HMinh20

Vitri 2025, có tớ và các cậu. 
          	Tớ chưa từng nghĩ bản thân sẽ có ngày luỵ cũng như yêu quý Vitri đến thế, tất cả là nhờ có các cậu - những người bạn của tớ. Bản thân tớ là 1 đứa được chiều từ bé, sống sướng quen rồi nên những ngày đầu ở Vitri cứ như ác mộng đối với vậy, nhất là khi vừa mới từ Hải Phòng lên, đang ở cùng bố mẹ đột nhiên lại phải chuyển tới cái khu xa lạ này sống cùng với những người bạn mà đến cái tên mình cũng không nhớ được. Đi xe mấy chục cây mệt lả người mà đã vậy còn phải hoàn thành cả tá thủ tục, ngủ chưa được bao nhiêu đã phải dậy hành quân với tập thể dục, cơm thì khó nuốt, không khí trầm lắng vì mọi người chưa quen nhau, tối 9h phải đội mưa ra điểm danh dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Ngày hôm ấy còn có một bạn bị ngất xỉu ngay tại chỗ. Mọi thứ khiến tớ thấy lo sợ vô cùng cho 3 tuần tới khi sống ở đây, vì chẳng có thứ gì khiến tớ thấy hài lòng hết. Nhất là sau khi tớ phát hiện mình ở ngay kế phòng bọn con trai, sào phơi quần áo cũng ngay sát vách, nước thì đầy cặn vàng khè, giường thì bụi bẩn đến kinh hồn. Lúc ấy tớ cảm thấy thời gian trôi lâu ơi là lâu, chỉ mong tới cái ngày được về Hà Nội. Vậy mà chỉ sau vài ngày ở Vitri 2, khi đã dần quen với lối sống quân đội, tớ lại cảm thấy nơi này cũng không tệ lắm. Ít nhất thì bình nóng lạnh nước nôi đầy đủ, phòng ốc và tủ đồ rộng rãi, cơm ăn cũng ngày càng vừa miệng hơn dù có hơi thiếu chất, bữa đầu tiên thì thôi nhé, nhạt mà không có nổi cái vị gì. Mọi người trong phòng cũng dần cởi mở với nhau hơn, sau khi biết được tường ở đây cách âm kém tới mức nghe được phòng bên cạnh nói gì, thì bọn tớ đã làm thân luôn với phòng con trai đấy =)))))))

HMinh20

Trưa về anh em ăn vội bữa cơm, ngủ vội 1 giấc rồi chiều lại hành quân đi học, ngày cứ 4 lần hành quân như thế, đến 4h30 là lại được về ktx chơi, 5h lôi nhau ra điểm danh để vào canteen ăn cơm. Với sự bảo kê của Bích thì phòng này chắc chắn được ngổi 1 bàn với nhau không cần phải ghép với lớp khác. Ăn no rửng mỡ thì lại về phòng chơi phè ra rồi tắm rửa. Ăn chơi tá lả không cần nghĩ đến việc học, tới giờ phút ấy rồi mọi người mới nhận ra đi quân sự sướng cỡ nào, mà đi ở Vitri thì đúng là vua chúa luôn. Đặc biệt là mấy ả con gái, bao nhiêu việc nặng con trai nó đỡ hết cho rồi, chị em cứ phải gọi là thoải mái bung lụa. Đáng nhớ hơn là buổi đi xem phim tập thể, xem phim về chiến tranh, về những ngày dân Việt Nam chiến đấu hết mình vì tổ quốc. Tớ chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ thích và phấn khích khi xem những bộ phim như thế. Vitri thật sự đã khiến tớ có suy nghĩ khác hẳn về quân đội luôn đó.
Reply

