Sinner3211

"người dậy cùng nhau đã ngủ quên" là lời bài hát tôi nghe nhầm từ câu gốc là "khơi dậy cơn đau đã ngủ quên"
          	
          	
          	hmm, nhưng tôi nghĩ nó cũng hay hay

Sinner3211

Nếu hiện thực là tàn khốc, vậy người ta bấu víu vào cái gì để tiếp tục bước đi?

Sinner3211

"Tôi - cậu" vẫn là một kiểu xưng hô tôi không dám viết, vì nó làm tôi nhớ những chuyện tình trên trang giấy ngả vàng, những kiểu người, kiểu chữ từng được mẹ tôi đọc qua, rồi đến tay tôi thông qua vài cơn tò mò. Có cơn tò mò khiến tôi tìm ra cách viết một cơn ái ân bên bờ biển, lại có cơn tò mò giết chết một mơ mộng xanh lam về bầu trời và mấy mươi bận gặp nhau rồi không bao giờ nữa. Tôi đã lớn và đã quên đi nhiều câu chuyện, thế nên tôi không muốn mình lại tự ý lãng quên một điều gì chân thật. 
            
            Chữ viết là chân thật 
Reply

Sinner3211

về con xe cũ kỹ, về cái cửa sổ một gian trọ nào đó, về cái túi đựng thư đầy ắp, hay về cái thằng cầu bất cầu bơ mà biết viết biết yêu
Reply

Sinner3211

Hoặc là tôi sẽ sớm vượt qua được nỗi buồn của việc không bao giờ được đọc lại một trăm ngày hạ nữa, hoặc tôi sẽ tiếp tục đi tìm con chữ của người ta và khóc nức nở khi có ai đó nhắc về mùa hè và những lá thư
Reply

Sinner3211

Tôi vẫn luôn liên tục đuổi theo cảm giác nóng rẫy và lâng lâng sau mỗi lần đọc xong một tác phẩm đau quặn tim gan. Có lúc tác phẩm ấy còn chẳng có đớn nhọc thể xác gì, nhưng cái giày vò nhân vật đã đi vào sâu quá, khiến tôi đâm ra thương cái cuộc đời ấy, và khi cách hành văn khiến tôi nhớ về những năm tháng cũ, có con ngõ một chiều mình lớn, có trời cao mây giăng, có ngọn cây nơi triền đồi miên viễn, tôi biết rằng mình vẫn phải cố lên.
          
          Đọc và bừng sốt, ấy là khi tôi hiểu mình còn da diết yêu cái môn viết này, và còn sẵn lòng dành trọn tháng ngày của mình để tìm kiếm nó. Dẫu có hụt hẫng ngẩn ngơ vào một ngày người ta ngừng viết, con chữ vẫn ở đó và làm tôi bừng bừng lửa lòng. Mong rằng cả đời này vẫn còn vô hạn thời gian cho những cơn sốt.

Sinner3211

Ôi tôi biết phải làm sao khi Dương nói, anh rất may mắn khi gặp được em... Phải làm sao bây giờ?
          
          Dương chỉ muốn làm tôi nhớ lại cái hồi dở dở ương ương đem trời sao viết vào trong khung vở nhỏ mà thôi. 

Sinner3211

bỏ thì thương mà vương thì khổ
Reply

Sinner3211

Sinner bởi vì t có quá nhiều guilty pleasure đến nỗi đủ để kết án tù.
          
          3211 bởi vì t vẫn chưa bao giờ bước khỏi sanzo; rằng cái gu của t đã được định hình từ rất lâu trước khi t biết đến họ, nhưng chỉ được khẳng định thành tiếng sau sanzo; rằng tác phẩm chính thức đầu tiên của t là về sanzo; fanpage đầu tiên t lập là vì sanzo; và cho đến mãi sau này t vẫn sẽ tiếp tục nói về cách đôi cánh của vua hải tặc cũng có gì đó với nhau hơn mọi cặp đôi khác

Sinner3211

Hỡi tình xa dấu yêu, anh chẳng có đôi cánh đâu. Nên anh nhớ em một thoáng trời mười bảy rồi nhắm mắt ngủ, để lỡ mai này mình thức giấc mộng dài, anh lại được ngô nghê cười trắng áo và thương em thêm một đời trải rộng.

Sinner3211

Lên kế hoạch viết segg rồi va phải một nỗi buồn cất trong não hàng năm trời
Reply

Sinner3211

nếu có một điều gì đó khiến tôi không còn giận thằng duy con nữa thì chỉ có thể là khi một couple có cùng vibe với caprhy rv3 ngày xưa xuất hiện, vì qua đó tôi lại nhớ cái thời duy làm tôi xiêu lòng vì biết bao cử chỉ và ánh nhìn nó dành cho anh.
          
          sao không ai nói với tôi rằng hyeonmar sẽ khiến tôi nhớ về năm 2023 đến thế? (insert emoji trái tim tan vỡ) có lẽ một ngày đẹp trời nào đó tôi sẽ có lại được cảm hứng để viết cho hyeonmar một tác phẩm giống như "một phần mười điều kỳ diệu"...

Sinner3211

come out là người thuộc cộng đồng chưa move on được khỏi "chúc mừng rhyder, em biết là anh không sai mà".....…... đừng bao giờ nhắc về caprhy trong atsh trước mặt tôi.
Reply

Sinner3211

Jamie mở miệng và run rẩy, bởi lẽ thứ duy nhất anh có thể gắng gượng cất lời là Maru của anh hãy vui lên. Anh sẽ yêu em không lối thoát vào những chiều mưa, nơi đất trời ám ảnh một vị em mịn màng trên môi, nơi những tia nước li ti đưa mùi hương của anh đến ôm em hững hờ, rồi hôn vào cằm để em ngẩng đầu lên. 
          
          Jamie không nói thế, anh chẳng còn gì để hứa vì những cơn mưa cuối mùa đang giã từ. Một đợt nắng dài sắp lên rồi em ơi.