Tôi vẫn luôn liên tục đuổi theo cảm giác nóng rẫy và lâng lâng sau mỗi lần đọc xong một tác phẩm đau quặn tim gan. Có lúc tác phẩm ấy còn chẳng có đớn nhọc thể xác gì, nhưng cái giày vò nhân vật đã đi vào sâu quá, khiến tôi đâm ra thương cái cuộc đời ấy, và khi cách hành văn khiến tôi nhớ về những năm tháng cũ, có con ngõ một chiều mình lớn, có trời cao mây giăng, có ngọn cây nơi triền đồi miên viễn, tôi biết rằng mình vẫn phải cố lên.
Đọc và bừng sốt, ấy là khi tôi hiểu mình còn da diết yêu cái môn viết này, và còn sẵn lòng dành trọn tháng ngày của mình để tìm kiếm nó. Dẫu có hụt hẫng ngẩn ngơ vào một ngày người ta ngừng viết, con chữ vẫn ở đó và làm tôi bừng bừng lửa lòng. Mong rằng cả đời này vẫn còn vô hạn thời gian cho những cơn sốt.