Matsumi_Hyamei

trên đời chẳng hiểu sao lại có con người trơ trẽn đến như vậy

Matsumi_Hyamei

bạn nói bạn ghét những thứ thuộc về tôi, nhưng bạn lấy những thứ tôi đã mang về và tự hào khoe khoang như thể nó là do bạn tìm thấy
Reply

Matsumi_Hyamei

đừng nhìn chị bằng gương mặt dịu dàng và khẽ nói những lời như thế. 
          
          làm ơn đừng để sự chia xa của chúng ta là mãi mãi. chị vẫn muốn nhớ về em. chị vẫn muốn cùng em bước đến ngày mai. chị vẫn muốn cùng em đi hết những ngày hạ buồn đau ấy. chị vẫn muốn cùng em, 
          
          ngắm tử đằng rơi nơi thung lũng hạnh phúc và ước nguyện về tương lai.

Matsumi_Hyamei

"Nhưng nếu như chúng ta đã chẳng còn có thể gặp lại nhau, ít ra hãy để chị nhớ về em. Hãy để chị nhớ về một quá khứ với ảo mộng tương lai lụi tàn giữa đau thương.
            
            Để có lẽ một mai nào khác, xa đến độ chúng ta chẳng thể chạm tới, chị sẽ được gặp lại em?"
Reply

Matsumi_Hyamei

"Misaki, nếu chị sẽ là cả thế giới của em, thì em đã là tương lai của chị."
            
            Mei thổn thức. Cô vốn không thích khóc, vì những lúc như thế trông cô rất xấu xí với con mắt trái bị hỏng. Nhưng Misaki đã nói, 
            
            cô luôn xinh đẹp với con mắt ấy.
            
            "Điều ấy sẽ không bao giờ đổi thay đâu."
Reply

Matsumi_Hyamei

một mùa thu khác, một bầu trời khác. xanh trong veo, nắng ươm vàng và cậu thoáng nhớ về những bình yên xa xôi. 
          
          liệu người ấy có còn được hạnh phúc không nhỉ?

Matsumi_Hyamei

trời vẫn xanh, còn cậu đang rơi vào nắng ấm.
Reply

Matsumi_Hyamei

khóc không phải là điều xấu đâu, nhưng nếu lệ thuộc vào nó, cậu sẽ vụn vỡ mất. 
            
            nên có đôi lúc cậu nói với anh. vài ba lần; hoặc hơn hoặc kém. anh chưa bao giờ an ủi, hoặc cậu đã nói với anh rằng đừng an ủi. hoặc chưa. cậu chỉ nhớ những lần ấy, đôi bàn tay đã khẽ khàng đan chặt vào nhau.
            
            cho đến khi đêm tàn, và nắng sớm tràn vào khung cửa. một bình minh khác, một cô đơn khác.
            
            và cũng là một buồn thương mỏi mệt khác.
Reply

Matsumi_Hyamei

liệu cậu có đang hạnh phúc không?
Reply

Matsumi_Hyamei

bình yên gõ cửa. 
          
          nhưng hồn em đã ngất ngưởng giữa biển xanh muôn trùng sóng vỗ.

Matsumi_Hyamei

<season>
            
            tính của hạ hơi nóng nảy nhưng không phải kiểu người gắt gỏng. giọng của nàng lớn và cao vút. nàng ham những cuộc vui thâu suốt đêm dài. hay là ngày. thời gian cũng chẳng có gì quan trọng, nơi nào có nàng, nơi ấy là những cuộc vui. nàng thích uống đồ lạnh, thích nhảy nhót, thích vận động. nàng thường vận những bộ quần áo ngắn bó sát vào thân thể, như tôn lên cái dáng vẻ quyến rũ vốn có. nàng cười rất tươi và luôn miệng nói.
            
            trái ngược hẳn với nàng, đông là một cô gái hơi u buồn và trầm lặng, thích ủ mình trong phòng đọc sách và uống cà phê. giọng em trầm và nhỏ, đến độ gần như chẳng thể nghe thấy. nhưng không phải em hiền, mỗi một lần em giận lên, không khí xung quanh em sẽ hạ xuống đến tê tái xương tủy. thi thoảng em cũng khóc tỉ tê. thi thoảng em trầm lặng. những cảm xúc của em thường luôn trong tầm kiểm soát, cho đến khi chúng trào ra. không gì có thể ngăn cản.
            
            xuân là chị cả trong nhà. chị dịu dàng đến lạ, hẳn cũng vì thế mà giọng chị nghe ngọt ngào ấm áp như tiếng hát. người ta nói chị chính là phương thức chữa lành tốt nhất, cũng phải thôi, chị luôn đem đến sức sống cho mọi người xung quanh. ai cũng khát cầu cái ôm hôn từ chị. người ta cũng thích nói chuyện với chị, vì xung quanh chị là những niềm vui, là những khởi đầu, là những bình yên. cũng có những lúc chị sống động hơn hẳn; chị thích thưởng rượu, nhưng rồi sau đó sẽ trở lại là cô gái yêu kiều ấm áp.
            
            cuối cùng là thu. thu hơi bình lặng. cái sự bình lặng của cô giống như là một người đã trải qua hết thảy bão giông cuộc đời, bây giờ chỉ thích tìm về một mình và sống những ngày bình yên. không gian xung quanh cô êm ả như mặt hồ lặng sóng. giọng cô trong veo đến mát mẻ. cô thường thích ngồi dưới đêm trăng sáng, ngửa mắt lên nhìn trời cao rồi ngâm nga một giai điệu đã cũ. bên bàn là bánh cùng trà. cô thích uống trà. cứ như vậy đến khi cô thiếp đi, hay thao thức hết cả đêm dài, như nào cũng ổn.
Reply

Matsumi_Hyamei

thiếu ngủ.
          
          nhưng không muốn ngủ. không thể ngủ.
          
          những chuỗi ngày unmotivated của mình. và mình ước mình bé lại. không phải kiểu bé mà được mọi người chiều chuộng yêu thương, kiểu bé mà vẫn ngây ngốc nở nụ cười. mà là kiểu được bao bọc bởi dịch ấm trong bụng mẹ, và tiến hóa lùi,
          
          và không được sinh ra.

Matsumi_Hyamei

thèm đọc những câu chuyện về những người tuyệt vọng lắm. 
            
            họ trượt dài, trượt mãi trượt mãi, 
            
            cho đến khi họ vụn vỡ.
Reply

Matsumi_Hyamei

hoàn toàn kiệt sức.
Reply

Matsumi_Hyamei

có những lúc, mình khóc.
          
          chẳng vì gì cả.

Matsumi_Hyamei

mình thậm chí còn không biết tại sao mình muốn chết.
            
            có lẽ đơn thuần, mình chỉ muốn đến đích thôi.
Reply

Matsumi_Hyamei

mình không biết nữa.
            
            dường như cảm xúc của mình đang có chút rối loạn. mình không biết tại sao mình lại khóc. không tìm được nguyên do mình tức giận. hay buồn sầu thê thảm cả một ngày không vì gì cả.
            
            ngay lúc này, mình đang khóc. mà không biết tại sao.
Reply