Trong tim tôi có một chàng trai.
Cậu ấy vừa là giới hạn, vừa là chấp niệm và là cả ngoại lệ.
Dù có bên nhau được hay không, đời này cậu ấy vẫn luôn có được vị trí mà không ai có thể tranh giành.
Cậu ấy là tấm gương phản chiếu sự chân thành và dịu dàng tuyệt đối của tôi, và tôi cũng chỉ dành riêng nó cho chàng trai nhỏ ấy.
Bởi vì năm tháng đó, tôi thật sự đã yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi vì một lời nói của cậu ấy mà điên đảo, vì một dáng hình của cậu mà vương vấn gần mười năm.
Cậu ấy là người từng khiến tôi không dám nhớ nhưng cũng chẳng thể quên.
Còn hiện tại, cậu ấy đơn giản chính là người tôi yêu.
Dù thế giới này tồi tệ với tôi ra sao, chỉ cần nghĩ đến cậu ấy (người đã ngắt kết nối từ rất lâu); tôi vẫn có thể mỉm cười vui vẻ và bước tiếp.
Sự tồn tại của cậu ấy xoa dịu trái tim và linh hồn tôi, như một dòng suối mát nơi thượng nguồn đổ về sa mạc cằn cỗi.
Mượn lời bài hát gửi đến cậu ấy - người đã quay lưng rời đi và có thể sẽ không bao giờ trở lại: “Không yêu thêm một ai, nếu mai sau người đó không phải em.”
Gửi anh, chàng trai nhỏ của tôi.
@Dan_kyoyaki0718