Với nhân vật phụ dạng "tình địch" này, chỉ nên 1 dòng sơ lược là đủ, ko cần cho quá nhiều chữ làm gì, mắc mệt ra. Như kiểu cố tình vẽ cuộc đời thật thảm thiết từ lúc đẻ ra tới lúc lớn, tình yêu đơn phương ngược tâm ngược thân thật da diết, coi công như cứu tinh ánh sáng, rồi bị hiểu lầm, cuối cùng kết thúc ko được đáp lại, cô độc buồn khổ, ám ảnh day dứt để kéo sự chú ý và tình thương của fan ấy. Kiểu này mà hot thì dễ sinh ra một đám fan như truyện X, thấy nv chính thành đôi, sống bình yên, hạnh phúc cái quay ra ghét, phải thương nv phụ vì nv phụ khổ, ko có kết thúc rõ ràng, còn bắt phải viết kết cục cho nv phụ, ko được bỏ lửng như thế. Nhân tiện vừa thương xót còn phải tẩy trắng sạch bách cho nv phụ, vì thế này do thế nọ, tại thế kia mà ... mới như thế, ...ko có lỗi, ... nếu được yêu thương thì ... cũng là người tốt. Hãm đ tả nổi.
=> Tác giả xây dựng nv phụ quá thảm. Hành nv phụ tơi tả để kéo tình thương của fan.
=> Tẩy trắng cho nv phụ.
=> Cho nv phụ chiếm quá nhiều spotlight. Dở dở ương ương.
Có những truyện nv phụ là bạn thanh mai trúc mã, bạn thân, có tình cảm sâu nặng, chơi chung nhiều năm,... nói chung cũng là người có ảnh hưởng trong cuộc đời công và cũng thích công, nhưng tác giả xây dựng rất khéo, ko để nv ấy lấn đất đôi chính và cũng ko để nv chính bị lấn át. Nv phụ cũng ko được đào sâu quá khứ, gia cảnh, ko gây tò mò, tam quan thẳng thắn, hoặc ko yêu được là buông, hoặc giấu kín trong lòng, hoặc là tranh đấu ganh ghét nhưng bị công/thụ phũ. Bên cạnh đó, nv phụ thì đúng là phụ, chỉ lướt qua góp phần thêm chút hương vị cho câu chuyện của cp chính. Em thụ vẫn là hoàng hậu chính cung còn nv phụ chỉ như bông hoa mờ nhạt nở trong đường tình của công thôi. Chứ ko có chuyện khách át giọng chủ, như một nồi cháo heo thập cẩm cẩu huyết chuyện của 3 người chứ ko phải 2 :)