DuongPhongTu

Người mình yêu nhất ở tuổi thanh xuân, cuối cùng lại không thể cùng mình đi đến cuối cuộc đời

DuongPhongTu

Mình mệt quá, mệt kinh khủng với cách thi vấn đáp của Học viện.

DuongPhongTu

Mình mệt quá, phải chi vẫn còn anh bên cạnh em.
Reply

DuongPhongTu

Nhưng mình cứ luôn thấy không cam lòng, mình đã từng ưu tú đến thế, dù có chọn sai ngành không phù hợp với bản thân... Mình cũng không thể chấp nhận vì điều đó mà trở nên bình thường đến vậy.
Reply

DuongPhongTu

Đáng lẽ mình nên hài lòng với việc được 2.85/4 - một con số phải trầy da tróc vảy ở học viện này
Reply

DuongPhongTu

Trong tim tôi có một chàng trai. 
          
          Cậu ấy vừa là giới hạn, vừa là chấp niệm và là cả ngoại lệ.
          
          Dù có bên nhau được hay không, đời này cậu ấy vẫn luôn có được vị trí mà không ai có thể tranh giành.
          
          Cậu ấy là tấm gương phản chiếu sự chân thành và dịu dàng tuyệt đối của tôi, và tôi cũng chỉ dành riêng nó cho chàng trai nhỏ ấy.
          
          Bởi vì năm tháng đó, tôi thật sự đã yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên. 
          
          Tôi vì một lời nói của cậu ấy mà điên đảo, vì một dáng hình của cậu mà vương vấn gần mười năm. 
          
          Cậu ấy là người từng khiến tôi không dám nhớ nhưng cũng chẳng thể quên. 
          
          Còn hiện tại, cậu ấy đơn giản chính là người tôi yêu. 
          
          Dù thế giới này tồi tệ với tôi ra sao, chỉ cần nghĩ đến cậu ấy (người đã ngắt kết nối từ rất lâu); tôi vẫn có thể mỉm cười vui vẻ và bước tiếp. 
          
          Sự tồn tại của cậu ấy xoa dịu trái tim và linh hồn tôi, như một dòng suối mát nơi thượng nguồn đổ về sa mạc cằn cỗi.
          
          Mượn lời bài hát gửi đến cậu ấy - người đã quay lưng rời đi và có thể sẽ không bao giờ trở lại: “Không yêu thêm một ai, nếu mai sau người đó không phải em.”
          
          Gửi anh, chàng trai nhỏ của tôi.
          
          @Dan_kyoyaki0718

DuongPhongTu

Ừm, tui cũng cỡ cỡ Hạ Triêu rồi đó, giờ điều duy nhất tui cần là một người giống Tạ Du!!!!!!

DuongPhongTu

Như vậy đủ chưa!!!!!!! Mau mang Tạ Du đến cho tui!!!!!
Reply

DuongPhongTu

Còn cái nết tui với Hạ Triêu.... tưởng song sinh không đó=)))
Reply

DuongPhongTu

Học hành thì luôn hạng nhì lớp, đạt vô số giải Quận, giải Thành phố nhiều đến mức nhà không còn chỗ để. Hoạt động thanh niên ở phường thì giấy khen nhiều không liệt kê nổi.
Reply

DuongPhongTu

Trộm vía mọi người thấy sau giai đoạn stress, tiêu cực và cưỡng ép bản thân phải sống lạc quan á. Giờ mọi người thấy mình vô tri mà lại sống thanh thản rõ ràng luôn (hong hề gượng ép).
          
          Awww, chắc mình học được bài học vũ trụ gửi gắm từ cấp 2 đến giờ (dốt quá học mãi hong xong) nên có lẽ vũ trụ đang dần yêu thương mình chăng?