JungHarin312

nhớ mấy bồ quá à, muốn viết lại mà sợ hong ai đọc ( >Д<;) ai muốn memoria comeback giơ tayyy

LinhHadangiu

@ JungHarin312  hóng Au comeback
Contestar

nocnoc0104

@ JungHarin312  viết lại đi nhớ nhắm òi!!
Contestar

JungHarin312

nhớ mấy bồ quá à, muốn viết lại mà sợ hong ai đọc ( >Д<;) ai muốn memoria comeback giơ tayyy

LinhHadangiu

@ JungHarin312  hóng Au comeback
Contestar

nocnoc0104

@ JungHarin312  viết lại đi nhớ nhắm òi!!
Contestar

JungHarin312

Dạo gần đây không hiểu vì sao mà những cảm xúc cũng như suy nghĩ tiêu cực cứ cùng lúc ùa tới. Bản thân mình lại không thể chống đỡ nổi những phiền toái này, cũng chẳng còn tâm trạng để làm bất cứ việc gì nữa. Mình đã luôn trong tình trạng lo sợ rằng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo trong suốt 1 tuần vừa qua. Mình cũng đã mệt mỏi rồi, chỉ có thể lên đây tâm sự với mọi người... Rằng mình quyết định rồi. Dừng lại là tốt nhất, nhưng không phải là mãi mãi. Mình sẽ gặp lại mọi người trong trạng thái mà bản thân cảm thấy là tốt nhất. Đến lúc đó, mong mọi người sẽ chào đón mình như xưa. Cảm ơn vì đã luôn theo dõi mình trong quãng đường 2017-2021. Mặc dù không ra chap thường xuyên, cứ cách 2-3 tháng là lại ẩn dật một lần. Nhưng mỗi comment, mỗi vote hay mỗi lần các bạn nhấn follow mình, nó đã trở thành động lực để mình tiếp tục ghi chép "thời thanh xuân”. của mình. Tiệc vui nào rồi cũng đều có lúc tàn nhỉ? Cũng phải đến lúc tạm biệt rồi, hẹn gặp mọi người vào một ngày không xa trong tương lai. Đến khi ấy mình sẽ gặp lại các bạn với nụ cười trên môi. Mình sẽ không khóc đầu, bởi khi nhìn lại chẳng đường còn chập chững bước vào đây cho đến khi ngồi lại viết những dòng này như bây giờ, mình thấy hạnh phúc lắm. Thật sự rất vui. Cảm ơn mọi người vì tất cả, còn bây giờ thì mình đi đây!

zzunbb

Ôi không,... au đi đâu:(((
Contestar

JungHarin312

Bản thân mình thật sự là một người dễ dàng buông bỏ, nhưng với tình cảm này dù đã kết thúc gần 6 năm rồi nhưng lại chẳng thể quên. Có thể nói là tình đơn phương, bởi sự kính trọng và yêu mến chỉ đến từ một phía, vẫn cứ lặp lại hằng ngày mà không quan tâm có nhận được sự hồi đáp hay không. 7 năm đứng cạnh nhau như một đôi, nhưng chỉ nhận lại được sự né tránh và lạnh lùng. Mặc dù rất yêu nhưng đôi lúc vẫn cảm thấy khó chịu. Đau lòng nhất là sau khi không còn cạnh nhau như trước thì khoảng cách giữa cả hai ngày một tăng, nhận được hai tiếng "đồng nghiệp" mà lòng đau thắt lại. Thật sự thì mình có nên trông chờ vào điều gì không?

JungHarin312

Quả nhiên là chẳng dễ quên chút nào. Vẫn còn đợi một cái nhìn, một lời chào hoặc ít nhất chỉ cần một sự xuất hiện nhỏ nhoi
Contestar

JungHarin312

Người ta sắp kết hôn rồi, buông bỏ được rồi chứ? 
Contestar

JungHarin312

Đúng là chỉ nên dựa vào bản thân thôi, bởi bây giờ chẳng còn gì để ta trông chờ nữa
Contestar