PhioreArmine
Chiện là mình có một món quà nho nhỏ gửi đến cho mọi người u w u Tết năm nay, mình viết comm 2cs gửi tặng các bạn
Ghé đến địa chỉ này để nhận lì xì nhóe :>
https://forms.gle/ywEEK18WrGzzBDrQ8
@PhioreArmine
5
Works
2
Reading Lists
668
Followers
Chiện là mình có một món quà nho nhỏ gửi đến cho mọi người u w u Tết năm nay, mình viết comm 2cs gửi tặng các bạn
Ghé đến địa chỉ này để nhận lì xì nhóe :>
https://forms.gle/ywEEK18WrGzzBDrQ8
Chiện là mình có một món quà nho nhỏ gửi đến cho mọi người u w u Tết năm nay, mình viết comm 2cs gửi tặng các bạn
Ghé đến địa chỉ này để nhận lì xì nhóe :>
https://forms.gle/ywEEK18WrGzzBDrQ8
Năm nay thời gian của mình thoải mái hơn so với những năm trước, mình sẽ cố gắng viết thật nhiều(≧ω≦)ゞ nên mọi người có thấy hố cũ thì thật ra là do mình đang muốn viết lại hehe thích cái plot của nó quó ε===(っ≧ω≦)っ btw, mình chỉnh lại giới tính nhân vật cho cân xứng hơn do mình chợt nhận ra là fic mình có cung làm nam nhiều qó hicc (⌣_⌣”)
thật sự là mỗi lần đổi màu văn phong là cảm giác gì đó rất tuyệt, cứ lơ lơ lửng lửng giữa tâm trí mình :'))
hehe luôn cố gắng viết mỗi một truyện là một phong cách khác nhau nhưng vẫn là nhịp điệu ấy, vẫn là cái chất văn đó, với cái lý tưởng không bao giờ lung lay :>
Ể :') có những truyện nhìn lại đã từ 2021... Ý tưởng vẫn còn đó, nhưng mà giờ mình cũng hổng còn trâu bò nữa muốn viết tiếp cũng k thể vì văn phong ấy mình cũng dần lãng quên, chỉ sợ pha tạp...
:"))) mỗi lần viết chương mới là unlock thành tựu mới
CHƯƠNG 15 đã chạm mốc 8500+ từ :P
TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT:
- Năm xưa, thần linh đã xẻ Vương thành ba mảnh. Thể xác để mục rữa. Linh hồn để lưu đày. Và trái tim để bị nguyền rủa đời đời kiếp kiếp. Thể xác của Vương, như mọi hữu thể trên thế gian này, đều chẳng thể chống lại dòng chảy tàn nhẫn của thời gian. Nó đã già nua và kiệt quệ trong ngục tù vĩnh cửu của các vị thần. Cuối cùng, nó đã đau thương chọn lấy cái chết bi tráng nhất, trả thân xác về với cát bụi.
Kim Ngưu cất lên lời ca. Trong giọng nói cao vút ấy, anh thương xót cho vị anh hùng mang tên Bảo Bình, kẻ đã lấy hào quang của một bậc Vương uy nga để tô trát cho điệu bộ Tội nhân hèn nhát của chính mình. Nhưng giữa những nốt trầm ngân dài, Thiên Yết vẫn nghe thấy những âm sắc khinh rẻ mỏng như lưỡi dao sắt lạnh ẩn dưới từng lời anh cất cao.
[...]
Cô vẫn chưa thể quen cái cảm giác khi Bảo Bình cất tiếng gọi "chủ nhân". Giọng điệu thưa ấy thật quá trịnh thượng dành cho một đứa trẻ nghèo mồ côi như cô. Ở cái góc nhìn nhỏ bé và thấp hèn ấy, Xử Nữ thấy Bảo Bình thật uy nghiêm và oai hùng làm sao. Ngay cả khi nó hiện thân trong cái dáng dấp của kẻ được ca tụng là Vương của cõi quỷ, thậm chí cả khi giáng thế dưới tư cách là chúa tể của không gian do chính nó dệt thành, thì dù ở thế giới nào, bất kỳ dạng tồn tại của Bảo Bình đều khiến Xử Nữ kinh ngạc, sững sờ và khiếp nể.
