Thẫn thờ nhìn mấy dòng số liệu khô khan trước mắt, tôi mệt mỏi ôm đầu, cảm giác như từng thớ cơ trên người sắp rã ra đến nơi. Chợt bên tai vang dội tiếng bước chân vồn vã cùng giọng nói hớn hở, em lúc nào cũng hiện diện trong không gian của tôi một cách tự nhiên như thế.
"Chị, nghe giúp em con beat này với, vừa mới cook nóng hổi luôn đấy nhé, chị là người đầu tiên-"
"Woobeom, mình đang bận lắm, khi khác được không em?"
"Thôi nào J, chỉ 3 phút thôi à không 30 giây thôi, coi như chị giải lao tí đi."
Chậm rãi nhấc mi mắt lên nhìn em, lòng tôi chộn rộn một nỗi niềm kì lạ không thể diễn tả. Cậu thiếu niên trước mắt tôi hôm nay vẫn ăn diện chất chơi như mọi khi, em đứng ngược nắng khiến mái tóc sáng màu càng thêm nổi bật, cùng nụ cười ngây ngô lấy lòng kia nữa. Mọi thứ của em như muốn tôi chìm đắm mãi không có lối nào thoát ra.
Woobeom của tôi ấy mà, em rực rỡ như ánh dương đầu hạ, tuổi trẻ nơi em lấp đầy bởi nhiệt huyết cùng hoài bão thi nhau chạy dài suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Em không giống như tôi, xơ xác não nề như cơn gió chiều chớm thu, kẻ thất bại để lỡ tất thảy cơ hội lẫn thời khắc quý giá của tuổi trẻ qua kẽ tay, chỉ biết trượt dài trong hối tiếc cùng tuyệt vọng. Những suy nghĩ ấy như củng cố cho tôi niềm tin rằng cả hai vốn không cùng một thế giới, chúng tôi đã định sẵn là chẳng thể cùng nhau bước tiếp một hướng được nữa rồi...
"Woobeom à, bọn mình dừng lại em nhé?"