Never click suspicious links
Reminder: Wattpad will never ask for passwords, payment information, or other sensitive account security details.
TangerineOnsra
Link to CommentCode of ConductWattpad Safety Portal
Nửa năm hơn không vào app. Vậy mà au mình thích vẫn chưa cập nhập chương mới 。:゚(;´∩`;)゚:。
TangerineOnsra
Vipeus | tình
Tôi gửi tình mình vào mây, vào gió, vào mưa.
Tôi mong những thớ mây bồng bềng xoa dịu đi trái tim tôi, đưa nó về thuở ban đầu.
Tôi mong những làn gió cuốn trôi những mảnh tình phất phơ rời khỏi tim tôi.
Tôi mong những ngày mưa cuốn trôi đi cả tình cảm của tôi, gội rửa lại trái tim tôi.
Nhưng chúng chẳng làm được điều gì.
Vì vậy tôi gửi tình mình vào biển khơi vậy mà chúng lại để sóng cuốn lại vào bờ cát trắng mịn.
...
Có lẽ tôi chỉ có thể giấu nhẹm chúng nơi tim mình.
Nhưng tim tôi đập nhanh quá, tim tôi thao thức từng bóng hình của em, tim tôi xao xuyến từng ánh nhìn của em, tim tôi nhũn nhão nơi tiếng nói em chạm đến.
Vì vậy tôi lại giấu tim vào đáy mắt.
Mắt không ồn ào như tim, không xao xuyến nơi lòng ngực, không làm tôi thấy ngứa ngáy cả lên khi em ở bên.
Nhưng tôi quên.
Mắt không biết nói dối.
Mắt để tình cảm của tôi ngập ngụa đến tràn ra ngoài, nhiều đến nỗi lọt vào mắt em.
Em hỡi? Có thể quay đi, xem như chưa thấy gì cho sự thất bại của tôi không?
Có lẽ em không nghe thấy.
Vì em chẳng quay đi, em chẳng thương sót gì cho thứ tình cảm mỏng manh này.
Một thứ tình cảm chỉ có thể ngập ngừng nơi đầu môi, một thứ tình cảm không điểm bắt đầu, không điểm kết thúc.
Cuối cùng khi những cơn gió hạ kéo đến qua màn mưa..
Tôi nghe, nghe tiếng gió, nghe tiếng mưa, nghe tiếng hàng lang ngập tiếng bước chân, tiếng cười nói.
Nghe cả tiếng em.
"Thích tôi?"
Và cả tiếng tim mình ồn hơn hết thảy.
TangerineOnsra
Vipeus | biển xa và tình ta.
Năm mười bảy tôi yêu lấy một bóng hình.
Choi Woo-je, là tên của em.
Cậu thiếu niên tuổi mười sáu rực rỡ như hoa, lung linh như nắng hạ, bừng sáng giữa trời đông trong những đêm đen bất tận.
Em cười, đan tay với tôi bước đi thật lâu dọc theo bờ cát trắng. Tôi nghe thấy tiếng sóng dâng lên vỗ về bờ đá và tiếng gió rít lượn mãi trên biển và rồi chúng chìm vào lời ca của em.
Khi sóng dâng cao lên, nhấn chìm chân ta trên bờ cát trắng, em nắm lấy tôi, chạy đi thật nhanh về nơi bình minh chiếu rọi cả chân trời phía xa. Để biển sâu một lần nữa nhấn chìm tình ta.
Tôi nghĩ.
Tôi sẽ mãi yêu em như cơn sóng ngày ấy.
"Tôi sẽ yêu em cho đến ngày sóng ngừng vỗ."
Để mặt nước tĩnh lặng, mãi nhấn chìm tình ta vào đại dương sâu thẳm.
Tôi ước hẹn em vào một ngày giao mùa tháng ba. Năm tôi mười bảy, em mười sáu. Trên mặt nước gợn sóng mãi chẳng dừng, trước ánh bình minh rực rỡ cả biển trời.
Chứng giám cho lời hứa của tôi, niềm tin của em, tình yêu của đôi ta.
Và rồi em ôm lấy tôi, hôn lên bên khoé môi. Bảo tôi không được lừa em. Tôi nhớ lúc đó mình cười rất tươi áp trán mình vào trán em bảo sẽ không có đâu.
Lúc ấy mặt biển chẳng còn chập chờn những cơn sóng vỗ theo gió, chẳng còn những tiếng gió rào bên tai, chỉ còn lại tiếng thở của tôi và em, rõ hơn là tiếng tim của ta đập cùng một nhịp.
____
Cái này viết đợt năm nào quên rồi=)) hình như có đăng full rồi xoá, giờ đọc lại thấy lạ tai vai
bluebaee11iv
au ơi, văn của au hay lắm, chỉ đọc hội thoại thôi là k đủ, mong au ra thêm fic đi ạ huhuh
TangerineOnsra
Vipeus | có gì đó không thực.
Ngày 13 tháng 8 năm 2003.
Bạn học cùng lớp của tôi, Park Do-hyeon đã kéo tôi đi đến sân sau để nói chuyện.
