FleuriedeJeanne

tôi làm sao mà không biết mức độ xuất chúng của em, làm sao mà không nghĩ đến việc mình đang trèo cao nhường nào. tôi thậm chí còn mường tượng xong viễn cảnh mai này em sẽ cùng nữ chính của đời em sánh đôi - người vốn tương xứng với em hơn tôi vạn lần. nhưng dù có thế nào đi nữa, con tim này vẫn muốn hết lòng yêu em. 

FleuriedeJeanne

tôi làm sao mà không biết mức độ xuất chúng của em, làm sao mà không nghĩ đến việc mình đang trèo cao nhường nào. tôi thậm chí còn mường tượng xong viễn cảnh mai này em sẽ cùng nữ chính của đời em sánh đôi - người vốn tương xứng với em hơn tôi vạn lần. nhưng dù có thế nào đi nữa, con tim này vẫn muốn hết lòng yêu em. 

FleuriedeJeanne

Woobeom của tôi ấy mà, em rực rỡ như ánh dương đầu hạ, tuổi trẻ nơi em lấp đầy bởi nhiệt huyết cùng hoài bão thi nhau chạy dài suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Em không giống như tôi, đứa xơ xác não nề như cơn gió chiều chớm thu, kẻ thất bại để lỡ tất thảy cơ hội lẫn thời khắc quý giá của tuổi trẻ qua kẽ tay, chỉ biết trượt dài trong hối tiếc cùng tuyệt vọng.

FleuriedeJeanne

Chậm rãi nhấc mi mắt lên nhìn em, lòng tôi chộn rộn một nỗi niềm kì lạ khó có thể diễn tả. Cậu thiếu niên trước mắt tôi hôm nay vẫn ăn diện chất chơi như mọi khi, em đứng ngược nắng khiến mái tóc sáng màu càng thêm nổi bật, cùng nụ cười ngây ngô lấy lòng kia nữa. Mọi thứ của em như muốn tôi chìm đắm mãi không có lối nào thoát ra. 

FleuriedeJeanne

Thẫn thờ nhìn mấy dòng số liệu khô khan trước mắt, tôi mệt mỏi ôm đầu, cảm giác như từng thớ cơ trên người sắp rã ra đến nơi. Chợt bên tai vang dội tiếng bước chân vồn vã cùng giọng nói hớn hở, em lúc nào cũng hiện diện trong không gian của tôi một cách tự nhiên như thế.
          
          "Chị, nghe giúp em con beat này với, vừa mới cook nóng hổi luôn đấy nhé, chị là người đầu tiên-"
          
          "Woobeom, mình đang bận lắm, khi khác được không em?"
          
          "Thôi nào J, chỉ 3 phút thôi à không 30 giây thôi, coi như chị giải lao tí đi."
          
          Chậm rãi nhấc mi mắt lên nhìn em, lòng tôi chộn rộn một nỗi niềm kì lạ không thể diễn tả. Cậu thiếu niên trước mắt tôi hôm nay vẫn ăn diện chất chơi như mọi khi, em đứng ngược nắng khiến mái tóc sáng màu càng thêm nổi bật, cùng nụ cười ngây ngô lấy lòng kia nữa. Mọi thứ của em như muốn tôi chìm đắm mãi không có lối nào thoát ra. 
          
          Woobeom của tôi ấy mà, em rực rỡ như ánh dương đầu hạ, tuổi trẻ nơi em lấp đầy bởi nhiệt huyết cùng hoài bão thi nhau chạy dài suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Em không giống như tôi, xơ xác não nề như cơn gió chiều chớm thu, kẻ thất bại để lỡ tất thảy cơ hội lẫn thời khắc quý giá của tuổi trẻ qua kẽ tay, chỉ biết trượt dài trong hối tiếc cùng tuyệt vọng. Những suy nghĩ ấy như củng cố cho tôi niềm tin rằng cả hai vốn không cùng một thế giới, chúng tôi đã định sẵn là chẳng thể cùng nhau bước tiếp một hướng được nữa rồi...
          
          "Woobeom à, bọn mình dừng lại em nhé?" 

FleuriedeJeanne

nếu mai này duyên đôi ta chẳng thành, mong người đừng tin vào bất kì lời cầu chúc đẹp đẽ nào mà em nói, em yêu người nhiều như thế, liệu có bao nhiêu can đảm nhìn người trọn vẹn bên ai khác ngoài em chứ?

FleuriedeJeanne

Kim Taerae cảm nhận được giọt mồ hôi đang chảy xuống dọc thái dương, qua dải lụa bịt mắt mỏng tang, anh lờ mờ nhìn thấy bóng dáng người nọ đang uyển chuyển tới lui như thể đây là nhà mình. Anh thở dài rồi buông ra một câu hờ hững đến bất lực 
          
          
          “Ma…Mariam, đừng đùa nữa! Thả tôi ra đi…”
          
          
          Đối phương khi nghe thấy anh nói thì nghiêng đầu sang cười khúc khích, bước qua ngồi lên đùi người đàn ông đã bị trói chặt trên ghế, chẳng biết vô tình hay hữu ý mà cứ cọ sát tới lui khiến anh vô thức rên lên một tiếng đầy khó nhọc. Mariam thấy vậy liền cười đến vui vẻ, hất lọn tóc dài yêu kiều ra sau vai rồi thân mật tì lên ngực người dưới thân, khẽ cất lên chất giọng như rót mật vào tai 
          
          
          “Ỏooo bé cưng~ ai nói với bé là em đang đùa cơ? Mariam này chưa từng thích đùa giỡn với trai đẹp bao giờ hết ó~” 
          
          
          “Mau thả ra đồ đ-iếm này! Nếu không thì đừng trách-”
          
          
          Không một động tác thừa, Mariam trực tiếp cúi đầu hôn xuống chiếc mỏ hỗn xinh xắn kia. Ở thế bị động, Kim Taerae hoàn toàn bị người phía trên áp đảo đến không thể kháng cự. Môi lưỡi quấn quýt triền miên trong không gian nhỏ hẹp thoang thoảng mùi ngọc lan tây, mùi tinh dầu mà Kim Taerae anh đã tự tay đặt mua từ tuần trước. Nghe có vẻ khó tin nhưng quả thật người đàn ông tội nghiệp này đang bị trói chặt trong chính nơi trú ngụ của mình, tâm trí anh mơ hồ cố nhớ lại lí do bản thân lâm vào tình thế quái gở như hiện tại…
          
          
          [kim taerae x ai đoán cem] ngoan xinh yêu - coming soon. 
          sẽ nhanh thôi, cả nhà đợi toiiiiii

FleuriedeJeanne

@riiyoungiee huhu em ơi cổ đem lap top đi sửa xong mất hết bản thảo T.T em đợi cổ thêm mín nữa nha :(((((((
Reply

riiyoungiee

@ FleuriedeJeanne  pé hóng cổ oii
Reply