Winter_0712

Tôi thuộc về nàng hoàn toàn đến nỗi
          	Nàng chẳng nhận ra có tôi trong đời 

Winter_0712

Và nàng vẫn chỉ dõi theo cô như một kẻ hèn nhát.
          
          Cô lại chẳng thể hiện gì nhiều ngoài những nụ cười gượng gạo.
          
          Cô không còn là của riêng nàng…
          
          Không! Cô chưa từng là của riêng nàng.
          
          Khoảnh khắc cô cho nàng cơ hội, chính nàng đã hèn nhát chạy trốn. 
          
          Vậy giờ đây… nàng lấy quyền gì để tiếc nuối cho một cuộc tình bị chính tay nàng bóp chết?

Winter_0712

Người đàn ông bật cười ngặt nghẽo, như thể đó là điều nực cười nhất mà gã từng nghe.
          - Ép người khác thay đổi vì mình? Không, cô ta chưa từng.
          Cô gái nhíu mày: "Không thể nào, ngay cả trong chuyện tình cảm?"
          Gã gật đầu, biểu cảm thể hiện điều đó là một lẽ đương nhiên.
          - Cô ta sẽ không mất thời gian và công sức chỉ để thay đổi một ai đó, vì điều này là bất khả khi.
          Cô gái nheo mày nghi hoặc: "Trông cô ta giống một kẻ chỉ biết áp đặt..."
          - Không! Thay vì tìm cách thay đổi thế giới của một ai đó, cô ta sẽ thay đổi đối tượng. Điều đó dễ dàng hơn nhiều.

Winter_0712

Anh trầm ngâm trước màn hình điện thoại hồi lâu, tự cảm thấy bản thân chỉ là một kẻ hèn nhát. Trái tim anh dám yêu, dám rung động, nhưng anh lại không có đủ dũng khí để theo đuổi tình yêu ấy.
          Anh thậm chí còn từng hài lòng với mối quan hệ "bạn bè", anh tự nhủ 'chẳng phải tình bạn là vĩnh cửu sao?'
          Nhưng anh đâu biết, nó chỉ vĩnh cửu khi anh thực sự xem cô là bạn.
          Cô không biết, và sẽ mãi mãi không biết thứ tình cảm ấy từ anh. Và có lẽ cả đời cô sẽ luôn nhận định rằng anh là người bạn tồi tệ nhất mà cô từng gặp.
          Anh biết tình yêu này không có kết quả. Ngay từ đầu, nó đã được định sẵn là không có kết quả.
          Anh quyết định im lặng.
          Từng thân thiết đến vậy, thế mà giờ đây, vào ngày sinh nhật cô, anh đã phải lấy ra chút dũng khí cỏn con mà anh có, chỉ để nhắn đến cô bốn từ "sinh nhật vui vẻ."
          Anh vừa mong cô phản hồi, lại vừa sợ cô sẽ nhìn thấy.
          Anh hèn nhát đến độ ấy...
          Ba mươi hai tiếng sau.
          Điện thoại anh vang lên thông báo.
          Cứ ngỡ đó là tin nhắn công việc, anh nhìn lướt qua màn hình với đôi mắt mệt mỏi.
          Để rồi, trái tim anh dường như vừa mới run lên.
          Là cô.
          "Cảm ơn nhé."
          Có lẽ... từ giờ, sẽ mãi mãi là sự khách sáo như vậy.
          Sẽ mãi mãi... là một bức tường không thể vượt qua.

Winter_0712

- Cô ấy bận rồi.
          - Bận?
          Người đàn ông nheo mắt đầy khó hiểu. Trong ấn tượng của gã, hai từ "bận rộn" dường như không có liên quan gì đến cô gái ấy.
          - Cô ấy bận sống trong thế giới của chính mình.

kimquethy

Tui thích truyện bạn viết lớm, tranh bạn vẽ cũng rất đẹp. Sao mà có thể vừa vẽ đẹp vừa viết truyện hay vị?! Tui không thể cmt do đt bị lỗi, nhưng tui thích truyện lắm á. Hi vọng bà có thể tiếp tục truyện nữa. Cảm ơn bà đã viết một tác phẩm hay như thế!!!

Winter_0712

Hihi tui cảm ơn nhaaaaaa
Reply