Winter_0712

Hôm nay, tôi đã trải qua cái gọi là "nằm mơ giữa ban ngày" đúng nghĩa.
          	Trong giấc mơ, tôi đột nhiên nhận được sự chủ động liên lạc từ cô ấy sau hơn một năm im lặng.
          	Là sinh nhật cô ấy.
          	Tôi thậm chí còn chẳng dám tin nữa.
          	
          	"Tao hỏi mày chuyện này, mày cứ trả lời thẳng nhé."
          	
          	"... Hỏi đi"
          	
          	"Mày mời tao đến là để mọi người không thắc mắc... hay mày thực sự muốn tao hiện diện ở đây? Tao thấy mày không thoải mái..."
          	
          	Cô ấy khóc mất rồi.
          	
          	"Sao mày biết tao không thoải mái?"
          	
          	Chừng ấy thôi, tim tôi nghẹn lại, nước mắt tuôn ra. Tôi ôm chầm lấy người con gái ấy, người con gái tôi thầm thương bấy lâu.
          	
          	Vậy là chúng tôi vẫn có thể làm bạn. Che giấu tình cảm thì sao? Có xá gì khi đã được ở gần cô ấy.
          	
          	__
          	Tôi tỉnh giấc.
          	Cuối cùng thì tôi vẫn không có gì cả.
          	Tôi nhớ cô ấy.
          	Nhớ lắm.

Winter_0712

Hôm nay, tôi đã trải qua cái gọi là "nằm mơ giữa ban ngày" đúng nghĩa.
          Trong giấc mơ, tôi đột nhiên nhận được sự chủ động liên lạc từ cô ấy sau hơn một năm im lặng.
          Là sinh nhật cô ấy.
          Tôi thậm chí còn chẳng dám tin nữa.
          
          "Tao hỏi mày chuyện này, mày cứ trả lời thẳng nhé."
          
          "... Hỏi đi"
          
          "Mày mời tao đến là để mọi người không thắc mắc... hay mày thực sự muốn tao hiện diện ở đây? Tao thấy mày không thoải mái..."
          
          Cô ấy khóc mất rồi.
          
          "Sao mày biết tao không thoải mái?"
          
          Chừng ấy thôi, tim tôi nghẹn lại, nước mắt tuôn ra. Tôi ôm chầm lấy người con gái ấy, người con gái tôi thầm thương bấy lâu.
          
          Vậy là chúng tôi vẫn có thể làm bạn. Che giấu tình cảm thì sao? Có xá gì khi đã được ở gần cô ấy.
          
          __
          Tôi tỉnh giấc.
          Cuối cùng thì tôi vẫn không có gì cả.
          Tôi nhớ cô ấy.
          Nhớ lắm.

Winter_0712

Cô ấy từng nói "không có ai vì mất đi một người mà không sống nổi cả". Bây giờ cô ấy rời khỏi tôi rồi, vậy lời nói năm xưa có phải là điềm báo về một kết quả tất yếu hay không?

Winter_0712

Cô ta tự gọi mình là tín đồ, là con chiên của Đấng Tối Cao, nhưng Chúa ơi, tín ngưỡng của cô ta thật méo mó.
          Cô ta gieo rắc hạt giống đau khổ và dùng những trái đắng để nuôi lớn linh hồn bệnh hoạn.
          Chúa ơi, cô ta không xứng đáng là con chiên của người, hành động của cô ta há chẳng đã đi ngược lại với đức tin trên miệng của cô ta hay sao?
          
          Cô ta là hiện thân của quỷ Satan, vì chỉ có quỷ Satan mới tận hưởng nỗi đau của kẻ khác.
          
          Khi cô ta sống, xin đừng ban phước lành vì cô ta không xứng.
          
          Khi cô ta chết, xin đày cô ta xuống địa ngục, vì đó là nơi cô ta thuộc về.

