Seon_188

Mình vừa lướt thấy một bài đăng kèm một câu hỏi. Câu hỏi ấy đơn giản thôi, rằng "bạn sợ gì nhất?" nhưng nó lại làm mình suy tư một hồi lâu. Mình có ba nỗi sợ lớn nhất, chúng là Thời gian, Sự cô đơn và hoài niệm.
          	Mình sợ thời gian lắm, nó bao bọc mình bởi ba thuật ngữ : Quá khứ, hiện tại và tương lai. Nó day dứt mình bằng quá khứ. Nó đay nghiến mình ở hiện tại. Nó nhấn chìm mình trong những âu lo về tương lai. Và nó cũng cuốn trôi đi những kỷ niệm và những giây phút hạnh phúc vào quên lãng. Nó làm mình sợ rằng một ngày nào đó, có thể gần, có thể xa, nhưng đương nhiên sẽ có ngày cái tên NewJeans trở nên mơ hồ trong tâm trí mình. Hoặc không chỉ mình, mà là tất cả mọi người. Nhưng nếu... mình là người cuối cùng còn nhớ đến họ, và nhớ đến mọi người thì sao nhỉ? Mình đoán điều đó gọi là sự cô đơn. Mình sợ nó gấp bội. Và nếu như vậy... khi mình vẫn còn nhớ đến họ và những kỷ niệm cùng họ. Đó chắc hẳn là hoài niệm. Mình sợ nó gấp vạn lần.
          	
          	Nhưng rồi, bồ biết gì không? Có một người đã cứu rỗi mình bởi những suy nghĩ siêu tiêu cực trên bằng những con chữ. Và có lẽ là không chỉ mình được người đó kéo ra khỏi vũng lầy. Người đó nói rằng : 'Đừng chỉ mãi sống trong quá khứ, nó chỉ làm mình đau buồn. Cũng đừng sống trong tương lai, nó chỉ làm mình lo lắng. Thay vào đó, sống cho hiện tại mới làm bạn hạnh phúc nhất.' Người đó làm mình thay đổi cách nhìn thế giới hiện tại và trân quý những gì mình đang có. Dù rằng mình không biết tên, tuổi, danh tính,... mình chẳng biết gì cả. Nhưng mình yêu người đó lắm. Mình gọi người đó là Kangerine. Mình cảm ơn bồ vì đã tồn tại. Mình cảm ơn bồ vì tất cả. Mình yêu bồ nhiều lắm.
          	
          	Tóm tắt những dòng trên : Mình yêu Kangerine nhất trên đời (❁´◡`❁)ᓚᘏᗢ

Seon_188

Ơ nhma tôi kh sợ thời gian và hoài niệm nữa nhưng tôi vẫn sợ cô đơn ấy chớ??? Bồ nào hữu duyên đọc được thì cho tôi xin phương thức liên lạc ngay và luôn!!! Nhma chắc là không ai hữu duyên đâu =)))
Reply

Seon_188

Kangerine cũng dạy mình màu đỏ là màu đỏ, màu xanh là màu xanh. Kangerine cũng nói với mình tan vỡ là để ánh sáng ngập tràn, giống như con bướm phải phá kén mới có thể sải cánh bay.
          	  Mình yêu truyện và tranh của Kangerine 100 thì mình yêu Kangerine 100000 (^///^)
          	  hjhj
Reply

ShinJinie

bồ là ai đây mà biết tui là no1girlkisser 

Seon_188

@ ShinJinie  Augusted8 á bồ... Thiệt ra tui cũng là người hỏi bồ có phải Shin Jinie k luôn á :> Mà thức trễ khum tốt đôu nha bồ =))
Reply

ShinJinie

ồ ra là cư dân thờ rét, tui lắm mồm trên đó lắm=))) ksao tui chiu thui bồ ơi (mà cũng hơi ngại tại fic cringe vcđ)
            mà acc thread bồ là jv ta
Reply

Seon_188

@ShinJinie tui là thỏ trên Threads á, lướt thấy bài của bồ nhiều rồi. Tui thấy bồ share cái list truyện của acc ShinJinie, khúc này tui còn phân vân nhưng có một thỏ nữa hỏi bồ có phải chủ acc này khum rồi bồ xác nhận nên tui chắc chắn luôn. Bồ có muốn tui giữ bí mật kh á =))?
Reply