HMinh20

Ở Vitri 1 được cái nước sạch hơn, mạng khoẻ hơn, đồ ăn vặt trà sữa cứ phải gọi là ê hề. Mấy ngày đầu cũng hơi khó chấp nhận vì cơ sở vật chất ở đây hơi kém, nhưng lúc sang Vitri 1 tớ mới thật sự cảm nhận được đi quân sự vui đến nhường nào. Thích nhất lúc mỗi sáng đi hành quân, mặc dùng ngày nào trời cũng mưa phùn rất khó chịu còn cái giầy tôi thì nước bắn vào thối um lên. Bù lại thì vừa đi bộ chill chill vừa tám chuyện với anh em vui lắm, chả biết sao mà cứ thích đi hành quân mỗi sáng. Những ngày ở Vitri 1 là anh em phải học lý thuyết, và tất nhiên đứa nào đứa nấy cũng ngủ há hốc mồm ra, thầy sẽ pick 1 người anh em may mắn và bắt lên bục giảng đứng, đứng đó tìm người đang ngủ để thế chỗ cho mình. Đương nhiên là anh em vẫn lăn ra ngủ với chơi đth thôi =))) giữa giờ còn có văn nghệ hát hò cho mn tỉnh ngủ nữa chớ, vui hết nấc.
Reply

HMinh20

Tạm biệt Vitri 2 để về lại Vitri 1 tại thành phố Việt Trì, ngày hôm ấy cả tiểu đội 4 đã bị bỏ lại những 2 lần liên tiếp, đợi mòn mỏi 5 tiếng mới được lên xe vì ông tài xế quên mất còn 1 tiểu đội chưa đón nên đã về nhà nằm ngủ =)))) lên đến nơi thì bị bỏ lại ở chỗ giảng đường cách ktx cả cây số. Không hiểu động lực nào khiến anh em vẫn còn yêu đời mà nói nhăng nói cuội hò hét như khỉ vậy? Nhưng nói thật nhờ có những đứa như thế mà tớ vẫn có năng lượng để có thể đối mặt với 7749 cái síc rịt ngày hôm ấy. Cơm thì nguội nước thì lạnh mà anh em vẫn có thể vui vẻ đi ngủ, có lẽ đó là cái vui riêng của tuổi trẻ. Chính là không ngại khổ, ở cạnh anh em thì lúc nào cũng lạc quan yêu đời hết.
Reply

HMinh20

Vitri 2025, có tớ và các cậu. 
          Tớ chưa từng nghĩ bản thân sẽ có ngày luỵ cũng như yêu quý Vitri đến thế, tất cả là nhờ có các cậu - những người bạn của tớ. Bản thân tớ là 1 đứa được chiều từ bé, sống sướng quen rồi nên những ngày đầu ở Vitri cứ như ác mộng đối với vậy, nhất là khi vừa mới từ Hải Phòng lên, đang ở cùng bố mẹ đột nhiên lại phải chuyển tới cái khu xa lạ này sống cùng với những người bạn mà đến cái tên mình cũng không nhớ được. Đi xe mấy chục cây mệt lả người mà đã vậy còn phải hoàn thành cả tá thủ tục, ngủ chưa được bao nhiêu đã phải dậy hành quân với tập thể dục, cơm thì khó nuốt, không khí trầm lắng vì mọi người chưa quen nhau, tối 9h phải đội mưa ra điểm danh dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Ngày hôm ấy còn có một bạn bị ngất xỉu ngay tại chỗ. Mọi thứ khiến tớ thấy lo sợ vô cùng cho 3 tuần tới khi sống ở đây, vì chẳng có thứ gì khiến tớ thấy hài lòng hết. Nhất là sau khi tớ phát hiện mình ở ngay kế phòng bọn con trai, sào phơi quần áo cũng ngay sát vách, nước thì đầy cặn vàng khè, giường thì bụi bẩn đến kinh hồn. Lúc ấy tớ cảm thấy thời gian trôi lâu ơi là lâu, chỉ mong tới cái ngày được về Hà Nội. Vậy mà chỉ sau vài ngày ở Vitri 2, khi đã dần quen với lối sống quân đội, tớ lại cảm thấy nơi này cũng không tệ lắm. Ít nhất thì bình nóng lạnh nước nôi đầy đủ, phòng ốc và tủ đồ rộng rãi, cơm ăn cũng ngày càng vừa miệng hơn dù có hơi thiếu chất, bữa đầu tiên thì thôi nhé, nhạt mà không có nổi cái vị gì. Mọi người trong phòng cũng dần cởi mở với nhau hơn, sau khi biết được tường ở đây cách âm kém tới mức nghe được phòng bên cạnh nói gì, thì bọn tớ đã làm thân luôn với phòng con trai đấy =)))))))

