TangerineOnsra

Vipeus | có gì đó không thực.
          	
          	Ngày 13 tháng 8 năm 2003.
          	
          	Bạn học cùng lớp của tôi, Park Do-hyeon đã kéo tôi đi đến sân sau để nói chuyện.
          	
          	Tôi không thân thiết với cậu ta càng bày xích sự lôi kéo này. Cậu ta bảo.
          	
          	Cậu ta không thuộc về thế giới này, cậu ta đến đây để cứu tôi với tư cách một cảnh sát, tôi là một trong những nhân chứng quan trọng nhất sự kiện "Thường Nghệ An", chứng kiến suốt mười lăm năm trọng án ấy và vô tình được tiềm thức đưa đến đây.
          	
          	Bàn tay cậu ta đưa ra với ánh mắt cầu khẩn rằng chúng ta hãy cùng nhau chết, rồi sẽ được đưa về thế giới thật sự.
          	
          	Tôi đã chọn tin Park Do-hyeon.
          	
          	Vì vậy ba ngày sau đó, là ngày 16 tháng 8.
          	
          	Tôi đã giết chết Do-hyeon để cậu ấy có thể chở về thế giới thật mà cậu ấy nói.
          	
          	Rõ ràng, cậu ta đã chết dưới tay tôi, chính đôi tay phải mà tôi đã vươn ra nắm lấy tay cậu, đã đẩy cậu xuống biển.
          	
          	Ngày 20 tháng 8 năm 2003.
          	
          	Do-hyeon một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.
          	
          	Và lập lại điều giống hệt lần trước, một lần nữa tôi đã năm lấy tay cậu.
          	
          	Điều khác biệt là lần này, tôi đã đẩy cậu ra ngoài nơi một chiếc xe tải hạng nặng lao vút tới.
          	
          	Ngày 25 tháng 8 năm 2003
          	
          	Tôi thật sự nghĩ mình sẽ phát điên.
          	
          	Park do-hyeon một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi, và dường như chẳng ai thấy lạ lẫm ngoài tôi cả, chẳng ai nhận ra vì sao cậu ta lại sống lại dù đã được thông báo tang hai lần trước đó.
          	
          	Lần này con dao trong túi áo tôi đã cắm sâu vào da thịt cậu ta, xoáy vào nơi trái tim đang đập ấy.
          	
          	Tôi không nắm lấy tay cậu ta nữa.
          	
          	Thân xác cậu ta chảy ra những dòng máu nóng, và ánh mắt mở to không thể tin nhìn tôi.
          	
          	Trước khi gục xuống tôi thấy đôi tay ấm áp ấy vương đến vuốt ve má mình một cái thật nhẹ.
          	

TangerineOnsra

Ngày 26 tháng 8 năm 2003.
          	  
          	  :
          	  
          	  Lần này nhanh hơn những lần trước.
          	  
          	  Và càng khác hơn, Park Do-hyeon đã đến gỗ cửa nhà tôi vào ban đêm, nhưng lần này cậu ta không nói sẽ cứu tôi nữa.
          	  
          	  Cậu ta chỉ nhìn tôi thật lâu, rồi như ngày hôm qua đưa tôi tay ấm áp ấy vuốt ve má tôi, tôi không né tránh, cơ thể căng cứng siết chặt con dao nhỏ trong túi áo.
          	  
          	  "Woo-je có thích tôi không?"
          	  
          	  Tôi nhìn ánh mắt sâu thẳm ấy dường như có điều gì đó tràn ra.
          	  
          	  Lần này, người chết là tôi, Park Do-hyeon đã giết tôi bằng chính con dao tôi giấu trong túi áo. Rồi cậu ta hôn một cái thật kiêu lên môi tôi. Vuốt ve thân thể tôi một cách trân quý, dù đôi bàn tay ấy nhuốm đầy máu, là máu của tôi.
          	  
          	  Ngày 30 tháng 8 năm 2003.
          	  
