Sinner3211
Link to CommentCode of ConductWattpad Safety Portal
There would be me before there would be us, and "you" before "my endless, sweetened suffering".
Sinner3211
Ái tình muộn màng
Dù vậy, nó đã đến bên anh vào một ngày anh đợi ngoài ngưỡng cửa. Tình yêu chợt về nơi chiều nắng nhẹ lên tán cây, anh bước khỏi những vui buồn và về với em hãy còn bối rối.
Anh đã đi hai năm, một năm bâng khuâng, một năm quên lãng và huơ tay nhảy nhót dưới mưa sa ngày hạ.
Tình yêu thôi đợi anh thổn thức, nó đứng dậy và đi, và đi đánh thức em giữa giấc nồng của bản tình ca đôi mươi em đang hát. Mong rằng anh đang học cách lờ đi những con chữ em không viết.
Một ngày, em hát "Mong tình ta sẽ là mãi mãi" nên anh lại thơ thơ thẩn thẩn, bởi có lần anh đã từng ước như thế, ngày anh được nắm tay em qua ô cửa nhà bếp và lắng nghe một bản nhạc vô tình của đài phát, nếu em có bao giờ chịu nghe.
Rồi khuông nhạc hỏi "Từ bao giờ mà em thành ra như thế trong tim anh?" mà anh chẳng muốn trả lời. Nỗi buồn bé nhỏ trong anh đã vùi chôn sâu lắm, đã cùng những vô tư xa lạ nơi em trở thành một sự vụ buồn tình to lớn, giết chết tình yêu âm nhạc nơi tim này, dẫu em có xin lỗi và thốt lên, vào một ngày của gần mười năm sau, rằng; anh hát hay như thế...
Sinner3211
Anh hứa với lòng rằng hãy thôi không tìm em nữa; ở giữa đám đông, trong căn phòng nhỏ, qua dàn loa cùng màn hình máy tính, và những chỗ xưa cũ của chúng mình,... Rồi anh phải học cách lờ đi những lời em nói, vì vốn dĩ em cũng chẳng nói để anh nghe, kỳ lạ thay, sau nhiều năm hy vọng rồi anh mới nhận ra được chừng ấy, hoá ra người anh cách vài tuổi năm ấy vẫn chưa hề lớn khôn.
Rồi anh sẽ thôi không rủ em đi dạo cà phê sáng cùng mình, ly americano lạnh rồi cũng sẽ tan hết đá và nhạt thếch. Mình sẽ không ghé cầu sông Hàn vào một chiều tan sở vu vơ. Anh hứa chúng mình sẽ không ngồi lại nhâm nhi vài chén rượu đầy và không có ai đó say chếnh choáng bắt em phải nghe những lời sáo rỗng mang màu "yêu em lắm" nữa.
Anh hứa là người ta sẽ không nghe anh nói về em bằng những lời khen họ đã biết thừa rồi nữa.
Ngược lại, anh cũng mong em sẽ chẳng còn ở lại trong tim vào một ngày anh qua ngưỡng bốn mươi, tóc đen nhánh và đâm ra thích uống trà trái cây. Những nắng mưa ngày hè sẽ khác, anh không mong mình nhìn thấy mây trời và nhớ em. Anh chẳng còn biết mong gì nữa
•
Reply
Sinner3211
Nếu. Và chỉ nếu thôi, bởi lẽ anh đã thấm mệt, nếu anh đợi được em sau hai năm tới này, em về và lại ngó lơ tình yêu anh như bấy lâu, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ cất giọng hát tình ca được nữa.
•
Reply
Sinner3211
OTP của tôi bể vào một đêm đầu hạ nóng nực, không có cãi vã, cũng không bất ngờ. Họ hát tôi nghe-tình yêu đến chậm thôi đấy em-nhưng không còn muốn đợi chuyện của chính mình
•
Reply
Sinner3211
"người dậy cùng nhau đã ngủ quên" là lời bài hát tôi nghe nhầm từ câu gốc là "khơi dậy cơn đau đã ngủ quên"
hmm, nhưng tôi nghĩ nó cũng hay hay
Sinner3211
Nếu hiện thực là tàn khốc, vậy người ta bấu víu vào cái gì để tiếp tục bước đi?
