"Nếu biết trước là sẽ không có kết quả, vậy thì bạn có còn muốn tiếp tục nữa hay không?"
Câu hỏi này mấy ngày gần đây cứ lảng vảng trong đầu tôi, khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Thế gian này vô cùng rộng lớn, vốn là chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tôi không phải thần thánh, tôi không thể biết được tương lai sẽ ra sao, điều sắp đến là tốt hay xấu, cái gì mà "kết quả", cái gì mà "quá trình"... có lẽ tất cả những điều đó vốn đều không quan trọng. Nếu cứ vì lo sợ tương lai mọi chuyện diễn ra không như ý, nếu cứ hoang mang cho rằng nếu làm việc A sẽ dẫn đến những hệ quả xấu B-C-D... vậy thì cuộc sống này chẳng phải sẽ rất mệt mỏi sao?
Trước đây tôi từng là một người rất mê tín, bởi quá khứ của tôi đã từng đưa ra không ít lựa chọn sai lầm, nên mỗi lần nghĩ đến tương lai, tôi đều cảm thấy lo sợ, sợ mình lại chọn sai, sợ sau này bản thân sẽ hối hận, chưa bước mà đã sợ ngã... Nhưng rồi đến một ngày tôi lại nhận ra, cho dù ở hiện tại tôi có lựa chọn thế nào, chỉ cần lòng tôi không vững thì kiểu gì tương lai tôi cũng sẽ cảm thấy hối hận, thấy tiếc nuối điều mình đã bỏ qua. Có lẽ vấn đề không nằm ở lựa chọn của chúng ta, không nằm ở việc nó đúng hay sai, mà là liệu ta có đủ niềm tin vào lựa chọn đó hay không mà thôi.
Có câu nói "Mọi chuyện đều đã có số phận an bài" nhưng cũng có câu nói "Đức năng thắng số". Thực ra bản chất mọi vấn đề đều nằm ở niềm tin của chúng ta mà thôi. Người cắm hoa vốn biết là hoa sẽ tàn, chẳng lẽ vì vậy mà không cắm nữa? Chẳng lẽ chỉ vì mấy lời thầy bói nói không thể đến được với nhau, mà ta buông bỏ người ở hiện tại hay sao?
Thôi thì... thay vì cứ ở đó lo lắng trước sau, chi bằng cứ trân trọng hiện tại, trân trọng quãng thời gian ở bên cạnh nhau, cứ đi đi rồi sẽ đến. Tôi không muốn lo sợ, cũng không muốn ủy mị buồn bã nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn sống hết mình, sống thật hạnh phúc, để sau này cho dù câu chuyện có diễn ra như thế nào, trong lòng tôi cũng sẽ không cảm thấy hối hận.