HMinh20

Trưa về anh em ăn vội bữa cơm, ngủ vội 1 giấc rồi chiều lại hành quân đi học, ngày cứ 4 lần hành quân như thế, đến 4h30 là lại được về ktx chơi, 5h lôi nhau ra điểm danh để vào canteen ăn cơm. Với sự bảo kê của Bích thì phòng này chắc chắn được ngổi 1 bàn với nhau không cần phải ghép với lớp khác. Ăn no rửng mỡ thì lại về phòng chơi phè ra rồi tắm rửa. Ăn chơi tá lả không cần nghĩ đến việc học, tới giờ phút ấy rồi mọi người mới nhận ra đi quân sự sướng cỡ nào, mà đi ở Vitri thì đúng là vua chúa luôn. Đặc biệt là mấy ả con gái, bao nhiêu việc nặng con trai nó đỡ hết cho rồi, chị em cứ phải gọi là thoải mái bung lụa. Đáng nhớ hơn là buổi đi xem phim tập thể, xem phim về chiến tranh, về những ngày dân Việt Nam chiến đấu hết mình vì tổ quốc. Tớ chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ thích và phấn khích khi xem những bộ phim như thế. Vitri thật sự đã khiến tớ có suy nghĩ khác hẳn về quân đội luôn đó.
Reply

HMinh20

Ở Vitri 1 được cái nước sạch hơn, mạng khoẻ hơn, đồ ăn vặt trà sữa cứ phải gọi là ê hề. Mấy ngày đầu cũng hơi khó chấp nhận vì cơ sở vật chất ở đây hơi kém, nhưng lúc sang Vitri 1 tớ mới thật sự cảm nhận được đi quân sự vui đến nhường nào. Thích nhất lúc mỗi sáng đi hành quân, mặc dùng ngày nào trời cũng mưa phùn rất khó chịu còn cái giầy tôi thì nước bắn vào thối um lên. Bù lại thì vừa đi bộ chill chill vừa tám chuyện với anh em vui lắm, chả biết sao mà cứ thích đi hành quân mỗi sáng. Những ngày ở Vitri 1 là anh em phải học lý thuyết, và tất nhiên đứa nào đứa nấy cũng ngủ há hốc mồm ra, thầy sẽ pick 1 người anh em may mắn và bắt lên bục giảng đứng, đứng đó tìm người đang ngủ để thế chỗ cho mình. Đương nhiên là anh em vẫn lăn ra ngủ với chơi đth thôi =))) giữa giờ còn có văn nghệ hát hò cho mn tỉnh ngủ nữa chớ, vui hết nấc.
Reply

HMinh20

Tạm biệt Vitri 2 để về lại Vitri 1 tại thành phố Việt Trì, ngày hôm ấy cả tiểu đội 4 đã bị bỏ lại những 2 lần liên tiếp, đợi mòn mỏi 5 tiếng mới được lên xe vì ông tài xế quên mất còn 1 tiểu đội chưa đón nên đã về nhà nằm ngủ =)))) lên đến nơi thì bị bỏ lại ở chỗ giảng đường cách ktx cả cây số. Không hiểu động lực nào khiến anh em vẫn còn yêu đời mà nói nhăng nói cuội hò hét như khỉ vậy? Nhưng nói thật nhờ có những đứa như thế mà tớ vẫn có năng lượng để có thể đối mặt với 7749 cái síc rịt ngày hôm ấy. Cơm thì nguội nước thì lạnh mà anh em vẫn có thể vui vẻ đi ngủ, có lẽ đó là cái vui riêng của tuổi trẻ. Chính là không ngại khổ, ở cạnh anh em thì lúc nào cũng lạc quan yêu đời hết.
Reply

