Tuy Dương Tiễn cao lớn lạnh lùng nhưng nhìn thấy người mình yêu động tay vào bát đĩa bẩn hay đồ cần giặt, nước mắt anh rơi lã chã mất kiểm soát, cho nên việc nhà lớn nhỏ đều do anh ta tự tay làm.
Yêu vào rồi anh tuyệt đối không để em làm bất kì chuyện gì, em muốn gì cũng chiều, sẵn sàng học hỏi những món mới để nấu cho em. Sáng thì dậy sớm dọn dẹp nhà cửa, trưa đến nấu cơm rồi đi hái thuốc, buổi tối tranh thủ dệt vải may y phục cho em hoặc đọc sách nấu ăn.
Tuy anh từng là tiên trên trời nhưng anh rất thạo việc nhà, cày ruộng, thổi lửa nấu cơm, vì thế cho nên thấy người mình yêu đi bán dược liệu, anh không nói không rằng kéo người về nhà sau đó anh khóc hệt như một đứa trẻ chịu ấm ức, nước mũi tèm lem.
Rõ ràng anh đã chiều chuộng em ấy như vậy, cớ sao lại đội nắng tìm khổ đến mức mồ hôi ướt trán, cứ ngoan ngoãn ăn ngon ngủ ngoan là đủ rồi, Dương Tiễn thừa nhận mình vô tình nhưng lúc này lại thấy đau đớn khó chịu siết chặt trái tim, cảm giác tức giận ấm ức vì đối phương cố tình không hiểu.
Biết rõ biết anh sẽ cảm thấy xót song vẫn tự tiện làm theo ý mình.
từ đó về sau Diên Cung Nam không còn miễn cưỡng trái ý Dương Tiễn nữa.