EsooGelttil

Éc  chạy “đường chết” đến tận 4h sáng  chưa ra được tiếp truyện tui bận quạ  mọi người thông cảm 

EsooGelttil

Trong “Mười tám điều tự răn về công tác viết văn”, đồng chí Trường Chinh đã lưu ý:
          “Dân tộc hóa:
          1. Không được dùng một chữ nước ngoài nếu không cần thiết.
          2. Không viết một câu theo cách đặt câu nước ngoài…”
          Thực sự thì đây cũng là phương châm viết của tôi. :)) Vô cùng chí lý

EsooGelttil

Đang viết chương 4 cho Chuyên Án thì tự dưng mắc nói chuyện một chút về chương 2, sợ sau này quên mất.
          Em Hùng trong truyện được tôi xây khá vật vã, vì dựng quả nguồn gốc nhân vật éo le dữ :)))) Như đã thấy thì Hùng bị bỏ rơi từ khi rất rất nhỏ, không đi học và không có quen với cuộc sống bình thường luôn. Thế nên vấn đề "ý thức về tiền bạc" của Hùng tôi làm tôi siêu nhọc khi muốn khắc họa. Làm sao để dựng một nhân vật có ý thức rất nặng về giá trị đồng tiền nhưng vẫn không để sự nặng nề ấy át vào truyện, làm truyện tụt mood là điều tôi gần như bó tay QvQ Thế nên tôi đã xây như này:
          Chi tiết 1: Đối với Hùng thì 20 ngàn là rất lớn (lúc anh Long giang hồ cho cái bánh mì bạn bé đã lập tức nghĩ ổng phải dư giả hơn người trong khu). Cái này là khơi mào.
          Chi tiết 2: 50 ngàn của anh Long cho Hùng đi ăn sáng, Hùng ăn hết 45 (cái giá tiền này tôi đi tìm quán bún bò trong ngõ Triều Khúc rồi chọn lấy bát rẻ nhất mới đủ T^T) và báo cho Long con số cụ thể. Cái này để gợi nhắc. Đoạn này nghe Hùng có vẻ trầm, thì một phần là vì vụ đi học, một phần vì suy nghĩ vụ này luôn, nhưng tôi vẫn không dám mạnh tay tả quá.
          Chi tiết 3: Anh Long biết Hùng bận tâm từ cái lúc nó đưa lại tiền thừa mà mặt mày lạ lạ, nên lúc check mác xem giá tiền quần áo mới đuổi nó ra chỗ khác để anh tính tiền :))) thoại của anh Long là "Ra đằng kia chờ anh thanh toán" - ảnh không dùng từ tính tiền dù từ đó với Hùng sẽ dễ hiểu hơn, là để tránh cho bạn bé nghĩ, nhưng bạn bé vẫn nghĩ nên đòi ở lại xem. Thế nên ảnh mới phải lôi Huy Tít ra để làm cái đánh lạc hướng, "Long nhíu mày nhìn sang nó, chờ thằng nhóc mắt tròn xoe trông trở lại." -> cái này đành để oánh lạc hướng cho ảnh thanh toán.
          Nói chung là nếu tôi tả Hùng đụng một tí lại ngại chuyện tiền bạc với anh Long thì thực sự là truyện sẽ nặng nề khó đối phó lắm, nên tôi để 1 nửa là Hùng lo mà không nói, 1 nửa là anh Long biết Hùng sẽ lo nên chặn đường phòng bị trước :v
          :)))))

EsooGelttil

Thú thật là ban đầu thoại của anh Long là "Ra đằng kia chờ anh tính tiền" để đỡ trùng với từ "quầy thanh toán" bên dưới chứ còn chưa nghĩ đến chuyện kia :)))) Sau ngẫm lại mới quyết hy sinh nghệ thuật để mang lại một hình ảnh anh Long để ý đến suy nghĩ của bạn bé Hùng qua từng con chữ :)) nên nó thành "Ra đằng kia chờ anh thanh toán" :>>>
Reply

EsooGelttil

Thực sự là đã có idea, sườn truyện và lý giải timeline trinh thám cộng với 1 đống background nhân vật cho Chuyên Án, nói chúng là dàn xếp hết cả rồi nhưng vẫn không có thời gian viết  deadline đè tôi khốn khổ phát điênggg ngày ngủ 3 tiếng rưỡi 

EsooGelttil

Trời ơi hổ thẹn quá :))) Trong lúc sảng đớ tôi đã vô tình ghi tiểu sử anh Long trong "Chuyên Án" là đặc công trinh sát :)))
          Đính chính là không phải nhe :0 Đặc công là lực lượng của Bộ Quốc phòng, còn Lực lượng Cảnh sát thuộc Bộ Công an, nên anh Long là "trinh sát đặc nhiệm" chứ không phải "đặc công trinh sát" ;-;
          Dấu hiệu của việc dính mưa... Mưa đỏ trong thời gian dài :))))

EsooGelttil

Truyện có bao nhiêu sạn hãy cứ nói với tôi :() Tôi sẽ chữa hết bấy nhiêu >.< Con người thích sự cầu toàn :v
Reply