          	  Hình như có điều gì đó không thực.
          	  
          	  Ngày 13 tháng tháng 8 năm 2001
          	  
          	  Park do-hyeon được phát hiện là nạn nhân cuối cùng của sự kiện thường nghệ an, kết thúc mười lăm năm trọng án.
Contestar

TangerineOnsra

Vipeus | có gì đó không thực.
          
          Ngày 13 tháng 8 năm 2003.
          
          Bạn học cùng lớp của tôi, Park Do-hyeon đã kéo tôi đi đến sân sau để nói chuyện.
          
          Tôi không thân thiết với cậu ta càng bày xích sự lôi kéo này. Cậu ta bảo.
          
          Cậu ta không thuộc về thế giới này, cậu ta đến đây để cứu tôi với tư cách một cảnh sát, tôi là một trong những nhân chứng quan trọng nhất sự kiện "Thường Nghệ An", chứng kiến suốt mười lăm năm trọng án ấy và vô tình được tiềm thức đưa đến đây.
          
          Bàn tay cậu ta đưa ra với ánh mắt cầu khẩn rằng chúng ta hãy cùng nhau chết, rồi sẽ được đưa về thế giới thật sự.
          
          Tôi đã chọn tin Park Do-hyeon.
          
          Vì vậy ba ngày sau đó, là ngày 16 tháng 8.
          
          Tôi đã giết chết Do-hyeon để cậu ấy có thể chở về thế giới thật mà cậu ấy nói.
          
          Rõ ràng, cậu ta đã chết dưới tay tôi, chính đôi tay phải mà tôi đã vươn ra nắm lấy tay cậu, đã đẩy cậu xuống biển.
          
          Ngày 20 tháng 8 năm 2003.
          
          Do-hyeon một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.
          
          Và lập lại điều giống hệt lần trước, một lần nữa tôi đã năm lấy tay cậu.
          
          Điều khác biệt là lần này, tôi đã đẩy cậu ra ngoài nơi một chiếc xe tải hạng nặng lao vút tới.
          
          Ngày 25 tháng 8 năm 2003
          
          Tôi thật sự nghĩ mình sẽ phát điên.
          
          Park do-hyeon một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi, và dường như chẳng ai thấy lạ lẫm ngoài tôi cả, chẳng ai nhận ra vì sao cậu ta lại sống lại dù đã được thông báo tang hai lần trước đó.
          
          Lần này con dao trong túi áo tôi đã cắm sâu vào da thịt cậu ta, xoáy vào nơi trái tim đang đập ấy.
          
          Tôi không nắm lấy tay cậu ta nữa.
          
          Thân xác cậu ta chảy ra những dòng máu nóng, và ánh mắt mở to không thể tin nhìn tôi.
          
          Trước khi gục xuống tôi thấy đôi tay ấm áp ấy vương đến vuốt ve má mình một cái thật nhẹ.
          

TangerineOnsra

Ngày 26 tháng 8 năm 2003.
            
            :
            
            Lần này nhanh hơn những lần trước.
            
            Và càng khác hơn, Park Do-hyeon đã đến gỗ cửa nhà tôi vào ban đêm, nhưng lần này cậu ta không nói sẽ cứu tôi nữa.
            
            Cậu ta chỉ nhìn tôi thật lâu, rồi như ngày hôm qua đưa tôi tay ấm áp ấy vuốt ve má tôi, tôi không né tránh, cơ thể căng cứng siết chặt con dao nhỏ trong túi áo.
            
            "Woo-je có thích tôi không?"
            
            Tôi nhìn ánh mắt sâu thẳm ấy dường như có điều gì đó tràn ra.
            
            Lần này, người chết là tôi, Park Do-hyeon đã giết tôi bằng chính con dao tôi giấu trong túi áo. Rồi cậu ta hôn một cái thật kiêu lên môi tôi. Vuốt ve thân thể tôi một cách trân quý, dù đôi bàn tay ấy nhuốm đầy máu, là máu của tôi.
            
