Ginnnm

tôi sẽ không up gì cho đến khi tôi nhận được lời xin lỗi từ T* Q****

1106ELISjeuoi

@ Ginnnm  r sao nữa z nhỏ nào bắt nạt bồ
Répondre

tulusuneh

@Ginnnm đinh ba xào ốc quế chua ngọt hột gà xà cừ đính niacinamide 
Répondre

Ginnnm

@ tulusuneh  con là m sẽ phải trả dốn
Répondre

KangSeulhyunn

Tui gất thíchhh cái cách viết bộ oneshot của blh với plap, nó juẩn guu tui vỡi kiểu đó giờ chưa có bộ oneshot otp nào mà tui ưng như vậy luôn á. đọc mà sợ hết hong à, kiểu blh tuy bot nhma chủ động chời ơi thếch vãiii thêm cái top khờ nó đã, gất iuuu.. auu ơi mãii ban ngay cho tooii ngàn chapp đii ( chap nào cũng đụng chạm vậy tui thích lắm ^^ )

Ginnnm

@ KangSeulhyunn  cảm ơn bà nhiều 
Répondre

Ginnnm

tôi sẽ không up gì cho đến khi tôi nhận được lời xin lỗi từ T* Q****

1106ELISjeuoi

@ Ginnnm  r sao nữa z nhỏ nào bắt nạt bồ
Répondre

tulusuneh

@Ginnnm đinh ba xào ốc quế chua ngọt hột gà xà cừ đính niacinamide 
Répondre

Ginnnm

@ tulusuneh  con là m sẽ phải trả dốn
Répondre

Ginnnm

duma t thất thường thì ai cũng biết rồi, t hay vì mấy cái tác động nhỏ đến từ một vài người mà có thể tiêu cực, có thể thấy nản chí. 
          
          vài tuần trước có thấy vài cái tus thật ra là người ta chỉ yapping về chuyện người ta ngưng đọc của một ai đó thôi chứ không phải chỉ mặt t nói là t hay gì chỉ là tự nhiên mình ovtk cái mình suy nghĩ khùng suy nghĩ điên vậy thôi. cũng buồn buồn, nản nản.
          
          cơ mà gần đây có hay thấy noti cmt từ một bạn reader mới, thấy dễ thương quá nên cũng vui lại.
          
          một lần nữa cảm ơn mọi người vì đã ở đây. mặc dù tui bị khùng nhưng mà bà vẫn ở đây với tui =))) tui quý bà nhiều, bà là động lực để viết của tui 

1106ELISjeuoi

@ Ginnnm  nè nha toi sẽ trở thành một ng đàn ông gia trưởng để che chở em .Tôi cho phép em vui vẻ hơn ,cho phép em block tất cả n ng làm em buồn làm em suy nghĩ,tôi cho em làm mọi điều mà em thấy sẽ giúp em đỡ hơn .Chỉ cần em luôn ở đây ,với tôi
Répondre

chezleiden

@ Ginnnm ai cũng có lúc suy nghĩ tiêu cực thôi anh ơi. Em vẫn luôn ở đây với anh từ những ngày đầu tiên. Em rất quý anh, quý từng con chữ anh viết ra. Một ngày không đọc truyện của anh là em ăn không ngon ngủ không yên. Đừng bỏ em nha anh ơi 
Répondre

AhriAnnie97

Thiệt, bà bỏ fic là t khóc á, t hóng b ra chap từng ngày 
Répondre

bedechedocu

Bạn ơi tsao bạn ghẻ lạnh t** k* vậy? 

