“Ở đây, ngày đặc biệt của tôi đã qua đi, nhưng bên phương trời ấy, ngày của cô ấy vẫn chưa kết thúc” - đó có lẽ là tiếng lòng cố chấp nhất của chính tôi.
Tôi nhớ cô ấy, và tôi mong cô ấy cũng vậy.
Tôi không chắc liệu cô ấy có chần chừ, có gõ dòng tin nhắn nào đó rồi xoá hết lần này đến lần khác trước khi thực sự gửi đến tôi, giống như trên phim vậy.
Hay cô ấy dứt khoát chọn không nghĩ đến tôi nữa.
Nếu là một người cao thượng, tôi nên mừng khi cô ấy thuộc vế sau.
Điều đó chứng tỏ cô ấy không bận lòng về tôi.
Nhưng tôi không cao thượng, tôi ích kỷ, tôi mong rằng cô ấy có thể vì tôi mà day dứt, nhưng một chút, chỉ một chút thôi…
Tôi không muốn trái tim cô ấy trùng xuống mỗi khi thấy tên tôi xuất hiện, như cái cách tôi xao xuyến nhìn những dòng thông tin ít ỏi về cô ấy.
Tôi chỉ muốn cô ấy sẽ có một chút bồi hồi, và nếu được thì cả thổn thức nữa.
Tôi tham lam, vì vậy mà tôi mong rằng mình có thể chiếm được một không gian nhỏ trong tim cô ấy…
.
.
.
.
.
.
.
Bạn à, nếu bạn xuất hiện ở đây, và đọc đến dòng này, tôi tin bạn đã biết rồi… mọi chuyện là vậy đấy.
Nhưng tôi cũng biết, bạn sẽ không bao giờ ở đây, không bao giờ đọc những dòng này.
Tôi cũng không mong bạn sẽ đọc được nó.
Và đúng vậy, tôi quả thực không xem bạn là “bạn bè”, nhưng nó không phải nghĩa tiêu cực như bạn nghĩ, hoặc cũng có thể là tiêu cực thật, tiêu cực với cuộc sống của bạn.
Bạn là cô gái mang hào quang sáng nhất trong cuộc đời tôi, tôi yêu bạn, từ lúc nào chính tôi cũng không biết.
Và thật tội lỗi khi phải thừa nhận tôi đã lợi dụng những cái nắm tay “bạn bè” khi ta đi cạnh nhau, chỉ để an ủi linh hồn đơn phương này.