“Nhân duyên kỳ diệu nhưng cũng rất mực tàn nhẫn, để cho hai con người lướt qua nhau trong biển người cuồn cuộn, để rồi vì thương nhớ bóng hình ấy mà nhọc lòng ngược xuôi. Hạnh phúc mong manh giữa thế gian rộng lớn, cuối cùng đi hết năm tháng mênh mông cũng chẳng gặp lại được nữa.
Eunjoo vẫn nhớ rất rõ, cô đã muốn được ở bên người đó biết bao. Nhưng hết duyên là hết duyên, đời này nếu còn gặp lại cũng sẽ giống như hàng triệu đốm sáng ngoài kia, ngoảnh nhìn một lần rồi bình thản bước tiếp. Kể từ nay, sẽ không còn có ai vì cô mà đốt cháy chính mình, hoá thành ngôi sao sáng để xin vũ trụ một lời ước nguyện bình an…”