mấy hôm nay trời trở gió, đêm ngủ còn chẳng cần phải bật quạt
dạo gần đây mình hay lục lại mấy tờ giấy cũ lắm, để tìm lại mấy cảm xúc cũ mà lâu rồi mình không có.
ví dụ như là rung động, mơ mộng, mấy dòng chữ ngô nghê khi thẫn thờ trong tiết văn cô ngân ấy, dạo này gặp cô cũng nhiều, tại đi thi cuối kì cô lại coi thi toán phòng mình hahaa.
cũng may mắn đi, lớp mười hai mình chưa thích thêm ai cả cho đến tận vài chục ngày cuối này. cuộc sống mình khác hẳn cái tuổi 17 ẩm ương thiếu việc làm hồi trước. đến cả suy nghĩ của mình cũng khác nữa, để mà tả lại chắc phải viết nhiều nữa. nhưng đúng là như mấy dòng sướt mướt trên mạng,
rằng đến một ngày nào đó, nghĩ về anh thì má không đỏ mắt khỏi long lanh ấy. basically là thế hahaa, finally move on khỏi all the thing ive desperately yearned for. để rồi giờ nghĩ lại chỉ toàn thấy mấy trò ngớ ngẩn trẻ con mà đến mình cũng không tránh được.
dù sao thì mình khi ấy cũng chỉ mới 17 tuổi, bồng bột là dễ hiểu, phục tùng cảm xúc cũng hiểu được. chỉ là điều duy nhất mình tiếc là, khi ấy mình viết được nhiều lắm. lúc nào đầu óc cũng là chữ và nghĩa, toàn gam màu ấm rực rỡ của cảm với chả xúc. giờ viết truyện gay mình cũng chẳng nặn được ra như thế, tiếc thật, men stole my creation huhuhu