Nhuennnnn

Là một tác giả tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng bản thân đang kể một câu truyện, diễn ra trong đầu mình, chứ chẳng tạo nên bất cứ gì cả.

Nhuennnnn

"Tôi ban cho chị sự sống, chị cho tôi lý do để 'tồn tại', chúng ta là vì nhau mà có thể sống."
          
          - Câu nói này của Nguyệt Anh trong văn án nghe thì rất thuận tai nhưng lại có rất nhiều sơ hở. Tại sao cô ấy lại nói việc cô ấy tiếp tục sống trên thế giới này là "Tồn tại"? Không phải nếu đã nói là không tồn tại thì không thể có tồn tại, còn nếu đã nói có tồn tại thì không thể nói không tồn tại. Dù cô ấy có chết đi chăng nữa thì cô ấy cũng đã từng tồn tại, việc cô ấy chết đi không thể nói là cô ấy chưa từng tồn tại được. . .
          Nhưng những lời này khi được Nguyệt Anh nói ra bạn sẽ thấy rất có lý với cô, không người thân, không bạn bè, cô sống chết thế nào người khác cũng không quan tâm... Vậy có phải nếu cô ấy tự sát rồi chết đi, cũng sẽ chẳng ai để tâm không? Như thể chưa từng tồn tại...

Nhuennnnn

@ Nhuennnnn Tôi viết những dòng này chắc có lẽ cũng chẳng ai quan tâm, nhưng tôi không muốn tác phẩm mình ngày đêm nuôi dưỡng ý tưởng lại trở thành một thứ rác rưởi trong mắt mọi người chỉ vì một câu nói có nhiều sơ hở như vậy. Không ai hiểu nhân vật của tôi hơn là tôi cả? Mọi lời nói hành động của nhân vật điều thể hiện tính cách, những mâu thuẫn bên trong họ. . . 
             Nhưng tôi biết bản thân vẫn rất là non nớt, tôi cần ý kiến đóng góp của mọi người hơn bao giờ hết. . . Tôi hy vọng trong tương lai sẽ có ai đó quan tâm đến tác phẩm của tôi. 
            Cảm ơn nếu bạn đã đọc đến đây, cảm ơn bạn đã lắng nghe tôi.
Reply