Tôi không thân thiết với cậu ta càng bày xích sự lôi kéo này. Cậu ta bảo.
Cậu ta không thuộc về thế giới này, cậu ta đến đây để cứu tôi với tư cách một cảnh sát, tôi là một trong những nhân chứng quan trọng nhất sự kiện "Thường Nghệ An", chứng kiến suốt mười lăm năm trọng án ấy và vô tình được tiềm thức đưa đến đây.
Bàn tay cậu ta đưa ra với ánh mắt cầu khẩn rằng chúng ta hãy cùng nhau chết, rồi sẽ được đưa về thế giới thật sự.
Tôi đã chọn tin Park Do-hyeon.
Vì vậy ba ngày sau đó, là ngày 16 tháng 8.
Tôi đã giết chết Do-hyeon để cậu ấy có thể chở về thế giới thật mà cậu ấy nói.
Rõ ràng, cậu ta đã chết dưới tay tôi, chính đôi tay phải mà tôi đã vươn ra nắm lấy tay cậu, đã đẩy cậu xuống biển.
Ngày 20 tháng 8 năm 2003.
Do-hyeon một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.
Và lập lại điều giống hệt lần trước, một lần nữa tôi đã năm lấy tay cậu.
Điều khác biệt là lần này, tôi đã đẩy cậu ra ngoài nơi một chiếc xe tải hạng nặng lao vút tới.
Ngày 25 tháng 8 năm 2003
Tôi thật sự nghĩ mình sẽ phát điên.
Park do-hyeon một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi, và dường như chẳng ai thấy lạ lẫm ngoài tôi cả, chẳng ai nhận ra vì sao cậu ta lại sống lại dù đã được thông báo tang hai lần trước đó.
Lần này con dao trong túi áo tôi đã cắm sâu vào da thịt cậu ta, xoáy vào nơi trái tim đang đập ấy.
Tôi không nắm lấy tay cậu ta nữa.
Thân xác cậu ta chảy ra những dòng máu nóng, và ánh mắt mở to không thể tin nhìn tôi.
Trước khi gục xuống tôi thấy đôi tay ấm áp ấy vương đến vuốt ve má mình một cái thật nhẹ.
TangerineOnsra
Ngày 26 tháng 8 năm 2003.
:
Lần này nhanh hơn những lần trước.
Và càng khác hơn, Park Do-hyeon đã đến gỗ cửa nhà tôi vào ban đêm, nhưng lần này cậu ta không nói sẽ cứu tôi nữa.
Cậu ta chỉ nhìn tôi thật lâu, rồi như ngày hôm qua đưa tôi tay ấm áp ấy vuốt ve má tôi, tôi không né tránh, cơ thể căng cứng siết chặt con dao nhỏ trong túi áo.
"Woo-je có thích tôi không?"
Tôi nhìn ánh mắt sâu thẳm ấy dường như có điều gì đó tràn ra.
Lần này, người chết là tôi, Park Do-hyeon đã giết tôi bằng chính con dao tôi giấu trong túi áo. Rồi cậu ta hôn một cái thật kiêu lên môi tôi. Vuốt ve thân thể tôi một cách trân quý, dù đôi bàn tay ấy nhuốm đầy máu, là máu của tôi.
Ngày 30 tháng 8 năm 2003.
Hình như có điều gì đó không thực.
Ngày 13 tháng tháng 8 năm 2001
Park do-hyeon được phát hiện là nạn nhân cuối cùng của sự kiện thường nghệ an, kết thúc mười lăm năm trọng án.
•
Reply
TangerineOnsra
Vipeus| chưa từng
Giữa tháng năm vội vã đó.
Có một nhành hoa khẽ đâm chồi, nhưng chẳng ai biết vì sao chỉ như một cơn gió thoáng qua, nhành hoa ấy chẳng còn ở lại.
_
Tôi không biết tôi với cậu thật sự là chuyện gì?
Ai đi qua những tháng đầu mùa năm ấy, cũng ngỡ chúng ta có gì đó với nhau. Những người bạn của cậu ồ lên trêu chọc như lẽ đương nhiên rằng, đôi mình sẽ ở bên nhau.
Đến nỗi, chính bản thân tôi cũng tưởng thế.
Lần đó tôi chợt nói đến lễ hội hàng năm trong vùng, lâu rồi chẳng đi, cậu vồ vập đến hỏi tôi muốn đi cùng cậu không, tôi mừng hơn bao giờ hết.
Và biết lòng mình càng rộn ràng hơn khi cậu chủ động nắm lấy tay tôi, hôm đó hơi hụt hẫng một chút nhưng tôi rất vui.
Cũng có một lần khác trong lớp học, tôi nằm dài ra bàn, cậu khẽ nắm lấy ngón tay tôi ở một góc chẳng ai chú ý đến mà vuốt ve.
Hay cậu để tôi mặc áo khoác của cậu, dưới con mắt trầm trồ của những người trong lớp.
Nhưng đến bây giờ tôi vẫn chẳng hiểu được.
