We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
Nguoilanangbendoi
Link to CommentCode of ConductWattpad Safety Portal
Ultr nghe đồn con w quét tạm ẩn fic ăn đêm vậy
Nguoilanangbendoi
Thời gian thật sự có một cách tàn nhẫn để xóa nhòa mọi thứ.
Nó không lấy đi tất cả trong một lần. Nó chỉ âm thầm, từng chút một, làm phai màu những điều mà tôi từng nghĩ mình sẽ nhớ suốt đời.
Ngày trước, tôi nhớ người rõ đến mức đáng sợ.
Tôi nhớ cách người cười. Nhớ khóe môi người cong lên thế nào, ánh mắt thay đổi ra sao mỗi khi người vui. Tôi nhớ giọng nói của người, nhớ từng khoảng ngập ngừng trong câu nói, nhớ cả những âm thanh rất nhỏ mà chẳng ai khác để ý.
Tôi nhớ cách người gọi tên tôi.
Nhưng bây giờ…
Tôi không nhớ nữa.
Tôi đã cố lục tìm những ký ức ấy trong đầu, cố gắng gọi chúng trở lại, nhưng chúng giống như những mảnh giấy bị gió cuốn đi từ rất lâu rồi. Tôi biết chúng từng tồn tại. Tôi biết đã từng có một người khiến tôi yêu đến mức gần như đánh mất chính mình.
Nhưng tôi không còn nhớ chính xác người ấy đã từng cười như thế nào.
Tôi cũng không nhớ giọng người ra sao.
Cách người đối xử với tôi… cũng dần trở thành một thứ gì đó mơ hồ.
Những lời dịu dàng từng khiến tim tôi rung lên, những câu nói từng khiến tôi mất ngủ, những khoảnh khắc tôi từng nâng niu như báu vật… tất cả đều đang chìm xuống đáy của thời gian.
Tôi từng sợ mình sẽ quên người.
Bây giờ tôi mới hiểu…
Quên một người không phải là một ngày nào đó thức dậy rồi không còn nhớ đến họ.
Mà là một buổi sáng rất bình thường, bạn bất chợt nhận ra mình không thể nhớ nổi âm thanh giọng nói của họ nữa.
Là khi bạn nhìn lại một bức ảnh và nhận ra khuôn mặt ấy quen thuộc, nhưng cảm xúc trong lòng đã không còn tìm thấy đường trở về.
Là khi cái tên từng khiến trái tim bạn run lên giờ chỉ còn là một cái tên.
Tôi đã từng yêu người đến như vậy.
Vậy mà cuối cùng, thứ duy nhất còn sót lại trong tâm trí tôi…
Chỉ là dáng hình của người.
Một bóng người rất xa.
Tôi không nhớ người đã cười thế nào.
Không nhớ người đã nói gì.
Không nhớ người từng nhìn tôi bằng ánh mắt ra sao.
Tôi chỉ còn nhớ một dáng hình.
Một bóng lưng.
Một đường nét mơ hồ giữa vô số ký ức đã bạc màu.
Nguoilanangbendoi
Đôi khi tôi tự hỏi, liệu đó có còn là người không?
Hay chỉ là hình ảnh cuối cùng mà tâm trí tôi cố giữ lại, bởi nó chưa nỡ để người biến mất hoàn toàn?
Tôi không biết.
Chỉ biết rằng thời gian đã lấy đi gần hết mọi thứ.
Nó lấy đi tình yêu, lấy đi đau đớn, lấy đi cả những ngày tôi từng sống chỉ vì một người.
Và đến cuối cùng…
Nó để lại trong tôi một khoảng trống rất yên tĩnh.
Trong khoảng trống ấy, người vẫn còn đó.
Không còn là ánh sáng.
Không còn là nỗi ám ảnh.
Không còn là người tôi ngày đêm mong nhớ.
Chỉ là một dáng hình đứng rất xa, mờ nhạt giữa màn sương của ký ức.
Tôi nhìn người lần cuối trong tâm trí mình.
Rồi chợt nhận ra…
Tôi đã thật sự quên mất cách để nhớ về người rồi.
•
Reply
Nguoilanangbendoi
đc idol theo dõi là cảm giác thế nào?
thatratlales
Nghe ngay trong 3 tháng spotify PREMIUM với giá chỉ 29.500đ!
HUỶ BẤT CỨ LÚC NÀO
KHUẤY ĐỘNG BỮA TIỆC!
