FleuriedeJeanne

Rồi nắng sẽ dần tắt, mưa cũng thôi rơi
          	Hạ tàn mang theo ngàn nỗi sầu man mác
          	Chỉ để lại chút gió chiều vương gót nàng ưu tư. 

FleuriedeJeanne

Vốn dĩ em chẳng buồn hay tiếc nuối chút nào vì một mối tình tan vỡ hay vì đã đánh mất cậu ấy, em buồn vì đã đánh mất "cô ấy" thì đúng hơn. 
          
          Em dường như thấy được ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt rạng rỡ ý cười của cô ấy trong buổi hẹn đầu. Dáng vẻ thẹn thùng e ấp cứ như thiếu nữ hạnh phúc nhất thế gian của cô ấy với em mà nói thật xinh đẹp biết bao.
          
          Lòng em mỗi khắc nhớ đến cô ấy đều nặng trĩu nỗi sầu vì biết rõ rằng, sẽ còn lâu lắm, hoặc vĩnh viễn chẳng bao giờ có diễm phước được gặp lại "cô ấy" nữa. 

FleuriedeJeanne

tôi làm sao mà không biết mức độ xuất chúng của em, làm sao mà không nghĩ đến việc mình đang trèo cao nhường nào. tôi thậm chí còn mường tượng xong viễn cảnh mai này em sẽ cùng nữ chính của đời em sánh đôi - người vốn tương xứng với em hơn tôi vạn lần. nhưng dù có thế nào đi nữa, con tim này vẫn muốn hết lòng yêu em. 

FleuriedeJeanne

Woobeom của tôi ấy mà, em rực rỡ như ánh dương đầu hạ, tuổi trẻ nơi em lấp đầy bởi nhiệt huyết cùng hoài bão thi nhau chạy dài suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Em không giống như tôi, đứa xơ xác não nề như cơn gió chiều chớm thu, kẻ thất bại để lỡ tất thảy cơ hội lẫn thời khắc quý giá của tuổi trẻ qua kẽ tay, chỉ biết trượt dài trong hối tiếc cùng tuyệt vọng.

FleuriedeJeanne

Chậm rãi nhấc mi mắt lên nhìn em, lòng tôi chộn rộn một nỗi niềm kì lạ khó có thể diễn tả. Cậu thiếu niên trước mắt tôi hôm nay vẫn ăn diện chất chơi như mọi khi, em đứng ngược nắng khiến mái tóc sáng màu càng thêm nổi bật, cùng nụ cười ngây ngô lấy lòng kia nữa. Mọi thứ của em như muốn tôi chìm đắm mãi không có lối nào thoát ra. 

FleuriedeJeanne

Thẫn thờ nhìn mấy dòng số liệu khô khan trước mắt, tôi mệt mỏi ôm đầu, cảm giác như từng thớ cơ trên người sắp rã ra đến nơi. Chợt bên tai vang dội tiếng bước chân vồn vã cùng giọng nói hớn hở, em lúc nào cũng hiện diện trong không gian của tôi một cách tự nhiên như thế.
          
          "Chị, nghe giúp em con beat này với, vừa mới cook nóng hổi luôn đấy nhé, chị là người đầu tiên-"
          
          "Woobeom, mình đang bận lắm, khi khác được không em?"
          
          "Thôi nào J, chỉ 3 phút thôi à không 30 giây thôi, coi như chị giải lao tí đi."
          
          Chậm rãi nhấc mi mắt lên nhìn em, lòng tôi chộn rộn một nỗi niềm kì lạ không thể diễn tả. Cậu thiếu niên trước mắt tôi hôm nay vẫn ăn diện chất chơi như mọi khi, em đứng ngược nắng khiến mái tóc sáng màu càng thêm nổi bật, cùng nụ cười ngây ngô lấy lòng kia nữa. Mọi thứ của em như muốn tôi chìm đắm mãi không có lối nào thoát ra. 
          
          Woobeom của tôi ấy mà, em rực rỡ như ánh dương đầu hạ, tuổi trẻ nơi em lấp đầy bởi nhiệt huyết cùng hoài bão thi nhau chạy dài suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Em không giống như tôi, xơ xác não nề như cơn gió chiều chớm thu, kẻ thất bại để lỡ tất thảy cơ hội lẫn thời khắc quý giá của tuổi trẻ qua kẽ tay, chỉ biết trượt dài trong hối tiếc cùng tuyệt vọng. Những suy nghĩ ấy như củng cố cho tôi niềm tin rằng cả hai vốn không cùng một thế giới, chúng tôi đã định sẵn là chẳng thể cùng nhau bước tiếp một hướng được nữa rồi...
          
          "Woobeom à, bọn mình dừng lại em nhé?" 

FleuriedeJeanne

nếu mai này duyên đôi ta chẳng thành, mong người đừng tin vào bất kì lời cầu chúc đẹp đẽ nào mà em nói, em yêu người nhiều như thế, liệu có bao nhiêu can đảm nhìn người trọn vẹn bên ai khác ngoài em chứ?