Cho dù cả khi một vị vua bị phế truất, ngài cũng đã từng là một bậc đế vương.
"Khi ngươi hiểu được giá trị của sự thật, ngươi sẽ không còn căm ghét lời nói dối nữa."
--
Trong một chương nào đó của "Từ bầu trời xanh đến đại dương thẳm" mà mình vẫn còn chưa kịp để có thể viết lại... :")))
Mình đã quay trở lại với Wattpad sau một thời gian vắng bóng. Có lẽ đã gần 3 năm kể từ khi mình dừng viết vì cuộc sống khá bận rộn, nhưng gần đây mình lại có suy nghĩ về những câu chuyện còn dang dở mình đã để lại trên Wattpad, những ý tưởng đã đóng bụi. Mình quyết định sẽ viết tiếp, cũng không chắc chắn có thể hoàn được hay không, nhưng mình sẽ viết khi còn có thể, một phần có lẽ mình đã mệt mỏi với những điều hỗn độn trong cuộc sống, một phần vì văn chương vẫn là một điều rất đỗi đặc biệt và đẹp đẽ đối với mình.
:> Mình chỉ muốn thông báo rằng chương mới của 'Từ bầu trời xanh đến đại dương thẳm' vẫn đang tiếp tục viết và sẽ ra mắt trong cuối tháng 11 - đầu tháng 12 nàyyy
@sonderismy hehe =)))) tui ước gì mình có thể hoàn được sớm hơn để mng không phải chờ đợi lâu zị :3 btw, cảm ơn cậu vì đã luôn theo dõi truyện và chờ đợi nó sau gần 3 năm như vậy huhu
Lúc bấy giờ, các tòa nhà đã sụp đổ, gạch đá rên rỉ trong bóng đêm. Con quỷ trên cao kiêu hãnh đứng đó, dưới một vầng trăng hung ác và ghê gớm, thịt đỏ lồ lồ, da gầy tong teo, tróc toác hoác, dường như nó đã lột bộ lông đen tuyền của mình rồi ném vào bầu trời, nguyền ngày lành về đêm ma. Trong gió lạnh, bộ xương trắng dã lắc lư, xương đòn mọc đầy vảy ngà, gai lồi lởm chởm từ trong từng khúc xương sườn, băng tích bọc xương vai. Lửa bùng trên cái cổ nứt toạc, trông như nó vừa lôi đầu mình từ địa ngục.
CHƯƠNG 13, 'Từ bầu trời xanh đến đại dương thẳm'
✧ coming soon...
♪~(´ε` ) dòng này thân tặng Bảo Bình, nhân vật nữ có tạo hình tui mê nhất trong truyện
Năm 2022 là năm hàn gắn, là mười hai tháng chờ hi vọng nở hoa.
@Tocemroimatroi (。ノω\。) hehe dù biết hi vọng sẽ ăn mòn trái tim chúng ta nhưng mình nghĩ sống căn bản cũng là một hi vọng :'> Cảm ơn cậu nhiều lắm ♡(ӦvӦ。) tớ cũng mong rằng năm nay là một năm tốt đẹp với cậu, có nhiều niềm vui và hạnh phúc nhé :')))
Dù hy vọng cũng là kẻ âm thầm ăn mòn trái tim của chúng ta :))) nhưng tớ mong năm 2022 sẽ dịu dàng và ngọt ngào với cậu để sớm quay lại với mọi người nhé :v
Hãy đón chờ sự trở lại của mình vào cuối năm nay nhé :3
@PhioreArmine Hóng bạn trở lại ạ, mình rất thích văn phong của bạn, bạn viết cuốn lắm ạ :3
chào bạn, chuyện là tình cờ đọc được truyện của bạn xong rồi mình vui quá nên mình xin phép nói nhảm xí ọvọ
trời ơi bạn viết hay xỉu á, mình đọc 2 bộ rồi bộ còn lại mai mình đọc nốt, mà kiểu cứ đọc xong một chương mình lại muốn cmt gì cho bạn để thể hiện sự ngưỡng mộ á mà vốn từ nghèo nàn không biết nói gì huhu :'( nên mình mới khùm đin vào wall bạn nói chuyện luôn nè.
để diễn tả giọng văn của bạn thì mình chỉ nghĩ được đến từ "thơ" thôi. kiểu đọc văn xuôi mà cứ như đọc thơ ấy, từ cách dùng từ cho tới cách sắp xếp câu, ui đặc biệt là những đoạn liên tưởng so sánh của bạn siêu đỉnh luônnn. cái "thơ" của bạn đương nhiên còn bao hàm cả cái "thơ thẩn" nữa. kiểu nói sao ta? mình đọc văn bạn mà như lơ lửng giữa cái hư với cái thực, giữa cái mộng mơ với cái trần tục á. kiểu mộng mơ vì văn bạn rồi, nhưng trần tục là vì cảm giác những con chữ ấy cho mình cứ trần trụi thế nào ấy. huhu mình không biết mình nói gì luôn nè, kiểu ngôn ngữ của bạn thì "hư" mà cảm xúc của bạn thì "thực" ấy, mong bạn hiểu ý mình ;;;;v;;;; nhưng nói chung thì mình đọc thích lắm, thích xỉu luôn, đọc văn bạn mà cứ sướng rơn người í.
mình thích văn bạn quá nên mình nổi hứng lên viết khùm viết đin dài dòng bày tỏ cảm xúc, nếu có làm phiền gì bạn thì cho mình xin lỗi nhé :((((
và cảm ơn bạn rất nhiều vì đã viết và public truyện nhé, chứ không mình mà vô duyên với quả văn phong siêu đỉnh này thì chết mất ;;;-;;;
@E243753 Aww //w// mới mở máy sáng sớm và đọc được những dòng này khiến buổi sáng của mình trở nên ấm áp hơn rất nhiều và bản thân mình thì đang chìm ngập trong hạnh phúc đây nà :3 Mình cũng không nghĩ rằng sẽ có một người vì đọc truyện mình mà vui quá nên viết những dòng tâm sự này, thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm luôn, mình không biết nên dùng những lời nào để có thể bộc lộ hết lòng mình tới cậu nữa vì những dòng thủ thỉ của cậu vừa dài vừa có tâm quá trời luôn >3< hạnh phúc quá trờiii U w U Cậu cứ thoải mái comment nha, dù là tác giả nào mà đọc được những dòng comment đáng yêu từ độc giả cũng hạnh phúc mà ngất luôn chứ hông để tâm đến vốn từ nghèo nàn gì đâuu Đọc được những dòng bình về văn phong là một trong những điều mình yêu thích nhất, mình thích cách cậu bình và cảm về văn phong của mình <3 thành thật mà nói thì mình cũng đang hướng theo lối viết nửa thực nửa ảo nên khi bắt đầu theo đuổi lối viết này, mình đã rất sợ vì sẽ gây ra khó chịu cho người đọc khi họ đọc những câu từ mình viết ;w; nhưng mà qua lời nhận xét của cậu, mình cảm thấy an tâm rất nhiều :3 nó xoa dịu đi nỗi lo của mình rất nhiều Thật sự cảm ơn cậu và những dòng bày tỏ đáng iu này nhiều lắmmm <3 Một ngày an lành cậu nhé :3 P/S: Mình xin lỗi vì đã rep cậu muộn nhe :(( dạo này mình không có thời gian rảnh để onl watt nhiều, chủ yếu được mấy ngày cuối tuần là thảnh thơi, mong cậu thông cảm Ọ v Ọ
Both you and this user will be prevented from:
Note:
You will still be able to view each other's stories.
Select Reason:
Duration: 2 days
Reason: