@ Ginnnm Mình cũng từng như au, tuy ko phải trong chuyện viết nhưng mình hiểu công sức của mình bị người khác đem so sánh, phủ nhận là một điều tổn thương rất lớn. Mình cũng từng coi thường bản thân, thậm chí là thấy bản thân kém cỏi đến nối ko bằng một con vật. Mình từng rơi vào khoảng tuyệt vọng trong một thời gian rất dài, từng muốn biến mất, từng hành động dại dột nhưng như au đã thấy bây giờ mình vẫn ở đây vẫn luyên thuyên vô nghĩa.
Mình nhận ra ko ai có quyền phán xét mình, chỉ có mình mới có thể đánh giá bản thân mình đã đủ tốt hay chưa. Ko ai có đủ cái tư cách để đánh giá và so sánh mình với người khác. Mình đã học được cách làm ngơ mà sống tuy hậu quả là mình sống vô cảm hơn, thờ ơ hơn. Mình cũng đã học cách tự biết đối xử tốt với bản thân, mình hy vọng au cũng sẽ thoáng với bản thân mình hơn, đừng tự làm khó bản thân mình hơn, bởi chúng ta chẳng ai hoàn hảo cả.
Nói quá nhiều những an ủi chắc chẳng được bao nhiêu, nhưng mình vẫn muốn nói au không bao giờ kém cỏi cả, thậm chí là rất giỏi đối với cá nhân mình. Mong au tự tin hơn vào bản thân và đừng tự tạo gánh nặng cho bản thân nữa nhé. Tui không hứa sẽ đồng hành mãi được với au ( vì tui cũng bị điên, tuy không còn như hồi xưa nhưng với một người chống đối xã hội như tui thì tui ko chắc mình đi sẽ đi đến cuối được với au), nhưng hứa sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định và dự án mới của au. Chúc au một khởi đầu nữa ko còn hoài nghi, ko còn mệt đầu nhé.