            Ngày 30 tháng 8 năm 2003.
            
            Hình như có điều gì đó không thực.
            
            Ngày 13 tháng tháng 8 năm 2001
            
            Park do-hyeon được phát hiện là nạn nhân cuối cùng của sự kiện thường nghệ an, kết thúc mười lăm năm trọng án.
Contestar

TangerineOnsra

Vipeus| chưa từng 
          
          Giữa tháng năm vội vã đó.
          Có một nhành hoa khẽ đâm chồi, nhưng chẳng ai biết vì sao chỉ như một cơn gió thoáng qua, nhành hoa ấy chẳng còn ở lại.
          _
          Tôi không biết tôi với cậu thật sự là chuyện gì?
          
          Ai đi qua những tháng đầu mùa năm ấy, cũng ngỡ chúng ta có gì đó với nhau. Những người bạn của cậu ồ lên trêu chọc như lẽ đương nhiên rằng, đôi mình sẽ ở bên nhau.
          
          Đến nỗi, chính bản thân tôi cũng tưởng thế.
          
          Lần đó tôi chợt nói đến lễ hội hàng năm trong vùng, lâu rồi chẳng đi, cậu vồ vập đến hỏi tôi muốn đi cùng cậu không, tôi mừng hơn bao giờ hết.
          
          Và biết lòng mình càng rộn ràng hơn khi cậu chủ động nắm lấy tay tôi, hôm đó hơi hụt hẫng một chút nhưng tôi rất vui.
          
          Cũng có một lần khác trong lớp học, tôi nằm dài ra bàn, cậu khẽ nắm lấy ngón tay tôi ở một góc chẳng ai chú ý đến mà vuốt ve.
          
          Hay cậu để tôi mặc áo khoác của cậu, dưới con mắt trầm trồ của những người trong lớp.
          
          Nhưng đến bây giờ tôi vẫn chẳng hiểu được.
          Mọi thứ bắt đầu sai ở đâu? Cậu dần ít nói chuyện với tôi, xa cách tôi, dần dần chúng tôi chẳng còn dính líu gì đến nhau cả, tôi chẳng hiểu vì sao, ngày đó tôi cố hết tâm tư của mình mà hỏi
          
          Cậu còn thích tôi không?
          Cậu bảo cậu chỉ xem tôi là bạn bè bình thường.
          
          Và rồi chẳng còn gì đọng lại vào những ngày sau đó nữa. Bình thường đến nỗi mỗi khi ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở cậu, tôi đã tự hỏi. Mọi thứ là một giấc mơ ảo tưởng của tôi, hay nó thật sự xảy ra? Nhanh đến nỗi tôi không còn tin về tháng ngày đó khi nhớ đến, có lẽ đó là trí tưởng tượng của tôi mà thôi.
          
          Chẳng ai biết và chẳng ai nhắc đến chúng tôi nữa,
          Cứ như chưa từng có gì xảy ra.
          
          Chưa từng có hơi ấm nào đọng lại trên tay tôi.
          
          Chưa từng có chiếc áo khoác nào phủ lên áo đồng phục ướt đẫm của tôi.
          
          Chưa từng có mối tình nào vừa chớm nở.
          
          Chưa từng có một Park Do-hyeon nào bước vào cuộc đời của tôi.
          

TangerineOnsra

Vipeus | ngày mưa.
          
          "ngày mai đi chơi với tôi đi? Bạn học Choi"
          
          "Dự báo thời tiết bảo, ngày mai sẽ mưa. Tôi không có ô, không tiện đâu"
          
          "Thế chúng ta cùng đi mua ô đi?"
          
          "Nhưng... "
          
          "Hay cậu không thích trời mưa, vậy tôi đến nhà cậu? Hay cậu đến nhà tôi đi"
          
          "Bạn học Park"
          
          "Dù mai có mưa hay không tôi vẫn sẽ đợi"
          
          "Park do-hyeon, đủ rồi. Tôi không thích người cùng giới, càng không thể thích cậu"
          
          "Tôi cũng không thích người cùng giới, tôi thích cậu mà"
          
          ....
          