Seon_188

Mình vừa lướt thấy một bài đăng kèm một câu hỏi. Câu hỏi ấy đơn giản thôi, rằng "bạn sợ gì nhất?" nhưng nó lại làm mình suy tư một hồi lâu. Mình có ba nỗi sợ lớn nhất, chúng là Thời gian, Sự cô đơn và hoài niệm.
          Mình sợ thời gian lắm, nó bao bọc mình bởi ba thuật ngữ : Quá khứ, hiện tại và tương lai. Nó day dứt mình bằng quá khứ. Nó đay nghiến mình ở hiện tại. Nó nhấn chìm mình trong những âu lo về tương lai. Và nó cũng cuốn trôi đi những kỷ niệm và những giây phút hạnh phúc vào quên lãng. Nó làm mình sợ rằng một ngày nào đó, có thể gần, có thể xa, nhưng đương nhiên sẽ có ngày cái tên NewJeans trở nên mơ hồ trong tâm trí mình. Hoặc không chỉ mình, mà là tất cả mọi người. Nhưng nếu... mình là người cuối cùng còn nhớ đến họ, và nhớ đến mọi người thì sao nhỉ? Mình đoán điều đó gọi là sự cô đơn. Mình sợ nó gấp bội. Và nếu như vậy... khi mình vẫn còn nhớ đến họ và những kỷ niệm cùng họ. Đó chắc hẳn là hoài niệm. Mình sợ nó gấp vạn lần.
          
          Nhưng rồi, bồ biết gì không? Có một người đã cứu rỗi mình bởi những suy nghĩ siêu tiêu cực trên bằng những con chữ. Và có lẽ là không chỉ mình được người đó kéo ra khỏi vũng lầy. Người đó nói rằng : 'Đừng chỉ mãi sống trong quá khứ, nó chỉ làm mình đau buồn. Cũng đừng sống trong tương lai, nó chỉ làm mình lo lắng. Thay vào đó, sống cho hiện tại mới làm bạn hạnh phúc nhất.' Người đó làm mình thay đổi cách nhìn thế giới hiện tại và trân quý những gì mình đang có. Dù rằng mình không biết tên, tuổi, danh tính,... mình chẳng biết gì cả. Nhưng mình yêu người đó lắm. Mình gọi người đó là Kangerine. Mình cảm ơn bồ vì đã tồn tại. Mình cảm ơn bồ vì tất cả. Mình yêu bồ nhiều lắm.
          
          Tóm tắt những dòng trên : Mình yêu Kangerine nhất trên đời (❁´◡`❁)ᓚᘏᗢ

Seon_188

Ơ nhma tôi kh sợ thời gian và hoài niệm nữa nhưng tôi vẫn sợ cô đơn ấy chớ??? Bồ nào hữu duyên đọc được thì cho tôi xin phương thức liên lạc ngay và luôn!!! Nhma chắc là không ai hữu duyên đâu =)))
Reply

Seon_188

Kangerine cũng dạy mình màu đỏ là màu đỏ, màu xanh là màu xanh. Kangerine cũng nói với mình tan vỡ là để ánh sáng ngập tràn, giống như con bướm phải phá kén mới có thể sải cánh bay.
            Mình yêu truyện và tranh của Kangerine 100 thì mình yêu Kangerine 100000 (^///^)
            hjhj
Reply

Seon_188

Hôm nay nữa thôi, thế giới sẽ chào đón năm 2026. Mình chẳng muốn kết thúc năm 2025 bằng nước mắt đâu, chỉ là sự thật trớ trêu quá. Giờ mình chỉ biết mong rằng năm 2026 sẽ là một năm tốt hơn. Mình yêu 5 thành viên Newjeans lắm, dẫu Ador có thêm hay bớt đi ai cũng sẽ chẳng thay đổi được mình. Cầu vòng thiếu đi sắc vàng thì chẳng còn là cầu vòng, Newjeans thiếu đi Danielle thì không phải là Newjeans...