Ginnnm

@ bedechedocu  biết kết hết rồi sao lại còn phải vít 
Répondre

Ginnnm

hứa up "thư ký Phan, sao thế?" vào cuối tuần nhưng mà chả nhớ lưu draft ở đâu
          
          nên sẽ bù cho mn cái khác nhé
          
          mn muốn đọc gì trả lời bên dưới nhé, thứ 3 up
          
          còn "tkp,st?" hẹn cuối tuần sau nhé

htct1020

Tằm đi nuôi sắn an
Répondre

ntntxt

Tằm đi nuôi sắn ọ..
Répondre

KimHngV639

@ Ginnnm  có thể nào cho tụi em gặp nhỏ nít quỷ đc hong ạ
Répondre

Ginnnm

độ gần đây thì mình có khá nhiều thời gian rảnh rang để viết, sửa và up
          
          mình không biết tần suất mình update nhiều quá có làm mọi người bị bội thực không nhủy?

lessaigon

@Ginnnm anh thồn dùm em , em nuốt dc , mắc nghẹn tutu cũng nuốt chứ k có bội thực , anh phát huy nhiều nhiều giúp em nhen ☺️☺️ con nào này kia với anh thì anh nói em , em trốn trước 
Répondre

AhriAnnie97

Hóng Gin muốn chớt á chời, mê
Répondre

KimHngV639

@ Ginnnm  bội thực giùy chứ, nhiều bao nhiêu cũng vẫn muốn thêm
Répondre

Ginnnm

mặc dù không nhiều, nhưng cảm ơn vì vẫn luôn cố cmt thật rộn ràng để tôi vui
          
          tôi không biết author khác có thế không nhưng author này thật sự cần điều đó để cảm giác là con chữ của mình được đón nhận
          
          một lần nữa,
          
          cảm ơn rất nhiều

Ginnnm

2. nhưng chỉ vừa hôm qua thôi, một người bạn mà đi cùng mình từ khi mình bắt đầu viết hỏi thăm. hai đứa mình tâm sự với nhau rất nhiều điều. lần đầu tiên trong nửa năm qua, có một người nhìn nhận và tôn trọng tất cả những cảm xúc của mình. không hề bác bỏ nó, không hề coi rẻ nó
          
          mình đã oà khóc
          
          mình nhận ra bất kể một cái cảm xúc nào trên cuộc đời này cũng cần được chấp nhận, không phải chấp nhận nó là điều gì đó tốt đẹp mà là chấp nhận nó tồn tại, chấp nhận sự hiện diện của nó không phải chuyện gì đó hi hữu, khó xảy ra
          
          bản thân mình là người duy nhất biết mình đã dành bao nhiêu cảm xúc và công sức cho việc viết mà nhiều người có thể nghĩ chỉ là chuyện linh tinh này, vậy nên cũng chỉ có duy nhất mình biết, mình buồn như thế nào
          
          vậy thì tại sao mình lại để những cái lời phủ nhận cảm xúc của mình làm bản thân mình hoài nghi xem mình xấu tính như thế nào khi đã để chúng hiện diện chứ?
          
          mình nghĩ mình đã thương thảo được với bản thân mình
          
          nên mình không cần ai phải điều chỉnh lại cách mà mình thể hiện cảm xúc đó ra nữa
          
          còn về các tác nhân khác có những cái lời tiêu cực về mình trên mạng xã hội (cụ thể là thread) là mình chưa có bao giờ vì mấy người đó mà buồn hết. ý là đọc vô thì thấy mắc cười thôi chứ chả thấy tức hay buồn gì hết. cái mỏ chửi mà cái tay bấm vô đọc là cái gì t cũng không hiểu nữa =))) nhảm nhí quá nên mọi người yên tâm ha, mình không có vì ba cái đó mà buồn =)))
          
          cũng tiện đây nói luôn kể từ bây giờ thì mình cũng xin được phép, mình sẽ block bất kỳ một người nào tác động đến những cảm xúc mà mình dành cho việc viết này hay cái vấn đề cá nhân của mình. nên nếu sau này bạn có đột ngột không thể tìm thấy mình hay đọc được của mình thì cũng không còn thắc mắc là vì sao nữa nhé
          
          
          

bedechedocu

@Ginnnm tui bị ngắn văn nên chỉ biết nói tui iu truyện của bà iu bà lắm, hi vọng sau này bà đừng tự ti về bản thân nữa nha. sẽ luôn có một con cú ở đây ủng hộ con chuột 
Répondre

Ginnnm

@ Tieuyhan578558  cảm ơn bạn rất nhiều! hiện tại thì mình ổn.
            
            mình thì không phải người có thể làm ngơ được, mình để tâm và sẽ luôn để tâm như thế
            
            chỉ là mình vừa học được cách tôn trọng những cái cảm xúc đó thôi, mình chấp nhận việc nó tồn tại. bởi vì mình cũng là con người, mà con người thì luôn xoay vần bởi hàng ngàn hàng vạn những điều tốt xấu vui buồn, đủ cả. không có gì sai nếu mình cảm thấy khó chịu hay buồn rầu cho một cái điều mà mình đã để tâm rất nhiều vào đó
            
            giờ thì mình ổn, ổn vì chính mình đã không còn rũ bỏ cảm xúc của mình
            
            một lần nữa, cảm ơn bạn rất nhiều
Répondre

Tieuyhan578558

@ Ginnnm  Mình cũng từng như au, tuy ko phải trong chuyện viết nhưng mình hiểu công sức của mình bị người khác đem so sánh, phủ nhận là một điều tổn thương rất lớn. Mình cũng từng coi thường bản thân, thậm chí là thấy bản thân kém cỏi đến nối ko bằng một con vật. Mình từng rơi vào khoảng tuyệt vọng trong một thời gian rất dài, từng muốn biến mất, từng hành động dại dột nhưng như au đã thấy bây giờ mình vẫn ở đây vẫn luyên thuyên vô nghĩa. 
            
            Mình nhận ra ko ai có quyền phán xét mình, chỉ có mình mới có thể đánh giá bản thân mình đã đủ tốt hay chưa. Ko ai có đủ cái tư cách để đánh giá và so sánh mình với người khác. Mình đã học được cách làm ngơ mà sống tuy hậu quả là mình sống vô cảm hơn, thờ ơ hơn. Mình cũng đã học cách tự biết đối xử tốt với bản thân, mình hy vọng au cũng sẽ thoáng với bản thân mình hơn, đừng tự làm khó bản thân mình hơn, bởi chúng ta chẳng ai hoàn hảo cả. 
            
            Nói quá nhiều những an ủi chắc chẳng được bao nhiêu, nhưng mình vẫn muốn nói au không bao giờ kém cỏi cả, thậm chí là rất giỏi đối với cá nhân mình. Mong au tự tin hơn vào bản thân và đừng tự tạo gánh nặng cho bản thân nữa nhé. Tui không hứa sẽ đồng hành mãi được với au ( vì tui cũng bị điên, tuy không còn như hồi xưa nhưng với một người chống đối xã hội như tui thì tui ko chắc mình đi sẽ đi đến cuối được với au), nhưng hứa sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định và dự án mới của au. Chúc au một khởi đầu nữa ko còn hoài nghi, ko còn mệt đầu nhé.
             
Répondre

Ginnnm

1. mình có một vấn đề mà mình đã để tâm rất nhiều trong hơn nửa năm nay, nó luôn làm cho lòng mình khó chịu và khi mình bắt đầu kể mọi thứ ra, ai cũng nói vấn đề đó không đáng để mình nghĩ nhiều như vậy. một lần rồi hai lần rồi rất nhiều rất nhiều lần mình nói, mình sẽ luôn nghe những lời ấy
          
          và rồi dần dà mình cũng đã tự thôi miên mình rằng chuyện thật sự không đáng. mình chọn không kể cho ai nữa
          
          có lẽ đó là sai lầm 
          
          bởi vì cái vấn đề của mình mãi tồn tại ở đó, luôn làm mình khó chịu nhưng mình luôn tự nói rằng đó chỉ là chuyện không đâu, rằng mình xấu tính mình nhỏ nhen khi đã để ý
          
          nó khiến mình hoài nghi chính bản thân mình và điều mà mình luôn đặt nhiều tâm huyết vào, đó là viết
          
          và khi tất cả những gì bị dồn nén không thể giữ được nữa. mình đã có cho bản thân một tuần khá khủng khiếp, một tuần mà chính mình chỉ dành ra để hoài nghi - hoang mang - buồn bã. tất cả mọi thứ nó bùng nổ sau một câu nói và bản thân mình dường như không thể gồng gánh nữa
          
          mình đã nghĩ là "liệu mình có bị điên hay không?"