          
          
          "
          

TangerineOnsra

Góc come out : tui thích Peyeus... Ehe.
          Do đọc mấy fic của các tỷ tỷ china trên app L giấu tên, nghiện đến giờ nhưng thật sự là thua cả cái lá:)))

quantaopho

Etou tui cũng…cũng thích ạ hihi
Contestar

TangerineOnsra

Vipeus | viết.
          Viết cho em, viết cho tôi.
          Viết cho một mảnh tình dang dở.
          _
          3 năm thanh xuân cho 1289 trang nhật ký.
          7 năm trưởng thành chỉ dám đặt bút 3 lần.
          
          Đến cuối vẫn không thể đủ can đảm để bày tỏ với em ,chỉ dành viết lên những dòng cuối cùng của trang.
          
          "Chúc em hạnh phúc , người tôi chưa từng có được"
          
          "Thương em"
          ___
          
          Quýt có viết bản thảo này khá lâu rồi.
          
          Viết về một Do-hyeon yêu thầm Choi Woo-je suốt 3 năm thanh xuân, 7 năm trưởng thành ròng rã, viết cho một Do-hyeon chưa bao giờ dám ngỏ lời trong cả thập kỷ ấy.
          Và viết cho một Choi Woo-je đợi chờ anh hơn 5 năm.
          Viết cho một choi Woo-je muộn màng nhận ra Do-hyeonie cũng thích mình.
          
          Rồi cuối cùng lại chọn từ bỏ.
          Quay đi nhanh lại, người đã chẳng còn.

TangerineOnsra

Vipeus | Romeo and Juliet hay chuyện nàng lọ lem?
          
          Chuyện tình vĩ đại nhất văn học loài người, Do-hyeon nói thế.
          
          Và cậu chắc mẩm gần anh ta ám ảnh nó đến khùng điên, khi họ chỉ mới biết nhau chưa quá ba ngày, anh ta đã gạ gẫm cậu tuẫn tình.
          
          Ồ, vừa hay Choi Woo-je hình như cũng không được bình thường lắm? Cậu hỏi anh ta, có thể mang cho mình một chiếc váy cưới trước hay không, và rồi khi chiếc váy cưới vừa vặn đặt trên giường.
          
          Choi Woo-je lại bỏ trốn khỏi viện tâm thần, cậu mang theo duy nhất chiếc váy cưới, đi tìm người tình trong mộng của mình, chàng hoàng tử ở phương xa có lẽ vẫn đang chờ.
          
          Để lại phía sau một "Romeo" vẫn còn đang ngân nga lời thoại của cuốn sách văn học. Cậu nghĩ rằng mình sắp tìm được định mệnh của mình, mà chẳng hay.
          
          Khi kim đồng hồ đỉnh qua mười hai giờ, bước sang ngày thứ bốn của cậu chuyện, là nơi mọi bi kịch bắt đầu cho cuộc tìm kiếm của "Romeo".
          
          Nơi "nàng Juliet" lựa chọn bỏ trốn.
          
          _
          R18, chạy trốn, cưỡng bức, tâm thần phân liệt, hưng cảm, rối loạn lưỡng cực, ám ảnh cưỡng chế,  Stockholm, phi logic, lãng mạn hoá từ ngữ, góc nhìn của kẻ mộng mơ.
          ___
          =)))) xàm luv chứ k viết 
          
          

bluebaee11iv

@TangerineOnsra dm viết đi au ơi, plot hay vãi lúa mà k viết 
Contestar

TangerineOnsra

Vipeus | tình địch hay tình nhân?
          
          Choi Woo-je dạo này thích một bạn nữ cùng lớp, bạn nữ nhỏ nhắn xinh xắn gọi là Yang Heung-ah. Chỉ là bạn học này có một bạn thân khác giới đáng ghét.
          