HMinh20

Câu chuyện là mỗi lần nghe nhạc wren evan hoặc bài Trái đất ôm mặt trời là bảnh lại nhớ cấp 3 kinh khủng khiếp. Tò te tí thì làm t nhớ đám loi choi chơi thân, còn Trái đất ôm mặt trời thì t sẽ nhớ nhóc hồng hài nhi làm t luỵ vcđ ra. Giờ mà có chuyến du lịch thời gian thì chắc chắn t sẽ chọn mùa đông năm ngoái, quá nhiều kỷ niệm để nhớ về. Khoảng thời gian ôn thi thật sự là ký ức đẹp nhất cuộc đời bảnh cho đến thời điểm hiện tại. Có ước mơ, có hy vọng, có bạn bè, có tiếng cười, có kỷ niệm, có dấu ấn, có người mình thầm thương, có những điều nhỏ nhặt làm nên thanh xuân chúng mình. Bảnh nhớ ngày ấy đi học kín lịch không ngày nào được nghỉ ngơi, thứ 2 sẽ có 3 tiết lý và 2 tiết toán cực căng, tới tối lại có ca ba hoá, bữa nào có ca 3 là kiểu gì cũng sẽ ăn xôi bác Bé no căng bụng, thứ 3 đi học toán thầy Minh ở cơ sở ICC, lúc nào cũng phải nhanh nhanh chóng chóng đến vì lớp quá đông. Thứ 4 thì vừa học lý ca ba vừa học toán thầy Minh ở cơ sở Đà Nẵng đến 10 giờ mới lết về đến nhà, rất mệt và đói nhưng đi học cùng Song bủh vui lắm. Thứ 5 rảnh rỗi nhất tuần, được nghỉ ca 2 buổi chiều nên bảnh thường ra mr.goodtea ngồi tự học, luôn gọi mộc hương x2 trân châu, nhiều lần tới độ các anh cj nhân viên nhớ mặt luôn. Thứ 6 lại học toán thầy Minh ở ICC, có anh Việt Đức trợ giảng đẽ hen. Thứ 7 thì học nhàn, cũng được nghỉ ca 2 buổi chiều, vẫn là đến mr. Goodtea đi

HMinh20

Đối tượng bị xăm soi của nhóm bảnh hồi đó bao gồm: Lan Vũ, những người giống Lan Vũ, mấy ả và mấy cha bên A14, các anh doncle A10 và các e ny của mấy thk lớp bảnh =)))) phán xét hết ng này đến ng kia ko bt chán.
Reply

HMinh20

Chị Hà Anh là người đã bất lực với cái lớp l này tới phát khóc, nhớ lúc ấy tức tới mức phải bỏ về và khóc ngay giữa lớp. Lớp bị cho nghỉ tiết TA suốt 1 tuần, tuy là không tham gia vào mấy trò vớ vẩn làm cô tức nhưng vẫn thấy thương cô, xui xẻo cho cô trúng phải cái lớp này :((((
Reply

HMinh20

Chị Toàn sử thì thú vị khỏi bàn, hồi l10 siêu ghét vì chị khó tính và hay mắng lớp, lên l11 nhận ra cj lm đề cương siêu tín và hay leak đề =)))))) tự dưng thấy đáng yêu cute hơn hẳn, lên l12 thì chị đột nhiên hay cười và biết joke =)))))) từ đó bảnh tôn thờ cj Toàn sử. Vẫn nhớ có lần bị ghi vào sổ đầu bài vì cười quá nhiều =)))
Reply

HMinh20

Ê ta nói mấy bé nhà Wish nó dịu nó keo mà nó ngầu gì đâu áaaaa cái concept gì đâu mà nó mộng mơ, nó dễ thương, đúng cái tụ mà bảnh yêu thích luôn ấyyyyyyyy. Visual thì ai nấy đều có nét riêng,, thật sự là nhỏ nào cũng đẹp xuất con nhà bà sắc, mê nhất bộ ba Riku Yushi Sion luôn. Tài năng thì khỏi phải bàn rồi idol nhà SM mà, hát live như nuốt đĩa nhai mic rộp rộp, cực ấn tượng với giọng rap của Riku luôn nhé, cả chất giọng siêu đẹp của Yushi nữa ái ố sì ma. Nhảy nhót cứ phải gọi là cực căng, chính ra SM nó train dance cũng tốt lắm chứ đùa, chỉ là mảng vocal mạnh quá nên ít ai để ý dance thôi. Nhìn mấy nhỏ vừa háy vừa nhảy hùng hục mà toi bất ngờ luôn ấy, sáng hết hai cái mắt, thế nào là idol có thực lực. Thề chứ nhóm xứng đáng dc biết đến nhiều hơn, tài năng cứ phải gọi là đỉnh nóc kịch trần luôn, top gen 5 luôn nó mới đáng. Con SM cứ ra nhóm mới là bảnh lại dính cứng ngắc như keo à, concept hợp mà visual cũng bắt mắt là sao v hai? Tưởng đâu ko theo dõi NCT như trc nữa mà giờ lại phải quay lại làm Cizenie rồi.

