-lamaki-
mình ngồi tựa vào chiếc ghế dài. hơn mười rưỡi đêm. mưa dầm dề ngoài đường lớn, ướt một mảnh lòng mình. ánh sáng duy nhất trong căn nhà phát ra từ chiếc laptop mẹ mua cho mình. thật ra thì còn ánh sáng leo lét của cốc nến. lửa liu riu, hắt sáng di ảnh mẹ. mình ngồi nhìn bàn thờ chẳng thấy được gì. mắt mình ngày càng kém. nước mắt và nỗi đau làm chúng nửa mù lòa. ngoài trời, mưa to dần. đêm nào mình cũng ngồi viết. vị cam đường sộc lên mũi mình. mình ho vài tiếng, đổi lại là những cơn trào ngược. nửa tiếng trước, mình bảo em mình đốt hương vòng. bố bảo thơm, mình chẳng ngửi thấy cái gì cả. chắc đây là hình phạt của mình. vì luôn kêu ca đau khổ mà chẳng có dũng khí chấm dứt, nên chúa/trời phán mình phải trải qua địa ngục mà không cần phải chết. giá như người chết là mình. nước mắt mình thấm xuống chăn bông. cái chăn mình phủ lên người mẹ. mẹ ngủ yên mãi. mình không ngủ được. những cơn thao thức của mình kéo dài đến khi mọi người dậy. mình chẳng mơ thấy mẹ nhiều như bố hay bà. mọi người đã luôn dựa dẫm vào mẹ để sống, và chẳng thể tự sống được nếu không có ai bên cạnh. kiêu ngạo làm sao khi mình dám nói mình khác. mọi người không có mẹ/vợ/con gái thì vẫn có những người khác mà dựa vào. mình thì chỉ yêu mẹ thôi. mẹ là cầu nối duy nhất của mình với cuộc đời, kể từ khi mình nung nấu ý định đi chết. khốn khổ thật. người muốn chết thì phải sống, còn mẹ mình lại biến mất vào một cái cõi nào đấy. mình đã không khóc nhiều trong đám tang. cả đời còn lại của mình sẽ dùng để khóc. hôm nay, trong lúc nấu ăn, mình cắt vào tay. đó là một vết cắt nhỏ, cũng chẳng sâu lắm, so với mình. mình không cảm thấy đau khi lưỡi dao cắt vào. mình chỉ biết là mình đã cắt vào. chẳng hiểu sao dạo gần đây nỗi đau không có cái công hiệu tỉnh táo nữa. mình ngủ, li bì, chập chờn những cơn mê ngủ, chạy loạn khắp các ký ức và nỗi nhớ để được nói chuyện với mẹ. minh mơ thấy mẹ 3 lần. 2 lần mẹ nằm trong quan tài, và 1 lần mình bảo rằng mẹ cũng đã thành ma. tệ thật. rõ là ngủ mà tỉnh táo quá thể đáng.
-lamaki-
đêm qua, mình mơ thấy ma. ma theo kiểu phim ảnh, chuyện kể, loại ma biết bật tắt bóng đèn và hù dọa trong bóng tối. con ma này trêu chọc mình lúc mình tắm. trí nhớ là một thứ không đáng tin. mình ghét bị mắc kẹt trong nhà tắm một mình, tối đen, mù lòa như này, vì mình đã từng bị. con ma này không đáng sợ, nó chỉ phiền. mình tức tối chạy xuống bếp mách mẹ. cái đèn pin của bố sáng lên cái thớt mẹ đang thái hành. mình chẳng nhớ có thức ăn khác không. mình chỉ tập trung vào mẹ. mình cáu kỉnh bảo mẹ ơi, con ma ấy cứ trêu chọc con. mẹ mình có lẽ hơi mệt. mẹ tiếp tục cắt nấu gì đó, chẳng thèm nhìn mình. trên đời này làm gì có ma, mẹ nói thế. lúc đó, hình như mẹ đang nếm canh. chẳng hiểu sao mình, đứng đó, tóc nhỏ tòng tọc, nói rằng mẹ ơi nhưng mẹ cũng đã thành ma. mẹ mình khựng lại. mình tỉnh dậy. ngoài trời rỏ nước, ướt đẫm mặt mình. thật chẳng hiểu ra làm sao.
•
Reply
-lamaki-
lần đầu tiên mơ thấy mẹ, mình đã uống rất nhiều rượu. rượu ngọt lịm, nhưng không ngon. chẳng hiểu sao ai cũng thích uống rượu. mình uống nhiều đến mức mình ói sạch bữa tối ra. cơn say cũng theo đó mà bay hết. đầu óc mình luôn luôn thanh tỉnh. mình về, muốn ngủ. nhưng mình thao thức đến tận sáng. tắm vào lúc 1h đêm. em cùng phòng chắc nghĩ mình bị điên, nhưng không dám ngăn cản. ai dám ngăn mình chứ. ai mà ngăn được mình. mình gột rửa đầu óc và cơ thể một cách nhanh chóng, chui vào chăn và nghĩ đến mẹ. mẹ mình mất được hai tuần, vào cái hôm mình uống say đến bét nhè. nhưng hôm đó mình không khóc. mình chơi game vì mình không buồn ngủ. mãi đến sáng, mình mới ngủ. mẹ mình trong giấc mơ không có mặt. trước giờ mình chưa mơ ai mà có mặt, nên chuyện đó chẳng có gì. người mẹ lóa sáng. mình tỏ ra là mình ổn, và nói với mẹ. mẹ biết gì không, hôm nay con uống cả lít rượu đấy. mẹ mình đã yên lặng vài giây, trước khi nhẹ nhàng bảo mình sao con uống nhiều thế, hại người. mình biết đấy không phải mẹ. đúng là mẹ sẽ luôn nhẹ nhàng như thế, yêu thương như thế, luôn tìm lý do cho mọi hành động của mình dù mình chẳng cần phải nói ra. đúng là mẹ biết mình uống nhiều là do mình không thể chối từ thêm. đúng là nếu còn sống thì mẹ sẽ trìu mến nói vậy với mình. nhưng đó không phải mẹ. đó chỉ là mơ tưởng của mình thôi. thật là tệ nhỉ. lần thứ hai, mình mơ về ngày hỏa táng. mình nghĩ đến khói phun lên và nhớ đến mình hôm ấy muốn nhảy vào lò thiêu cùng mẹ. thế nhưng không thể được. những nén hương rơi xuống ngón tay, vàng mã cháy lên cả tóc mình. chiếc quần gió như hóa thành lửa. vậy mà mình chẳng cảm thấy gì. mình chỉ ước sao mình chết trước khi mẹ chết. không thể nào chịu đựng được nỗi đau này.
•
Reply