Demo “Ngày đó”.
Em đã đứng trước gương rất lâu, nhìn thật kĩ gương mặt mình, đưa tay mơn trớn từng đường nét trên đó. Rồi em tự hỏi, em đã bao giờ sống vì mình chưa? Đã một lần nào khen bản thân mình chưa?
Dĩ nhiên em biết rất rõ câu trả lời.
Chỉ là vì yêu, mà em quên đi mình.
Em đưa tay ôm lấy bản thân mình, chạm vào lồng ngực trái, khẽ nghe tiếng tim mình đập.
Em vẫn sống, chẳng qua không còn sống vì tình nữa.
Em nhận ra bản thân đã ngủ quên quá lâu, đến mức em đã quên rằng mình phải tỉnh dậy để bước tiếp, thay vì ở mãi trong giấc mơ mộng mị.