Đã 1 năm.
Yoongi được giao nhiệm vụ tiếp cận để moi thông tin từ 1 tên cướp hàng của ông trùm.
Và hiển nhiên, Jimin là người tiếp cận hắn.
Gã ngồi ở ghế lái, khẩu súng bắn tỉa tháo rời đặt gọn trong túi đen phía sau, tai nghe liên lạc cài một bên tai, mắt không rời cửa quán bar bên kia đường.
Mưa lất phất.
Trong tai nghe vang lên giọng của Jimin.
“Em vào rồi.”
Yoongi chỉ đáp ngắn gọn.
“Ừ.”
Nhưng bàn tay đặt trên vô lăng đã siết chặt.
Qua lớp cửa kính phủ hơi nước, gã nhìn thấy Jimin bước vào quán bar đông nghịt người. Áo sơ mi đen, cúc cổ mở hờ, mái tóc sáng màu lả lơi. Em cười với tên bảo kê ở cửa một cách tự nhiên.
Và Yoongi ghét điều đó.
Ghét việc Jimin phải cười với kẻ khác.
Ghét ánh mắt của đám đàn ông trong quán khi nhìn em.
Ghét nhất là… gã không thể ngăn cản.
“Bàn góc trái.” Jimin thì thầm qua tai nghe. “Thấy mục tiêu rồi.”
Yoongi nâng ống nhòm lên.
Tên lưu manh đang ngồi vắt chân trên sofa, một tay ôm eo cô gái bên cạnh. Hắn là kẻ giữ chìa khóa kho hàng của tổ chức — mục tiêu tối nay của họ.
Và bây giờ, Jimin đang tiến tới chỗ hắn.
Yoongi im lặng nhìn cảnh Jimin ngồi xuống cạnh tên kia, nghiêng đầu cười nhẹ. Tên lưu manh lập tức bị thu hút, ghé sát lại nói gì đó khiến Jimin bật cười lần nữa.
Tiếng bật lửa “tách” một cái vang lên trong xe.
Yoongi châm điếu thuốc thứ ba trong vòng mười phút.
“Anh còn nghe không?” Jimin hỏi nhỏ.
“…Có.”
“Đừng căng thẳng. Em kiểm soát được.”
Yoongi không trả lời.
Bên kia đường, tên kia đã bắt đầu đặt tay lên người Jimin.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Yoongi tối sầm hẳn xuống.
Gã mở cửa xe.
“Yoongi?” Giọng Jimin lập tức căng lên. “Anh định làm gì?”
“Vào bắt thằng đó.”
“Không được.” Jimin hạ giọng nhanh hơn. “Chưa lấy được chìa khóa.”