Sinner3211
"Tôi - cậu" vẫn là một kiểu xưng hô tôi không dám viết, vì nó làm tôi nhớ những chuyện tình trên trang giấy ngả vàng, những kiểu người, kiểu chữ từng được mẹ tôi đọc qua, rồi đến tay tôi thông qua vài cơn tò mò. Có cơn tò mò khiến tôi tìm ra cách viết một cơn ái ân bên bờ biển, lại có cơn tò mò giết chết một mơ mộng xanh lam về bầu trời và mấy mươi bận gặp nhau rồi không bao giờ nữa. Tôi đã lớn và đã quên đi nhiều câu chuyện, thế nên tôi không muốn mình lại tự ý lãng quên một điều gì chân thật.
Chữ viết là chân thật
•
Reply
Sinner3211
về con xe cũ kỹ, về cái cửa sổ một gian trọ nào đó, về cái túi đựng thư đầy ắp, hay về cái thằng cầu bất cầu bơ mà biết viết biết yêu
•
Reply
Sinner3211
Hoặc là tôi sẽ sớm vượt qua được nỗi buồn của việc không bao giờ được đọc lại một trăm ngày hạ nữa, hoặc tôi sẽ tiếp tục đi tìm con chữ của người ta và khóc nức nở khi có ai đó nhắc về mùa hè và những lá thư
•
Reply
Sinner3211
Tôi vẫn luôn liên tục đuổi theo cảm giác nóng rẫy và lâng lâng sau mỗi lần đọc xong một tác phẩm đau quặn tim gan. Có lúc tác phẩm ấy còn chẳng có đớn nhọc thể xác gì, nhưng cái giày vò nhân vật đã đi vào sâu quá, khiến tôi đâm ra thương cái cuộc đời ấy, và khi cách hành văn khiến tôi nhớ về những năm tháng cũ, có con ngõ một chiều mình lớn, có trời cao mây giăng, có ngọn cây nơi triền đồi miên viễn, tôi biết rằng mình vẫn phải cố lên.
Đọc và bừng sốt, ấy là khi tôi hiểu mình còn da diết yêu cái môn viết này, và còn sẵn lòng dành trọn tháng ngày của mình để tìm kiếm nó. Dẫu có hụt hẫng ngẩn ngơ vào một ngày người ta ngừng viết, con chữ vẫn ở đó và làm tôi bừng bừng lửa lòng. Mong rằng cả đời này vẫn còn vô hạn thời gian cho những cơn sốt.
Sinner3211
Ôi tôi biết phải làm sao khi Dương nói, anh rất may mắn khi gặp được em... Phải làm sao bây giờ?
Dương chỉ muốn làm tôi nhớ lại cái hồi dở dở ương ương đem trời sao viết vào trong khung vở nhỏ mà thôi.
Sinner3211
this message may be offensive
One of the most perfectly rated, well-appreciated bridge in a song has got to be Ed Sheeran's Castle on the Hill. God, I fucking love that piece of music
Sinner3211
Sinner bởi vì t có quá nhiều guilty pleasure đến nỗi đủ để kết án tù.
3211 bởi vì t vẫn chưa bao giờ bước khỏi sanzo; rằng cái gu của t đã được định hình từ rất lâu trước khi t biết đến họ, nhưng chỉ được khẳng định thành tiếng sau sanzo; rằng tác phẩm chính thức đầu tiên của t là về sanzo; fanpage đầu tiên t lập là vì sanzo; và cho đến mãi sau này t vẫn sẽ tiếp tục nói về cách đôi cánh của vua hải tặc cũng có gì đó với nhau hơn mọi cặp đôi khác
Sinner3211
Hỡi tình xa dấu yêu, anh chẳng có đôi cánh đâu. Nên anh nhớ em một thoáng trời mười bảy rồi nhắm mắt ngủ, để lỡ mai này mình thức giấc mộng dài, anh lại được ngô nghê cười trắng áo và thương em thêm một đời trải rộng.
Sinner3211
Nỗi đau của anh không phải là điều em có thể hiểu, nhưng là thứ em có thể chữa lành. Vậy xin hãy tin anh khi anh nói, anh dịu-dàng-say-đắm cần em.