-weeluf
giờ mà viết pride thì có bị bắt bỏ tù vì tội flop ko trời
@-weeluf
20
Works
0
Reading Lists
143
Followers
giờ mà viết pride thì có bị bắt bỏ tù vì tội flop ko trời
giờ mà viết pride thì có bị bắt bỏ tù vì tội flop ko trời
LOU ƠI ÔNG Ê ÔNG RÚT ỐNG THỞ TÔI MẸ RỒI
nói sao nhỉ, thật sự ngẫm lại về lore của atem thì t thương nó vô cùng, đến cả shisui hay sakura mà t cưng như trứng còn phải xếp đứng sau atem thì hiểu t thương nó cỡ nào, nhiều khi đéo biết nhỏ này gây thù gì với studio mà lên anime bị dìm không thương tiếc, đúng là đéo phải bias cmay thì cmay đéo xót.
đéo biết có ai stalk mình không nữa nhưng kệ mẹ đi =))))) t come out t thiên vị (đùi) bé trai atem và t thương nó cực kì nên hễ ai mà có hint với nó (con gái t phải là bot) t đều có thể ăn được hết (kể cả việc con anzu mọc chim nắc nó t cũng đọc được)
đ mẹ cái tag kakashisui đúng 3 fic mà hết 2 cái là của t rồi?
ê ai viết ohyuis tét fic xàm loz cho t đọc đi chứ chán quá
không có nhu cầu ship bias với một thằng ấm ớ ất ơ chui ra từ háng đàn bà nhưng lại có những hành vi khinh miệt họ
sau này có già t sẽ để lại cho con cháu một list truyện và phim gay gây thương nhớ
ai vít kakashisui cho tui đọc đi mà......
làm ơn hãy cộng thêm điểm cho tôi mỗi khi có kiểm tra
bias sakura và hinata
bias wrecker wonyoung
stan aespo (nhất quyết ko ủ tê từ con black mamba)
bias karina giselle
bias wrecker ningning
stan idle (mất điểm g)
ship sooshu
sp le sserafim
sp illit
sp ive (từ đợt mới debut đến giờ)
(từng) bias hanni
stan 5 nàng tiên gây
ship yeonbin
sp cortis
ship marjames
sp lngshot
sp red velvet
bias irene
stan đỗ nhật hoàng
dkm nhớ hoài cái hôm mà con nữ tướng nổ phốt 3 que là vừa tròn 1 tuần t mở mồm tự xưng bias nó
hắn đưa tay chỉnh lại cổ áo hơi lệch của em, nhìn em bằng đôi mắt nửa bất lực mà cũng nửa yêu chiều.
"nhưng ghế đó chỉ để cho một người đặc biệt thôi."
"là ai ?"
"em."
hoàng không trả lời ngay, em đứng yên ở đó vài giây như thể đang cố tiêu hóa câu nói vừa rồi. gió đêm thổi qua làm vạt áo sơ mi khẽ lay động, mái tóc hơi rối phủ xuống trán. ánh đèn đường vàng nhạt chiếu lên gương mặt khiến đôi mắt em đã đen càng sâu hơn một chút.
"em ?"
hoàng khẽ nhíu mày, giọng như không tin vào lời tên đàn ông cao lớn trước mặt mình, nguyễn huy chỉ gật đầu một cái rất nhẹ như thể đó là chuyện hiển nhiên đến mức ai nhìn vào cũng biết, chẳng cần giải thích thêm.
"tôi nói rồi mà, ghế đó chỉ để cho một người đặc biệt thôi."
hắn rút tay về sau khi chỉnh lại cổ áo cho em rồi bước thêm vài bước dọc theo con đường lát đá, hoàng vẫn đứng đó tiêu hóa hết thông tin vừa nãy mới vội bước theo, khoảng cách giữa hai người chỉ cách nhau một gang tay.
"sao lại là em ?"
tiếng xe kéo lộc cộc đi ngang qua, người phu xe cúi đầu kéo chiếc xe gỗ qua con đường hơi dốc. mùi khói thuốc từ đâu đó thoảng qua hòa lẫn với mùi gỗ ẩm của những căn nhà cũ ven đường.
"mà lúc đó em đâu có biết anh, chỉ thấy anh đàn hay thôi à."
"tôi biết mà."
"vậy sao anh còn để ghế đó cho em ?"
nguyễn huy hơi nghiêng đầu nhìn em một cái.
"tại vì từ ngày em tới, cái ghế đó không còn trống nữa."
câu nói đơn giản nhưng lại khiến tim em đập nhanh hơn một nhịp, em quay mặt đi chỗ khác, giả vờ nhìn sang hàng cây bên đường.
"anh nói nghe giống như em chiếm chỗ của người ta vậy á."
"thì em chiếm thật mà."
"ủa ?"
"nhiều người muốn ngồi đó nhưng tôi có cho đâu, cậu út vàng bạc nhà họ đỗ ngồi đó rồi thì ai dám tranh nữa."
"không móc mỉa em nha !"
"rồi rồi, không nói nữa."
bàn tay em khẽ cọ vào tay huy khi đi cạnh nhau, ban đầu chỉ là vô tình nhưng sau đó em không rút tay ra nữa.
giọng em nhỏ hơn lúc nãy, không còn cái kiểu bông đùa quen thuộc, nguyễn huy nhìn thẳng về phía trước, ánh đèn từ những tiệm rượu bên đường hắt ra từng vệt dài trên mặt đất.
"em đến đó trước mà, từ cái ngày tôi còn chưa có nổi mười người ngồi nghe đàn nữa."
hoàng hơi khựng lại, trí nhớ chợt kéo em quay ngược về vài năm trước, khi căn phòng trà ấy còn nhỏ hơn bây giờ rất nhiều. đèn cũng không sáng như hiện tại, bàn ghế cũ kỹ, khách đến đa phần chỉ là vài người quen của chủ quán.
lúc đó nguyễn huy còn chưa có tên tuổi, hắn chỉ là một thanh niên thích chơi dương cầm ít nói, chỉ biết cúi đầu vào cây đàn. còn em lại là một nhóc thiếu gia nhà giàu mới lớn, rảnh rỗi đến mức chẳng biết làm gì ngoài việc chạy khắp sài thành tìm thứ gì đó thú vị.
em đến phòng trà hôm đó hoàn toàn là tình cờ, nhưng sau khi nghe xong bản nhạc đầu tiên, em lại quay lại vào ngày hôm sau. rồi những ngày tiếp theo vẫn cứ lặp lại y như vậy, chẳng thay đổi.
"lúc đó em còn chê ghế cứng."
"anh còn nhớ cái đó hả ?"
"nhớ chứ."
"em nói vậy hồi nào trời ?"
"em ngồi xuống rồi lầm bầm 'ghế gì mà cứng dữ vậy' rồi làm mặt phụng phịu nữa."
"thì nó cứng thiệt mà..."
"nhưng rồi em cũng ngồi."
Both you and this user will be prevented from:
Note:
You will still be able to view each other's stories.
Select Reason:
Duration: 2 days
Reason: