QuyThan369

"Nếu biết trước là sẽ không có kết quả, vậy thì bạn có còn muốn tiếp tục nữa hay không?" 
          	
          	Câu hỏi này mấy ngày gần đây cứ lảng vảng trong đầu tôi, khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. 
          	
          	Thế gian này vô cùng rộng lớn, vốn là chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tôi không phải thần thánh, tôi không thể biết được tương lai sẽ ra sao, điều sắp đến là tốt hay xấu, cái gì mà "kết quả", cái gì mà "quá trình"... có lẽ tất cả những điều đó vốn đều không quan trọng. Nếu cứ vì lo sợ tương lai mọi chuyện diễn ra không như ý, nếu cứ hoang mang cho rằng nếu làm việc A sẽ dẫn đến những hệ quả xấu B-C-D... vậy thì cuộc sống này chẳng phải sẽ rất mệt mỏi sao? 
          	
          	Trước đây tôi từng là một người rất mê tín, bởi quá khứ của tôi đã từng đưa ra không ít lựa chọn sai lầm, nên mỗi lần nghĩ đến tương lai, tôi đều cảm thấy lo sợ, sợ mình lại chọn sai, sợ sau này bản thân sẽ hối hận, chưa bước mà đã sợ ngã... Nhưng rồi đến một ngày tôi lại nhận ra, cho dù ở hiện tại tôi có lựa chọn thế nào, chỉ cần lòng tôi không vững thì kiểu gì tương lai tôi cũng sẽ cảm thấy hối hận, thấy tiếc nuối điều mình đã bỏ qua. Có lẽ vấn đề không nằm ở lựa chọn của chúng ta, không nằm ở việc nó đúng hay sai, mà là liệu ta có đủ niềm tin vào lựa chọn đó hay không mà thôi. 
          	
          	Có câu nói "Mọi chuyện đều đã có số phận an bài" nhưng cũng có câu nói "Đức năng thắng số". Thực ra bản chất mọi vấn đề đều nằm ở niềm tin của chúng ta mà thôi. Người cắm hoa vốn biết là hoa sẽ tàn, chẳng lẽ vì vậy mà không cắm nữa? Chẳng lẽ chỉ vì mấy lời thầy bói nói không thể đến được với nhau, mà ta buông bỏ người ở hiện tại hay sao? 
          	
          	Thôi thì... thay vì cứ ở đó lo lắng trước sau, chi bằng cứ trân trọng hiện tại, trân trọng quãng thời gian ở bên cạnh nhau, cứ đi đi rồi sẽ đến. Tôi không muốn lo sợ, cũng không muốn ủy mị buồn bã nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn sống hết mình, sống thật hạnh phúc, để sau này cho dù câu chuyện có diễn ra như thế nào, trong lòng tôi cũng sẽ không cảm thấy hối hận.

meandinosaur

@QuyThan369 tích cực trong bi quan cũng được
الرد

QuyThan369

Chung quy lại, chúng ta vẫn nên sống thật tích cực, thật lạc quan mà, phải không?
الرد

QuyThan369

"Nếu biết trước là sẽ không có kết quả, vậy thì bạn có còn muốn tiếp tục nữa hay không?" 
          
          Câu hỏi này mấy ngày gần đây cứ lảng vảng trong đầu tôi, khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. 
          
          Thế gian này vô cùng rộng lớn, vốn là chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tôi không phải thần thánh, tôi không thể biết được tương lai sẽ ra sao, điều sắp đến là tốt hay xấu, cái gì mà "kết quả", cái gì mà "quá trình"... có lẽ tất cả những điều đó vốn đều không quan trọng. Nếu cứ vì lo sợ tương lai mọi chuyện diễn ra không như ý, nếu cứ hoang mang cho rằng nếu làm việc A sẽ dẫn đến những hệ quả xấu B-C-D... vậy thì cuộc sống này chẳng phải sẽ rất mệt mỏi sao? 
          
          Trước đây tôi từng là một người rất mê tín, bởi quá khứ của tôi đã từng đưa ra không ít lựa chọn sai lầm, nên mỗi lần nghĩ đến tương lai, tôi đều cảm thấy lo sợ, sợ mình lại chọn sai, sợ sau này bản thân sẽ hối hận, chưa bước mà đã sợ ngã... Nhưng rồi đến một ngày tôi lại nhận ra, cho dù ở hiện tại tôi có lựa chọn thế nào, chỉ cần lòng tôi không vững thì kiểu gì tương lai tôi cũng sẽ cảm thấy hối hận, thấy tiếc nuối điều mình đã bỏ qua. Có lẽ vấn đề không nằm ở lựa chọn của chúng ta, không nằm ở việc nó đúng hay sai, mà là liệu ta có đủ niềm tin vào lựa chọn đó hay không mà thôi. 
          
          Có câu nói "Mọi chuyện đều đã có số phận an bài" nhưng cũng có câu nói "Đức năng thắng số". Thực ra bản chất mọi vấn đề đều nằm ở niềm tin của chúng ta mà thôi. Người cắm hoa vốn biết là hoa sẽ tàn, chẳng lẽ vì vậy mà không cắm nữa? Chẳng lẽ chỉ vì mấy lời thầy bói nói không thể đến được với nhau, mà ta buông bỏ người ở hiện tại hay sao? 
          
          Thôi thì... thay vì cứ ở đó lo lắng trước sau, chi bằng cứ trân trọng hiện tại, trân trọng quãng thời gian ở bên cạnh nhau, cứ đi đi rồi sẽ đến. Tôi không muốn lo sợ, cũng không muốn ủy mị buồn bã nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn sống hết mình, sống thật hạnh phúc, để sau này cho dù câu chuyện có diễn ra như thế nào, trong lòng tôi cũng sẽ không cảm thấy hối hận.

meandinosaur

@QuyThan369 tích cực trong bi quan cũng được
الرد

QuyThan369

Chung quy lại, chúng ta vẫn nên sống thật tích cực, thật lạc quan mà, phải không?
الرد

QuyThan369

Thôi hôm nay tranh thủ ngoi lên một chút để chia sẻ với m.n về nguyên do mấy tháng gần đây (chính xác là nửa năm nay) tôi không đăng chap mới (dù biết là cũng chẳng ai đọc :)))
          
          Đại để là trước đây tôi hay viết bản thảo dạng nháp (draf) trên phần bản thảo dự án của page Vietnovel (tại tôi đăng đồng thời truyện trên cả 2 nền tảng Wattpad và Vietnovel luôn). Mà vì giao diện viết nháp trên Vietnovel nó thuận tiện với tôi hơn nên hay viết nháp trên đó trước, nào check ổn ổn rồi tôi mới cop lại gắn trên Wattpad. 
          
          Nhưng đến một ngày đẹp trời, đột nhiên Vietnovel sập. Yup, là sập nghĩa đen luôn, sập toàn diện. Và dĩ nhiên, toàn bộ bản thảo nháp mà tôi lưu trước đó (ko chỉ riêng 1 bộ truyện) đều đã mất sạch không chút dấu vết. :)))
          
          Tôi không biết phải diễn tả cảm xúc của mình lúc đó như thế nào. Vì vốn dĩ cái page Vietnovel này cũng hay đỏng đảnh lag lên lag xuống lắm. Nên tôi cứ tự trấn an bản thân rằng "Rồi qua mấy ngày nó sẽ sống lại thôi." Nhưng mà không các bạn ạ, nó die thiệt rồi, die thẳng cẳng, ko gì cứu vãn được nữa. Từ đó đến nay cũng mấy tháng rồi mà tôi chưa có cách nào tìm lại mấy bản thảo kia. Tôi cũng chẳng có tính lưu giữ chúng trên word cá nhân hay bất cứ nơi nào khác, kể cả Wattpad. Và chắc m.n cũng hiểu sự rủi ro của việc bỏ tất cả trứng vào cùng một giỏ, đó là một khi đã đổ bể, đã mất đi thì không còn cách nào có thể vãn hồi.
          
          Ok giờ thì bản thảo mất sạch, bao nhiêu công sức nghiên cứu tìm hiểu biên soạn đến thâu đêm suốt sáng cũng đã bay về nơi xa lắc... Tôi chán quá nên cũng chẳng còn tâm trạng viết thêm. Lại thêm thời gian gần đây cũng khá nhiều việc bận nữa, bận kiếm tiền, bận thở, bận stress, bận xây dựng vỏ bọc cuộc sống như một con người bình thường và gạt bỏ ước mơ lại phía sau... Thực sự giờ đây, khi viết những dòng chữ này, tôi cũng không biết là mình có thể tiếp tục viết tiếp, tiếp tục hoạt động trên nền tảng này không nữa.
          
          Tôi buồn, thực sự rất buồn... Tôi không biết phải nói gì nữa...

concrab

Cảm giác đó e cũng từng trải và nó đớn kinh khủng (mẹ còn dỗ e nín nữa:)))) nhưng chj cứ chill thoi nhé e vẫn sẽ đợi ông Duy phá án :^
الرد

QuyThan369

Hôm nay là mồng 1/10 Âm Lịch. 
          
          Tuy trong lòng buồn bã nhưng vẫn hy vọng tương lai sắp tới có thể đón nhận những điều tốt đẹp.
          
          Lạc mất phương hướng cũng đã lạc mất phương hướng. Người được định sẵn tương phùng rồi cũng sẽ tương phùng.

QuyThan369

Mà kiểu... mỗi lần khóc như này mấy đứa mắt 1 mí với mí lót kiểu gì cũng sẽ lãi được cặp mắt lồi 2 mí (trong vòng 1 ngày) :)))
الرد

QuyThan369

Clm ý là... tự mình cũng thấy nể mình vãi! Đêm qua hãy còn vật vã khóc tu tu khóc muốn lòi 2 con mắt khóc đến trôi nhà trôi cửa đến mức hàng xóm còn phải hỏi thăm mà hôm nay vẫn có thể vác cái mặt tươi tỉnh đi làm ngồi cười hớ hớ được. :)))
الرد

QuyThan369

"Dĩ nhiên tôi sẽ khiến bạn tổn thương, và bạn cũng sẽ khiến tôi đau đớn. Chúng ta sẽ để lại cho nhau những vết thương, đó là điều cần thiết để tồn tại. Để đón mùa xuân ta phải trải qua mùa đông lạnh giá. Để tồn tại ta phải chịu đựng được những mất mát." - The Little Prince (Antoine de Saint-Exupéry)

QuyThan369

Trái tim tôi bây giờ chỉ toàn là vụn vỡ...

QuyThan369

@ Motdammay1108  Cảm ơn b nha :') ko phải thất tình mà là thất vọng thôi ạ
الرد

Motdammay1108

Ra là b thất tình đó hả, mạnh mẽ lên nha, người tốt rồi sẽ gặp được chuyện tốt thôi
الرد

QuyThan369

Lúc này đây, tôi chỉ muốn được giải thoát bản thân khỏi những suy nghĩ tiêu cực ở hiện tại, tôi muốn đi đến đâu đó thật xa, muốn ngồi yên trên một ghế đá để ngắm nhìn mặt hồ phẳng lặng, tôi muốn đi chùa, muốn gặp gỡ những con người đức độ thực sự... Nhưng hơn tất cả, điều tôi tha thiết mong muốn, đó là tìm được một ai đó có thể thực sự yêu thương mình, chân thành với tôi, không có gì để giấu giếm tôi, không có mối tình cũ hay mập mờ cũ càng không có tình một đêm gì hết, một người đủ đức độ và mạnh mẽ khoan dung để che chở cho tôi, một người mà khi ở bên cạnh họ tôi sẽ chẳng bao giờ phải lo lắng hay bất an về chuyện họ có thể phản bội hay lừa dối tôi, một người mà chỉ cần ở bên họ tôi sẽ cảm thấy mọi thiệt thòi trước kia của mình đều không còn quan trọng nữa... Tôi muốn bước vào một mối quan hệ mới, an toàn, lành mạnh, được yêu thương trân trọng đủ đầy, một tình yêu đi đến hôn nhân chứ chẳng phải tương lai mù mịt nào hết.
الرد

QuyThan369

Nhiều lúc thấy mình cũng liều. Muốn thử 1 chút gọi là để lấy kinh nghiệm, để xem giới hạn của bản thân đến đâu, để xem con người mình có thể lạnh lùng hay yếu đuối đến mức độ nào. Vậy mà không biết là đang chơi với lửa. :') 
          
          Tưởng mình là gà nhưng hóa ra chỉ là hạt thóc. Tự mình bày ra trò vui nhưng bây giờ chính mình lại đang lún quá sâu. 
          
          Vâng tôi biết mình tệ hại, tệ vl! Bây giờ khi mọi thứ đã đi quá xa thì t lại không biết làm cách nào để dừng lại. Có khi nào đây là nghiệp của tôi không? Tại sao t lại hèn đến vậy?
          
          Đm thực sự là muốn khóc luôn ấy!
          
          T không muốn làm tổn thương ai, càng không muốn làm tổn thương chính mình. Nhưng bây giờ t thực sự bế tắc không biết phải làm sao hết. 
          
          Rốt cuộc là tại sao t lại dính vào cái chuyện này nhỉ?

QuyThan369

Đáng lẽ phải kết thúc ngay từ lúc này rồi mới đúng. :))) Sao mà tôi có thể ngu ngốc đến vậy nhỉ? How stupid I am...
الرد

QuyThan369

@ QuyThan369  Quá mệt mỏi r. :))
الرد