HMinh20

Khoảng thời gian gần đây sốp lại chuyển hướng sang simp các pé NCT Wish nên có hơi bỏ bê TWS, hồi trước chê NCT Wish nhạt nhẽo các kiểu mà giờ bị vả mặt đau quá :((( Từ lúc nghe bài Steady là dính quá tr dính r. Nma nay đọc đc nhiều bình luận khen TWS hát live hay, thấy netizen đang dần chấp nhận mấy đứa nhỏ là toi cũng vui lắm. TWS ơi cố lên nha.

HMinh20

Bây giờ đã là năm 2024 nhưng toi vẫn luỵ người của năm 2023. Thời điểm này năm ngoái là toi đang simp 1 em hồng hài nhi kém mình 2 tuổi, còn đúng trong khoảng thời gian toi đang stress vì ôn thi đại học. Từ buổi màu nắng chào học sinh khối 10 toi đã để ý ẻm r, ẻm cực trắng, trắng phát sáng luôn, kèm thêm quả đầu nấm tròn ủm siêu đáng yêu, nhưng tổng thể ẻm lại đẹp trai cực kì. Toi xin dc in4 của ẻm và chủ động ntin, ko hy vọng j nhiều đâu nhưng bất ngờ là thk nhóc rep lại rất nhanh và nhiệt tình. Nhóc này nói chuyện thì siêu bựa, nó vô tri mà nó hài kinh khủng, ntin với thk nhỏ mà toi cười ko nhặt dc mồm, thật sự là rất thoải mái với thk nhỏ luôn. Ko sợ ẻm chê mình trẻ con xàm xí, vì nó còn xàm hơn cả toi =))) Trong lúc đang mệt mỏi vì học lại có một nhóc con đáng yêu hài bựa ntin, có lẽ đó là lí do toi nhớ thk nhóc tới tận bây giờ. Chưa thấy nói chuyện với ai mà vui vậy luôn, đã vậy còn là lúc vào đông, có người để nói chuyện xả stress thật sự rất thích, ẻm hài hước mà cute, ko hề bị vô duyên. Nhưng có lẽ vì quá thích ẻm mà toi tấn công hơi quá, trong khi thk nhỏ thì chưa yêu đương bao h, đâm ra nó lại thấy ko thích, nói trắng ra là thấy phiền và tìm cách né tránh tôi, cuối cùng chuyện chẳng đi đến đâu. 

HMinh20

Chắc giờ em cũng đang phải định hướng dần cho tương lai đại học của mình, biết là bé ko có đọc dc đâu nhưng chị vẫn muốn chúc bé tìm được ngành nghề và trường mình yêu thích, theo đuổi nó hết mình, đừng cắm đầu vào game với bóng chuyền nữa, học văn liền đi chứ Hoá Lý chưa chắc đã gánh được chú em đâu =)))) Cô Trang mà tức lên thì cũng ghê lắm đấy, ráng mà học ko cô gõ đầu, cô là dạy hay nhất rồi đó. Lớp 11 định hướng chưa chắc đã chuẩn được đâu, phải tới cuối 12 thì nhóc mới thật sự có được đường đi cho mình. Nếu được thì lên Hà Nội học gần chị nhé =))) mong sẽ gặp lại em sớm nha bé.
Reply

HMinh20

Cũng cảm ơn em đã bầu bạn với tôi trong lúc tôi mệt mỏi và stress nhất. Cũng mong là sớm hết chấp niệm với nhóc chứ tôi vẫn muốn kiếm ny em ơi =)))
Reply

HMinh20

Thời điểm tôi thích và ntin với nhóc cũng là lúc Wren Evan nổi lên như cồn, mấy bài Tò Te Tí với Cầu Vĩnh Tuy thì nghe liên tục, tôi đặc biệt thích bài Từng Quen vì có câu " Có ai từng nói em như thần tiên, lạc vào thế gian xua tan bình yên ". Nghe câu đấy xong tôi lại liên tưởng đến thk nhóc. Và cả câu " Làm gì thì làm đừng nhìn anh như thế ", mỗi lần chạm mắt với em tôi lại thấy ngại cực kì. Cuối cùng là bài Tò Te Tí, làm tôi nhớ lại khoảng thời gian vui vẻ ấy, luỵ rất luỵ, chưa từng có ai làm toi nhớ lâu như thế. Bây giờ nghe nhạc của Wren Evan là tôi lại nhớ thk bé. Nhớ lắm cái nhóc đi xe điện đội mũ tai mèo, cặp hình genshin impact đeo kính đầu nầm đi dày bata lại thích chơi bóng chuyền, vừa đáng yêu lại vừa đẹp trai. Mong sau này có duyên gặp lại em.
Reply

redasjion44

Hello author was wondering if you could translate your shindoon  books to English thank you

redasjion44

ok thanks alot
Reply

HMinh20

@redasjion44  @kpopfriction has translating my story, i hope that you can enjoy it ^^
Reply