Mọi thứ bắt đầu sai ở đâu? Cậu dần ít nói chuyện với tôi, xa cách tôi, dần dần chúng tôi chẳng còn dính líu gì đến nhau cả, tôi chẳng hiểu vì sao, ngày đó tôi cố hết tâm tư của mình mà hỏi
Cậu còn thích tôi không?
Cậu bảo cậu chỉ xem tôi là bạn bè bình thường.
Và rồi chẳng còn gì đọng lại vào những ngày sau đó nữa. Bình thường đến nỗi mỗi khi ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở cậu, tôi đã tự hỏi. Mọi thứ là một giấc mơ ảo tưởng của tôi, hay nó thật sự xảy ra? Nhanh đến nỗi tôi không còn tin về tháng ngày đó khi nhớ đến, có lẽ đó là trí tưởng tượng của tôi mà thôi.
Chẳng ai biết và chẳng ai nhắc đến chúng tôi nữa,
Cứ như chưa từng có gì xảy ra.
Chưa từng có hơi ấm nào đọng lại trên tay tôi.
Chưa từng có chiếc áo khoác nào phủ lên áo đồng phục ướt đẫm của tôi.
Chưa từng có mối tình nào vừa chớm nở.
Chưa từng có một Park Do-hyeon nào bước vào cuộc đời của tôi.
TangerineOnsra
Vipeus | ngày mưa.
"ngày mai đi chơi với tôi đi? Bạn học Choi"
"Dự báo thời tiết bảo, ngày mai sẽ mưa. Tôi không có ô, không tiện đâu"
"Thế chúng ta cùng đi mua ô đi?"
"Nhưng... "
"Hay cậu không thích trời mưa, vậy tôi đến nhà cậu? Hay cậu đến nhà tôi đi"
"Bạn học Park"
"Dù mai có mưa hay không tôi vẫn sẽ đợi"
"Park do-hyeon, đủ rồi. Tôi không thích người cùng giới, càng không thể thích cậu"
"Tôi cũng không thích người cùng giới, tôi thích cậu mà"
....
"
TangerineOnsra
Góc come out : tui thích Peyeus... Ehe.
Do đọc mấy fic của các tỷ tỷ china trên app L giấu tên, nghiện đến giờ nhưng thật sự là thua cả cái lá:)))
TangerineOnsra
Vipeus | viết.
Viết cho em, viết cho tôi.
Viết cho một mảnh tình dang dở.
_
3 năm thanh xuân cho 1289 trang nhật ký.
7 năm trưởng thành chỉ dám đặt bút 3 lần.
Đến cuối vẫn không thể đủ can đảm để bày tỏ với em ,chỉ dành viết lên những dòng cuối cùng của trang.
"Chúc em hạnh phúc , người tôi chưa từng có được"
"Thương em"
___
Quýt có viết bản thảo này khá lâu rồi.
Viết về một Do-hyeon yêu thầm Choi Woo-je suốt 3 năm thanh xuân, 7 năm trưởng thành ròng rã, viết cho một Do-hyeon chưa bao giờ dám ngỏ lời trong cả thập kỷ ấy.
Và viết cho một Choi Woo-je đợi chờ anh hơn 5 năm.
Viết cho một choi Woo-je muộn màng nhận ra Do-hyeonie cũng thích mình.
Rồi cuối cùng lại chọn từ bỏ.
Quay đi nhanh lại, người đã chẳng còn.
TangerineOnsra
Vipeus | Romeo and Juliet hay chuyện nàng lọ lem?
Chuyện tình vĩ đại nhất văn học loài người, Do-hyeon nói thế.
Và cậu chắc mẩm gần anh ta ám ảnh nó đến khùng điên, khi họ chỉ mới biết nhau chưa quá ba ngày, anh ta đã gạ gẫm cậu tuẫn tình.
Ồ, vừa hay Choi Woo-je hình như cũng không được bình thường lắm? Cậu hỏi anh ta, có thể mang cho mình một chiếc váy cưới trước hay không, và rồi khi chiếc váy cưới vừa vặn đặt trên giường.
Choi Woo-je lại bỏ trốn khỏi viện tâm thần, cậu mang theo duy nhất chiếc váy cưới, đi tìm người tình trong mộng của mình, chàng hoàng tử ở phương xa có lẽ vẫn đang chờ.
Để lại phía sau một "Romeo" vẫn còn đang ngân nga lời thoại của cuốn sách văn học. Cậu nghĩ rằng mình sắp tìm được định mệnh của mình, mà chẳng hay.
Khi kim đồng hồ đỉnh qua mười hai giờ, bước sang ngày thứ bốn của cậu chuyện, là nơi mọi bi kịch bắt đầu cho cuộc tìm kiếm của "Romeo".
Nơi "nàng Juliet" lựa chọn bỏ trốn.
_
R18, chạy trốn, cưỡng bức, tâm thần phân liệt, hưng cảm, rối loạn lưỡng cực, ám ảnh cưỡng chế, Stockholm, phi logic, lãng mạn hoá từ ngữ, góc nhìn của kẻ mộng mơ.
___
=)))) xàm luv chứ k viết