ đó đến mức tôi thấy mình không bao giờ còn trọn vẹn.
Reply

-lamaki-

Đêm qua mình mất ngủ. Lần nào trước khi xuống HN, mình đều cảm thấy khao khát muốn được chết đi cho rồi. Nhưng thật ra cuộc sống ở HN không hề tệ. Mình vẫn nổi bật, vẫn giỏi giang ở nhiều khía cạnh khác nhau; có lẽ vậy nên mình thấy suy kiệt khi phải giữ nguyên vị trí và tiến lên phía trước; nữa, nữa, nữa cho đến khi mình ngã xuống và không dậy nổi. Mình nằm, cố ngủ, trùm chăn kín mít để bóng tối ru mình vào giấc ngủ, song tất cả những gì mình đạt được là một cơn buồn nôn kéo dài tới tận giờ. 
          
          Chẳng hiểu mình thật sự muốn gì.

-lamaki-

Mình ho suốt, ho mãi. Hầu như phút nào cũng ho. Ho thì sẽ nôn. Và khóc. Lúc nào cũng sẽ thế.
Reply

-lamaki-

Những ngày như này, nàng thà chết đi cho rồi. Chỉ cần nàng thở mạnh, hoặc ngồi dậy, hoặc làm gì, cơn đau ở bụng làm nàng cảm thấy không thiết sống nữa.
Reply

-lamaki-

Y như rằng, lại ốm. Lần này mệt tới mức không thiết quan tâm gì nữa.
Reply

-lamaki-

Anh nhớ đến Luffy khi cưỡi lên người Doflamingo, hay nói cách khác là gã đàn ông độc ác này đây buộc anh phải nhớ tới. Đúng là một thực tại mỉa mai, anh nói với Doflamingo, tôi quay lại vì cái ghế Cơ chết tiệt của Ngài cần có người ngồi vững và Doflamingo đáp lại anh rằng chính em mới là kẻ không thể thích nghi được với món hàng của những thằng ranh khác, cợt nhả vì thái độ xấc láo của anh khiến gã thấy hứng tình. Luffy buộc anh phải chạy trốn khỏi ánh sáng để về lại bóng tối, ẩn náu dưới cái tên của Doflamingo mà gã lại cứ đẩy anh ra đứng mũi chịu sào. Gã trả thù vì anh dám trốn chạy. Doflamingo biết thằng nhãi ấy sẽ không kìm nổi, sẽ lật tung khắp chốn để tìm Law dấu yêu. Lôi tuột anh ra khỏi bóng tối và chứng kiến sự diệt vong của Mặt Trời là một ý kiến không tồi, Doflamingo hôn anh và thầm thì những điều cay độc. Mà gương mặt anh chỉ lặng như tờ. Anh hôn và đòi gã hôn, đòi gã phá hủy mình chỉ để cổ họng anh không phát ra tiếng kêu phẫn nộ vì những điều gã đã tự tiện định đoạt. Vị của nụ hôn chưa bao giờ ngọt như mùa xuân. Law chỉ thấy máu, mồ hôi và vị tanh của tinh dịch bớt dần khi anh đẩy trả sự giận hờn về lại Doflamingo. Đồng hướng dương héo rũ đổ ập vào mắt anh khi Doflamingo nhấc anh lên cao rồi lại hạ thấp. 
          
          Thế là Trafalgar Law bỗng nảy suy ý định thay thế toàn bộ những thứ gã biện bày bằng màu vàng.

-dammaynho-

@ -lamaki-  chị nói "yêu cưng" làm tim em mềm xèo luôn 。⁠◕⁠‿⁠◕⁠。 và em hiểu được vì sao chị lại yêu Law đến thế, mà quả thật em cũng yêu Law khi anh trùng khớp với những gì em mong muốn về một người đẹp. Đẹp như dạ quỳnh rất mong manh và không kém phần diễm lệ, nở rồi tàn nhưng lại luôn âm ỉ trong tim những người chứng kiến vào đêm trăng đó. Law là tảng băng và Mặt Trời làm anh tan vỡ. Đến chết em vẫn thấy anh ấy đẹp như lời gọi mời của cái chết vậy.
            
            Hihi em vẫn hóng từng đợt fic mới của chị nên chị cứ yên tâm, lâu lắm rồi em mới đọc văn ngôi thứ nhất mà còn là thể loại em thích nữa nên e không khỏi ngóng trông JayVik. Ngôn từ của Aki là vô hạn, bởi thế mới tồi tệ làm sao khi chị có thể diễn tả được nỗi đau đầy máu và nước mắt và tận cùng của tan vỡ. Lời văn chị luôn làm em không hết ngỡ ngàng.  
Reply

-lamaki-

@-dammaynho- 
            
            Thật tuyệt vì những con chữ của chị đã truyền được cảm xúc và cách nhìn nhận sự tan vỡ của chị đến em, yêu cưng vô cùng. Có thể hơi ngược đời, nhưng chị đã yêu Law trước khi biết anh là ai, trước khi biết anh có quá khứ như nào và uầy, thật trùng hợp là những tan vỡ của anh giống với nỗi khổ đau chị đã mường tượng ra đến thế. Law đẹp như dạ quỳnh, và dạ quỳnh thì kiêu sa, không cho phép ai khinh nhờn dù cho vẻ đẹp ấy mong manh vô cùng. Có lẽ vì thế mà ngày chị càng yêu Law. 
            
            Còn về fic JayVik, chị vẫn đang gõ từng ngày, nhưng có thể sẽ chậm hehe.
Reply

-dammaynho-

@ -lamaki-  em thích cái mối quan hệ độc hại nhưng không thể dứt khỏi của doflaw. Doflamingo yêu Law, điều đó không thể chối cãi, nhưng tình thương của gã luôn đi kèm với điều kiện như tình yêu phải đi đôi với tình dục. Mà Law thì khước từ tất cả những sai lầm anh đã sớm thấy mà không biết nên sửa đổi thế nào. Kiêu ngạo làm Law đẹp, Dof yêu cái vẻ đẹp ngang tàng đấy, song đôi lần cũng thấy tự kiêu của anh là mớ hỗn độn được chắp vá thôi, vì thứ gã cần đôi khi là người đẹp biết nghe lời. Và bạo lực và quyền lực diễn ra nhằm ép Law vào khuôn khổ của Dof, Luffy thì không như gã. Nhưng bóng tối hay ánh sáng đều làm con người ta đui mù nếu phải nhìn quá lâu.
            
            Và iêm vẫn iu văn Aki như ngày đầu >3 
Reply