HMinh20

Helloo, thanks for loving my story ^^
            Actually my English is not really good and it's pretty hard to translate a long story from Vietnamese to English. However, one person has translated my story into English, you can go to this account to read it.
Reply

HMinh20

Thật sự thì giờ mới có thời gian để lên đây tâm sự. Không dám nhận là NCTzen lâu năm, vì toi biết có nhiều bạn stan nhóm từ những ngày đầu, lâu hơn tôi rất nhiều. Nhưng sự việc này thật sự làm tôi thấy đau, rất đau khi nhận ra con người thật của anh ta. Theo dõi nhóm từ hồi cấp 2, đến bây giờ đã sắp làm sinh viên năm nhất, tình cảm dành cho anh T không quá nhiều nhưng cũng chẳng hề ít. Tin tức kia chẳng khác nào vả vào mặt fan cũng như 8 người còn lại. Người anh mà mình coi như người thân ruột thịt, cùng nhau trải qua bao nhiêu kỷ niệm đẹp, cuối cùng  nhận ra anh ta chẳng khác gì một con quỷ đội lốt người. Cảm giác bị người mình tin tưởng hết mực lừa dối, đau lắm chứ. Mấy ngày nay nhóm phải ngưng hoạt động, hạn chế xuất hiện trước truyền thông. Đã không xuất hiện thì thôi, nhìn thấy các anh tôi lại càng thương hơn. Cái nắm tay của Mark và Haechan hay đôi mắt đỏ hoe của Doyoung. Xót vô cùng. Khó mà diễn tả được bằng lời nỗi đau mà các thành viên phải chịu đựng. Mọi người đều đang rất mạnh mẽ rồi. Giờ người bị tổn thương nhất có lẽ là nạn nhân của vụ việc, tuy không thể làm xoa dịu những tổn thất tinh thần phải chịu đựng nhưng ít nhất cô/anh ấy đã được trả lại chút công bằng. Cố lên nhé.

HMinh20

@fryuu_ thương lắm luôn, nhìn mà tâm trạng cũng xuống theo í trời
Reply

fryuu_

@ HMinh20  xót thật sự ấy..
Reply

HMinh20

Bổn cung ko thể đăng nhập wattpad bằng điện thoại nên bổn cung rất hoang mang, xin lỗi các khanh vì ta không thể ra chap mới được hựa hựa

HMinh20

@meowiees- oh sit tôi đã làm đượccccc, cảm ơn pà nhiềuuuuu
Reply

HMinh20

@meowiees- huhu không được bà oi, tài khoản của toi là đăng nhập bằng facebook á, làm quài ko đăng nhập dc luôn huhu
Reply

meowiees-

@HMinh20 nương nương tắt vpn rồi đăng nhập coi sao, đn rồi bật vpn lại
Reply

HMinh20

Giờ mới biết Hanjin cận tận 10 độ :00
          Omg ko tin được, trông mắt to tròn long lanh lung linh thế kia mà cận tận 10 độ.
          Coi cái kính dày coi mà sợ luôn. Sốp cận 8 độ mà đã thấy quá tr quá đấc r như người mù luôn. Đeo kính áp tròng cứ phải nói là cộp mắt cực kì. 
          Nhỏ này cận 10 độ mà sao sống được hay vậy???

HMinh20

Không hi vọng gì nhiều nhưng mà fic mới nhìn hiu quạnh quá :(((
          Mấy fic trước nhiều người vote với đọc quen ròi nên giờ buồn thật, dù cũng biết là couple này nó ko nổi như Shinhoon hay Doshin. Nma mấy mom đọc chùa là ác lắm đó nha >:(((( 
          Đã v t sẽ chày bửa ko viết tiếp nữa.