Arutaki

Được trở lại ngày mưa gió sáu năm trước, ngồi trên xe để Quỳnh Trang đèo đến trường trong ngày đầu tiên của năm học, thứ duy nhất phải lo nghĩ là cầm gấu quần ướt sũng và cầu mong trông mình không quá tã khi gặp bạn mới, là một giấc mơ xa xỉ mà tôi chẳng thể với được nữa rồi.
          	K75 của NSL, giờ trường đã sắp đón chào K81. Tôi khắc khoải đuổi theo những bóng hình quá khứ, để rồi cuối cùng thực ra, chỉ còn tôi với đôi mắt khóc đến nhức mỏi mù loà, làn da xanh ngắt của người bị bệnh, đầu óc đau điếng quay cuồng.
          	Mong tôi của những ngày sau, những năm sau vẫn có thể nhìn thấy. Ít nhất hãy để tôi vẫn còn được ngắm những tấm ảnh, xem lại những tin nhắn, để biết mình từng có một thời hạnh phúc đến nhường vậy.

Arutaki

Được trở lại ngày mưa gió sáu năm trước, ngồi trên xe để Quỳnh Trang đèo đến trường trong ngày đầu tiên của năm học, thứ duy nhất phải lo nghĩ là cầm gấu quần ướt sũng và cầu mong trông mình không quá tã khi gặp bạn mới, là một giấc mơ xa xỉ mà tôi chẳng thể với được nữa rồi.
          K75 của NSL, giờ trường đã sắp đón chào K81. Tôi khắc khoải đuổi theo những bóng hình quá khứ, để rồi cuối cùng thực ra, chỉ còn tôi với đôi mắt khóc đến nhức mỏi mù loà, làn da xanh ngắt của người bị bệnh, đầu óc đau điếng quay cuồng.
          Mong tôi của những ngày sau, những năm sau vẫn có thể nhìn thấy. Ít nhất hãy để tôi vẫn còn được ngắm những tấm ảnh, xem lại những tin nhắn, để biết mình từng có một thời hạnh phúc đến nhường vậy.

Arutaki

Lại thấy ảnh chụp của anh cùng cô gái ấy, và cách anh thả tim và khen ảnh cổ chụp. Shiet that should be me tại sao anh chưa từng làm vậy với em?
          
          Tự dặn phải quên đi nhưng mãi vẫn chưa làm được. Tôi thật yếu kém.

Arutaki

Mong lần này, khi em tỏ tình, anh hãy từ chối nhé.
          Mà chắc anh sẽ làm vậy thôi, vì anh đâu còn thích em. Có người khác đến trú ngụ trong trái tim anh mất rồi.
          
          Cho phép em ích kỉ lần cuối thôi. Rồi sẽ để tình này trôi theo mây gió, không làm anh phải đoái hoài hay buồn phiền nữa.
          
          Từ trước đến giờ em vẫn luôn thích bài thơ "Tôi yêu em" của Puskin. Chắc vì giống tình cảnh của em quá. Ngay cả khi chúng ta nồng nhiệt nhất, em vẫn luôn cảm thấy tình yêu của em là xiềng xích trói buộc anh. Em luôn miệng nói anh là thằng tồi, nhưng trong thâm tâm, em tự thấy bản thân mới là người níu bước chân người khác.

Arutaki

Um cảm ơn anh. Anh còn chẳng mảy may để ý đến lời yêu ấy.
Reply

Arutaki

Tôi không khóc vì điểm kém, hoặc đã từng khóc, nhưng đó là rất rất lâu về trước.
          Tôi có khóc về mẹ, trong năm nay nhiều hơn bao giờ hết. Tôi cũng khóc vì mệt, vì tự ti, vì nhớ người ấy nữa.
          
          Nhưng hôm nay, lần đầu tiên những giọt nước mắt rơi vì những dòng chữ.
          Tôi từng nghĩ mình giỏi văn, ít nhất là về phương diện viết sao cho người ta hiểu. Hay cái ngữ mà gọi là văn nghị luận ấy. Song, sau hai năm có lẻ chẳng còn động đến văn chương, và sau khi đọc những dòng tâm tình của một người chị (chắc là từng cùng shipdom), tôi mới thấy mình thui chột đến thế nào.
          
          Chẳng thể vẽ nổi những cảnh vật sống động, mà cũng chẳng thể biến chúng thành lời văn trên trang giấy. Viết mà phải khựng lại để mà nghĩ từ, đành rằng là vậy, nhưng cũng không nghĩ ra được. Ngay cả khi tìm luận cứ cho luận điểm cũng ngắc ngứ, chỉ muốn bẻ bút đi cho xong chuyện. Trong lòng có thật nhiều tâm tư như muốn trào dâng thành dòng thủy triều, cuốn phăng đi những niềm nhớ nhung, chỉ có cách ngăn cản là đặt bút mà gửi gắm, mà kể lại, mà bày tỏ. Đối nghịch lại là những câu chữ non nớt, nửa vời, dở dang, nông cạn và thiếu sức sống đến lạ kì.
          
          Giọt nước mắt dành cho sự héo mòn của tâm hồn. Không ai có thể hiểu được sự tủi nhục của một con bé từng nghĩ văn chương là bản năng, là cuộc sống của mình bây giờ.

Arutaki

Chắc sẽ cố đọc sách để mà biết.
Reply

Arutaki

Có lẽ sẽ phải quên đi thôi.
          Tôi hay tự nhủ như thế mỗi lần vô tình, hoặc cố tình bắt gặp ảnh chụp tin nhắn cũ. 
          Nhưng tôi không làm được. Là người chủ động tiến tới, chủ động bày tỏ, chủ động rời xa, chủ động nhớ nhung đến day dứt. Mình tôi trải qua muôn vàn cảm xúc thăng trầm, mà chàng trai cung Bảo Bình ấy chẳng hề hay biết gì.
          Hẳn vậy thôi, vì ngay từ đầu, anh đâu có thích em đến thế.
          Hoặc cũng chưa bao giờ thích em.
          Nhưng em mong sẽ là ý đầu tiên thôi. Em không muốn mình bi quan, mà nếu anh có tình cảm với em thật, thì sự phủ định kia sẽ là một niềm sai trái, là sự ngộ nhận đáng quên đối với người em yêu nhất.

Arutaki

Tôi vẫn thổn thức khi va phải những lời hứa hẹn về việc ngày mai ta vẫn gặp nhau. Dù biết chẳng mấy khi là thật lòng. Và dù thật lòng thì cũng khó thành sự thực.