Tất cả đều trong tầm tay với SPOTIFY PREMIUM
Từ trải nghiệm nghe nhạc không quảng cáo, cho đến tải nhạc ngoại tuyến
Bạn luôn có thể tạo tuyển tập DJ của riêng mình
MỌI LÚC MỌI NƠI
*Hãy nhấn vào bổ ngữ để tìm hiểu thêm
Spotify
thatratlales
iêu người đẹp, moaz
Nguoilanangbendoi
má viết seg còn mệt hơn viết plot bthg nx,bao nhiêu cái nháp và plot mãi ko chịu hoàn thành
Nguoilanangbendoi
他跟你好吗 ?
(Người ta có tốt với em không?)
一切的爱怎么都送给他
(Sao em lại trao chọn tấm chân tình cho anh ta?)
一颗心分一半好吗
(Em có thể chia đôi trái tim mình được không?)
起码一半都交给我好吗
(Ít nhất hãy cho anh một nửa được không?)
给我吗?给我吗?
(Có được không?Có được không?)
Nguoilanangbendoi
Vl đc idol bình chọn truyện
Nguoilanangbendoi
Tôi đã làm được rồi.
Tôi đã kéo người ra khỏi tâm trí mình.
Không phải một cách nhẹ nhàng, cũng không phải kiểu buông tay trong yên bình. Mà là giằng xé, là cắt bỏ, là từng chút một ép bản thân không nghĩ đến người nữa.
Đau đến mức có những ngày tôi tưởng như mình không chịu nổi.
Giống như có ai đó đào sâu vào trong lồng ngực, lôi ra thứ đã bám rễ quá lâu, rồi để lại một khoảng trống rỉ máu không ngừng. Tôi đã phải sống cùng cơn đau đó trong một thời gian rất dài, dài đến mức tôi không còn nhớ nổi cảm giác trước khi gặp người là như thế nào.
Nhưng rồi… tôi vẫn sống sót qua.
Từng ngày một.
Tôi tập quen với việc không kiểm tra điện thoại nữa.
Tập quen với việc không chờ đợi một cái tên hiện lên.
Tập quen với những khoảng lặng không có người.
Ban đầu, mọi thứ thật khủng khiếp.
Sự im lặng giống như một căn phòng trống vang vọng. Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ chịu được cảm giác đó.
Nhưng rồi, không biết từ khi nào…
Tôi quen dần.
Không phải là hết đau.
Chỉ là cơn đau không còn sắc nữa.
Nó không còn cứa vào tôi mỗi ngày, không còn khiến tôi nghẹt thở mỗi lần vô tình nghĩ đến người. Nó trở nên… mờ đi, giống như một vết thương đã đóng vảy.
Vẫn ở đó.
Nhưng không còn chảy máu.
Tâm can tôi dường như đã nguội lạnh.
Cái phần từng cháy rực vì người, từng vì một tin nhắn mà vui cả ngày, từng vì một ánh nhìn mà mất ngủ cả đêm… giờ im lặng một cách lạ lùng.
Không còn xao động nhiều nữa.
Không còn mong chờ.
Nguoilanangbendoi
Cũng không còn ghen tuông đến điên dại như trước.
Chỉ là… không còn gì cả.
Còn tâm trí tôi…
Nó cũng trở nên mụ mị.
Những ký ức về người vẫn còn, nhưng giống như bị phủ một lớp sương mỏng. Tôi nhớ được, nhưng không còn cảm nhận rõ như trước. Những hình ảnh, những câu nói, những cảm xúc từng rất sống động… giờ chỉ còn là những đoạn phim cũ bị tua chậm.
Có lúc tôi cố nhớ lại thật rõ.
Nhưng rồi lại thôi.
Bởi vì tôi nhận ra mình không còn đủ sức để sống lại tất cả những điều đó một lần nữa.
Có lẽ đây chính là cái giá.
Cái giá của việc kéo một người ra khỏi cuộc đời mình.
Không phải là giải thoát hoàn toàn.
Mà là đánh đổi bằng một phần cảm xúc của chính mình.
Tôi không còn đau đớn như trước.
Nhưng cũng không còn cảm thấy mãnh liệt như trước.
Giống như sau một trận cháy lớn, mọi thứ còn lại chỉ là tro tàn và hơi ấm sót lại dưới lớp đất lạnh.
Vẫn tồn tại.
Nhưng không còn cháy nữa.
Và đôi khi, trong những khoảnh khắc rất ngắn…
Tôi tự hỏi—
Liệu mình đã thật sự buông bỏ người,
hay chỉ là đã mệt đến mức không còn sức để yêu nữa.
•
Reply
thatratlales
I luv u, sa rang hee