Winter_0712

Tôi thuộc về nàng hoàn toàn đến nỗi
          Nàng chẳng nhận ra có tôi trong đời 

Sie0812

@Winter_0712 dạ tổng tài, thiếp đọc rồi, nửa đêm thao thức nhớ
Reply

Winter_0712

Vào đọc đi bảo bối
Reply

Sie0812

@Winter_0712 Rời mắt qua chớp lệ
                                            Vẫn còn người đợi chương.......................
Reply

Winter_0712

Và nàng vẫn chỉ dõi theo cô như một kẻ hèn nhát.
          
          Cô lại chẳng thể hiện gì nhiều ngoài những nụ cười gượng gạo.
          
          Cô không còn là của riêng nàng…
          
          Không! Cô chưa từng là của riêng nàng.
          
          Khoảnh khắc cô cho nàng cơ hội, chính nàng đã hèn nhát chạy trốn. 
          
          Vậy giờ đây… nàng lấy quyền gì để tiếc nuối cho một cuộc tình bị chính tay nàng bóp chết?

Winter_0712

Người đàn ông bật cười ngặt nghẽo, như thể đó là điều nực cười nhất mà gã từng nghe.
          - Ép người khác thay đổi vì mình? Không, cô ta chưa từng.
          Cô gái nhíu mày: "Không thể nào, ngay cả trong chuyện tình cảm?"
          Gã gật đầu, biểu cảm thể hiện điều đó là một lẽ đương nhiên.
          - Cô ta sẽ không mất thời gian và công sức chỉ để thay đổi một ai đó, vì điều này là bất khả khi.
          Cô gái nheo mày nghi hoặc: "Trông cô ta giống một kẻ chỉ biết áp đặt..."
          - Không! Thay vì tìm cách thay đổi thế giới của một ai đó, cô ta sẽ thay đổi đối tượng. Điều đó dễ dàng hơn nhiều.

Winter_0712

Anh trầm ngâm trước màn hình điện thoại hồi lâu, tự cảm thấy bản thân chỉ là một kẻ hèn nhát. Trái tim anh dám yêu, dám rung động, nhưng anh lại không có đủ dũng khí để theo đuổi tình yêu ấy.
          Anh thậm chí còn từng hài lòng với mối quan hệ "bạn bè", anh tự nhủ 'chẳng phải tình bạn là vĩnh cửu sao?'
          Nhưng anh đâu biết, nó chỉ vĩnh cửu khi anh thực sự xem cô là bạn.
          Cô không biết, và sẽ mãi mãi không biết thứ tình cảm ấy từ anh. Và có lẽ cả đời cô sẽ luôn nhận định rằng anh là người bạn tồi tệ nhất mà cô từng gặp.
          Anh biết tình yêu này không có kết quả. Ngay từ đầu, nó đã được định sẵn là không có kết quả.
          Anh quyết định im lặng.
          Từng thân thiết đến vậy, thế mà giờ đây, vào ngày sinh nhật cô, anh đã phải lấy ra chút dũng khí cỏn con mà anh có, chỉ để nhắn đến cô bốn từ "sinh nhật vui vẻ."
          Anh vừa mong cô phản hồi, lại vừa sợ cô sẽ nhìn thấy.
          Anh hèn nhát đến độ ấy...
          Ba mươi hai tiếng sau.
          Điện thoại anh vang lên thông báo.
          Cứ ngỡ đó là tin nhắn công việc, anh nhìn lướt qua màn hình với đôi mắt mệt mỏi.
          Để rồi, trái tim anh dường như vừa mới run lên.
          Là cô.
          "Cảm ơn nhé."
          Có lẽ... từ giờ, sẽ mãi mãi là sự khách sáo như vậy.
          Sẽ mãi mãi... là một bức tường không thể vượt qua.

Sie0812

@Winter_0712 tình trạng chung của chap phần giữa fic otp, rẽ nghẻo thằng 3 hướng: SE, HE, OE
Reply

Winter_0712

- Cô ấy bận rồi.
          - Bận?
          Người đàn ông nheo mắt đầy khó hiểu. Trong ấn tượng của gã, hai từ "bận rộn" dường như không có liên quan gì đến cô gái ấy.
          - Cô ấy bận sống trong thế giới của chính mình.