"Tự bao giờ,người đã biến mất khỏi những cảm xúc bộn bề trong tôi,chẳng còn vì một nụ cười mà tim nhộn nhịp,không còn nữa những buồn bã vu vơ,lướt qua nhau đã chẳng thấy nhói lòng,để rồi bão giông tôi không còn lo lắng...Tôi giờ nhìn thấy người chỉ cười nhẹ,lướt qua không chậm nhịp bước,gặp nhau hoặc nán lại hoặc quay đi. Nhẹ nhàng hơn rồi..."