Seon_188

Mình nhớ mọi người quá.
          Những tác giả đã gửi các câu truyện hay đến bầu bạn cùng mình
          Và tác giả của những comment hài hước làm mình cười trong chương truyện buồn nhất
          Mình nhớ mọi người.
          Dù mình không biết mọi người là ai, tên gì, sống ở đâu, bao nhiêu tuổi.
          Và mình chưa từng một lần nói chuyện với ai.
          Mình chỉ mong mọi người đang sống tốt và hạnh phúc.
          Mình cũng cảm ơn mọi người nhiều lắm.
          Nếu không có mọi người thì mình đã nhạt tẻ và thiếu sức sống như miếng xốp nằm chờ con mèo nào đó nhai ngấu nghiếng.
          Mình nhớ mọi người
          Mình cảm ơn mọi người (thật ra mình muốn nói nhiều lắm, tận 2 trang a4 cơ nhưng mình sợ chất văn lớp 1 của mình sẽ diễn đạt sai ý mình muốn nói nên mình chỉ ngắn gọn vậy thôi)
          Mình không dám nhắc tên những tác giả mình yêu thích. Nhưng mình cảm ơn mọi người nhiều lắm, mình yêu mọi người nhiều (Những người mình đang follow :>)

Seon_188

Mình cũng xin lỗi mọi người
          Đặc biệt tới những author mà mình đã lỡ bình luận thiếu suy nghĩ vào câu truyện
          Mình thật sự xin lỗi

Seon_188

Huhu tự dưng hôm nay nhớ lại cảm thấy tội lỗi quá. Chuyện là khoảng khi mình mới đọc Wattpad, mình có comment vào một fic Jiminjeong của một au rất dễ thương ạ. Nhưng lúc ấy mình bị sao ý??? Có phân đoạn rất ngố và cuti luôn nhưng mình lại nói những lời... siêu vô duyên, cực kì vô duyên và nói thẳng ra là mấtdạy. Cụ thể là những từ ngữ như "ng.u" ạ.
            Bẵng đi một thời gian sau thì Au của truyện đọc được comment của mình và đương nhiên là một phát ngôn mất nết như thế thì mình ăn block. Lúc mình nhận ra thì đã không thể vào lại truyện cũng như không thể xóa đi những comment như thế của mình.
            Mình xin lỗi bạn author nhiều nhiều nhiều ạ. Giờ mình làm trâu làm ngựa mà bản tha thứ cho mình mình cũng đi gặm cỏ liền ngay lập tức ạ. huhuhu mình không dám gọi tên của au khi chưa có sự cho phép ạ. Ngày nào mình cũng vắt tay lên trán hối lỗi hết ớ ;-;.
            Mình không biết là bạn đã quên hay còn nhớ nhưng mình mong bạn có một năm mới vui vẻ, hạnh phúc và không gặp những độc giả vô duyên như mình nữa ạ.
Reply

Seon_188

Những lúc đọc truyện mình cảm thấy như mình đang lạc vào một khu vui chơi đã đóng cửa... Mình có thể xem lại những cuộn băng ghi lại những phút giây hạnh phúc của mọi người. Nhưng khi quay về thực tại chỉ là phút quạnh hiu. Mình chỉ biết nhìn vào những comment từ 1 2 năm truớc rồi cười buồn :( mình ước gì mình đến sớm hơn... Mình ước mình có thể về lúc mọi người vẫn còn hoạt động thường xuyên. Giờ mình có gom hết can đảm ngỏ lời bắt chuyện thì cũng có nhiều author không còn hoạt động nữa...
          Mình yêu các author, đồng độc giả và truyện của mọi người nữa :]
          Cho mình xin phép nhắc tên cậu nhé SaviourCastigate, mình nhớ cậu lắm.

Seon_188

@SaviourCastigate Bạn cũng vậy nha, chúc bạn năm mới vui vẻ :]]
Reply

SaviourCastigate

@Seon_188 ko sao, mk cx từng đăng mấy dòng sến súa như vậy khoảng thời gian này năm trước :)))) nay tự nhiên nhớ lại vào xem thì thấy b có comment, mk ko ngờ là cx có ng đọc tại mk ko để thông báo á. mình thấy bạn nhắn vậy nên cx thử viết lại mà khó quá. Chúc bạn năm mới vui vẻ nhé.
Reply

Seon_188

@SaviourCastigate uii idol (┬┬﹏┬┬) mình tưởng bạn không còn hoạt động trên wattpad nữa nên rầu quá trời luôn. Mình thích truyện với phong cách hành văn của bạn lắm á, mình đọc đi đọc lại chắc cũng trên dưới 20 lần rồi :)) mình mong cậu đang sống siêu tốt và vẫn stan newjeans như trước. Mình tưởng sẽ kh ai đọc mấy dòng sến súa này nên mới dám nhắc tên bạn á... mà giờ bạn đọc rồi, ngại quá (⊙_⊙;)
Reply