RuanYuYe

Có hai tôi trên thế giới này, một tôi muốn về nhà, một tôi muốn đi xa.
          	Có hai tôi trên thế giới này, một tôi cất chén mời ánh trăng, một tôi góp nhặt từng đồng bạc.
          	Có hai tôi trên thế giới này, một tôi mơ mộng với văn chương, một tôi lăn lộn để kiếm sống.
          	Có hai tôi trên thế giới này, một tôi nhảy điệu nhảy dưới ráng chiều, một tôi phải khom lưng vì cuộc sống.
          	Có hai tôi trên thế giới này, một tôi hướng sao trời, một tôi thuộc nhân gian.
          	Có hai tôi trên thế giới này, một tôi vĩnh viễn được yêu thương, một tôi vẫn luôn phải hiểu chuyện.
          	Có hai tôi trên thế giới này, một tôi không phàm chuyện thế sự, một tôi không sợ thế tục; dũng cảm nói yêu thương.
          	...
          	
          	Trên đời này, mỗi người luôn có việc muốn làm và việc phải làm. 
          	Thực ra rất ít người có thể sống với cái gọi là "đam mê" mà vẫn đủ sống.
          	Hy vọng chúng ta, ai cũng có thể hoàn thành việc cần làm, thoải mái làm việc mình muốn, chân vẫn chạm mặt đất, nhưng tâm hồn không ngừng vươn đến những vì sao

hakshimaikeo

huhu aui ui em muốn xin phép chuyển ver lại fic “oan gia” được không ạ  em sẽ ghi cre đầy đủ ạaaaa

RuanYuYe

(*^o^)/\(^-^*)
Reply

RuanYuYe

@ hakshimaikeo  Hi em, rất vui và cảm ơn vì em đã yêu thích "Oan Gia" đến vậy. Tuy nhiên, đây là tác phẩm tâm huyết của cả nhóm chị và có rất nhiều ý nghĩa cá nhân, nên bọn chị xin phép không đồng ý cho chuyển ver nhé. Mong em thông cảm cho bọn chị, cảm ơn em nhiềuuu 
Reply

RuanYuYe

Có hai tôi trên thế giới này, một tôi muốn về nhà, một tôi muốn đi xa.
          Có hai tôi trên thế giới này, một tôi cất chén mời ánh trăng, một tôi góp nhặt từng đồng bạc.
          Có hai tôi trên thế giới này, một tôi mơ mộng với văn chương, một tôi lăn lộn để kiếm sống.
          Có hai tôi trên thế giới này, một tôi nhảy điệu nhảy dưới ráng chiều, một tôi phải khom lưng vì cuộc sống.
          Có hai tôi trên thế giới này, một tôi hướng sao trời, một tôi thuộc nhân gian.
          Có hai tôi trên thế giới này, một tôi vĩnh viễn được yêu thương, một tôi vẫn luôn phải hiểu chuyện.
          Có hai tôi trên thế giới này, một tôi không phàm chuyện thế sự, một tôi không sợ thế tục; dũng cảm nói yêu thương.
          ...
          
          Trên đời này, mỗi người luôn có việc muốn làm và việc phải làm. 
          Thực ra rất ít người có thể sống với cái gọi là "đam mê" mà vẫn đủ sống.
          Hy vọng chúng ta, ai cũng có thể hoàn thành việc cần làm, thoải mái làm việc mình muốn, chân vẫn chạm mặt đất, nhưng tâm hồn không ngừng vươn đến những vì sao

RuanYuYe

"Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người."
          
          ― Nguyễn Nhật Ánh

RuanYuYe

“Nếu tôi yêu em, và đúng lúc em cũng yêu tôi, tóc em rối, tôi sẽ mỉm cười, vén tóc cho em, và bàn tay tôi sẽ còn ngập ngừng lưu luyến trên mái tóc em hồi lâu.
          
          Nhưng nếu tôi yêu em, và không may, em lại chẳng yêu tôi, vậy thì khi tóc em rối, tôi chỉ có thể nhẹ nhàng nói với em, tóc em rối rồi.”
          
          ― Haruki Murakami

RuanYuYe

Có những thứ đợi chờ quá lâu, lâu đến mức quên mất thứ mình từng trông ngóng là gì.
          Có những điều xảy ra không vì nguyên nhân gì cả, chỉ vì ngay từ phút ban đầu nó đã là thế.