          Cụ thể là thằng cha lớp phó học tập, Park Do-hyeon, cái con xà vương ấy, tâm sinh tướng nhìn mặt biết không tốt lành gì. 
          
          Nên cứ mỗi lần cậu muốn tìm cơ hội bắt chuyện với Heung-ah đều bị thằng chả khéo léo dời sự chú ý, xong cứ đâm chọt, trêu chọc cậu, giỏi giao tiếp hay lắm à? Xong còn học giỏi nên cô ấy cứ hỏi bài nó này kia cười nói suốt. Choi Woo-je cũng để ý nó hay liếc mình rồi thì thầm gì với cô, chắc chắn lá nói xấu, dòng cái thứ trà xanh đáng ghét 
          
          Choi Woo-je nghĩ thế cho đến khi vô tình nhặt được chiếc điện thoại rớt dưới đất của Park Do-hyeon khi cậu ta vội vã chạy lên phòng giáo viên.
          
          Màn hình còn chẳng tắt thể hiện đoạn tin nhắn với Heung-ah, thân nhờ, bạn thân khác giới đồ. Nhưng rồi tin nhắn lại khiến Choi Woo-je sốc.
          
          Heungang:
          Hôm nay Woo-je nhìn sang bàn mình nhiều ghê, thích nhờ, được nghe tình trong mộng nhìn.
          Nói đúng quá seen luôn à? Cái thằng này xem thì rep coi.
          
          Cậu giật thót, vội tắt máy dường như chột dạ, quay lại lớp học cũng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn cô nữa, chỉ bối rối đặt đth của cậu ta trên bàn giáo viên.
          
          Park trà thích tôi? Wtf

iuemchoi

@ TangerineOnsra  múp qus hehe
Contestar

TangerineOnsra

Vipeus | trước kia, bây giờ.
          
          Park do-hyeon của năm 28 chẳng thể hiểu nổi, mình của năm 18 vì sao lại liều mạng theo đuổi Choi Woo-je đến thế.
          
          Park Do-hyeon chẳng hiểu, cho đến khi gặp lại Choi Woo-je của năm 18, lại bắt đầu hoài nghi bản thân mình năm đó, bây giờ?
          
          Hình như có một điều gì đó đã đổi thay?
          
          Park Do-hyeon của năm 18 lại chẳng hiểu vì sao, bản thân của năm 28 lại chẳng còn yêu em.
          
          Nó chỉ biết, thuở niên thiếu này, người duy nhất nó không được bỏ lõ là em.
          
          10 năm, đủ để thay đổi một con người nhiều đến thế nào? Có lẽ chỉ Choi Woo-je mới biết được. Chỉ là em của năm 18 hay 28, điều chẳng còn có thể yêu lấy một Park Do-hyeon nào nữa.
          
          ____
          Idea thời tống có đăng lên đây:)) giờ vẫn chưa thửviết

TangerineOnsra

Vipeus | thuốc lá.
          
          Choi Woo-je ghét thuốc lá, nó nghĩ cả đời sẽ chẳng động vào cái thứ chẳng béo bở gì ấy.
          
          Cho đến khi Do-hyeon ngoe nguẩy gói thuốc trước mặt nó. Đó là lần đầu tiên.
          
          Hay ngày gã ta rời khỏi HLE mà chẳng nói với nó một lời. Đó là lần thứ hai.
          
          Và hình như cũng là những ngày liên tiếp sau, chỉ có nó quanh quẩn gói thuốc lá thơm cùng vị ngày đó gã đưa cho nó.
          
          Ồ, hình như nó nghiện thuốc mất rồi, trở thành cái kiểu nó ghét nhất ấy. Nhưng nó lại chẳng ghét nổi Do-hyeon, Do-hyeon của nó.
          
          

bluebaee11iv

@TangerineOnsra hicccc triển fic đi ạ, hổm giờ phải nói là lá phổi tan nát 
Contestar