[Lượng Quang nhỉ nữ - Lượng Quang tôn ti.]
"Nghe chẳng tốt chút nào nhỉ?" Châu Nhãn đối với 2 quầng thâm mắt to như gấu trúc của Long Thiềm chỉ có thể tỏ ra đồng cảm sâu sắc.
Suy cho cùng, thế giới đó Nguyệt Lam chết, Hoàng Ngạch phát điên, Tuyết Dã chết, Lục Lâm may mắn còn chưa điên bởi cậu ta sống trong nhiều thế giới, nhưng hiển nhiên chỉ mới kể tới dòng chính của Nhất Lâm. Chứ chưa nói đến dòng phụ Hắc Uấn hay Bạch Khởi và những người khác.
"Ôi đm, Lượng Quang mẫu thân, nếu có thể đổi lại, tôi sẽ không lựa chọn cái thế giới này." Long Thiềm gục xuống bàn, hoàn toàn chết máy. Châu Nhãn có thể đoán được, nếu có thể thì hiện tại Long Thiềm thật sự muốn bóp chết Nhất Lâm.
"Ồ, chú Long Thiền, dì Châu Nhãn, sao thế?" Nguồn cơn mệt mỏi đệ nhị, con trai của Nhất Lâm, cháu ruột Lượng Quang mẫu thân, tên gọi Lục Lâm, ngay sau khi rời khỏi thế giới do Vạn Hí quản lý, đã xuất hiện ngay bên cạnh Long Thiềm và trước mặt Châu Nhãn.
"À không, không có gì, chỉ là Long Thiềm nghỉ ngơi không tốt thôi." Châu Nhãn luôn hiểu rõ, cô có thể nghe, nhưng tuyết đối không được nhúng tay, vì nó sẽ chuyển từ bạo lực ngôn từ thành bạo lực thể chất. Và hiện tại việc cô nên làm là nhanh chóng biến mất khỏi đây.
"Cháu nói mà, đã bảo chú Long Thiềm không nên quản lý quá khắt khe, giờ thì hay rồi đấy." Lục Lâm nhìn về phía Long Thiềm với vẻ mặt không hài lòng, giọng điệu phần trách móc chú già, phần lại đang kể lể với Châu Nhãn. Nhưng khi ánh mắt nhìn về hướng dì nhỏ, Châu Nhãn thế mà lại biến mất. Đồng thời gian giống như có tiếng nứt vỡ, Lục Lâm từ từ quay lại nhìn về hướng Long Thiềm, sau đó....
Và không còn sau đó nữa, người mạnh nhất và trách nhiệm nhất đã đánh hắn một trận tử tế.