Chào chịii, không biết chị có còn nhớ em không, em nghĩ hẳn sẽ là không vì lần cuối chúng mình nói chuyện cũng lâu quá rồi, em là đứa nhóc từng nhờ chị đọc và beta truyện cho em. Hôm bữa em mới lục lọi lại tin nhắn cũ trên instagram thì thấy cuộc trò chuyện của chị và em từ tít năm 2020-2021 gì đó. Hồi ấy em lớp Bảy, mới tập tành viết lách linh tinh, giờ tự đọc lại còn thấy ngượng, nhưng chị đã đọc và sửa rất kỹ cho em. Em đọc lại mấy tin nhắn cũ mà cảm thấy vui lắm, định nhắn chào chị một câu, rồi lại tự hỏi chị ấy còn nhớ mình không ta, và có vẻ cái acc đấy chị cũng không còn dùng nữa. Nay em truy cập vào wattpad, thấy chị vẫn hoạt động viết đều đặn, em bèn đọc qua một lượt những dòng chị viết rồi cảm thán văn chị vẫn như xưa. Ngày trước đọc em đã mê mẩn thì giờ cảm giác vẫn cứ là như vậy, bao quanh con chữ của chị có cái chất thơ và man mác một nỗi buồn khó tả lắm.
Thế là em quyết định viết mấy dòng này cho chị nè. Với em thì cảm xúc được đặt trong những thiên truyện và những dòng văn vẫn luôn phản ánh phần nào cảm xúc của người viết ra chúng, truyện của chị đẹp nhưng buồn, thơ nhưng da diết sau cùng là nỗi đau. Em chỉ là người đọc, đứng nhìn bên ngoài nên có thể không hiểu hết được, nhưng em chỉ muốn nói là em thật sự yêu những gì chị viết, và em vẫn luôn nhớ đến chị như một người em vô cùng ngưỡng mộ vì khả năng viết lách. Em cũng cảm ơn chị vì hồi trước đã đọc truyện và góp ý cho emmm, chị còn ngồi nghe em luyên thuyên chuyện trường lớp bài vở nữa, em thấy mình trẻ con lắm luôn mà chị vẫn kiên nhẫn lắng nghe hết. Em hy vọng chị sẽ vẫn tiếp tục viết, và nếu có những nỗi buồn nào vẫn còn quanh quẩn, mong chúng sẽ ôm lấy chị thật nhẹ, như cái cách mà chị từng làm cho chúng trở nên đẹp đẽ hơn bằng ngôn từ của mình.
Em sẽ luôn dõi theo và ủng hộ chị <3