"Cuộc sống vốn là thế, đầy ắp chuyện cơm áo gạo tiền, bình dị đơn thuần, đa phần không kịch tính như kịch bản, không sinh tử ly biệt, có những chuyện còn trớ trêu hơn phim, nhưng đó là cực hiếm.
Vợ chồng sống với nhau, có đôi đi nửa đường đứt gánh, không thể cùng mâm, có người sống cả đời vẫn thành hai nhà, có thể bình yên bên nhau trọn kiếp đã là phúc phần kiếp trước tu thành." — Tây Tây Đặc
Chào cậu, xin lỗi vì đã làm phiền cậu nhiều. Chuyện là mình vừa mới va phải bộ “Dạ sắc thâm xử” nhưng lại không biết đọc ở đâu. Nếu được, cậu có thể share mình link word của bộ truyện được không ạ? Email của mình là hagiang01231@gmail.com. Mình cảm ơn cậu nhiều lắm, không biết sao cho đủ luôn.
"Cuộc sống vốn là thế, đầy ắp chuyện cơm áo gạo tiền, bình dị đơn thuần, đa phần không kịch tính như kịch bản, không sinh tử ly biệt, có những chuyện còn trớ trêu hơn phim, nhưng đó là cực hiếm.
Vợ chồng sống với nhau, có đôi đi nửa đường đứt gánh, không thể cùng mâm, có người sống cả đời vẫn thành hai nhà, có thể bình yên bên nhau trọn kiếp đã là phúc phần kiếp trước tu thành." — Tây Tây Đặc
"Không yêu nhiều như vậy, chỉ yêu một chút thôi.
Tình yêu người ta sâu tựa biển, tình yêu em lại cạn vơi.
Không yêu nhiều như vậy, chỉ yêu một
chút thôi.
Tình yêu người ta dài như trời, tình yêu em
thì ngắn ngủi.
Không yêu nhiều như vậy, chỉ yêu một chút thôi.
Người ta mày qua mắt lại, em chỉ…… lén nhìn anh thoáng khôn nguôi."
-Tính Sư-
Một khúc tương tư hoá bi sầu
Tương tư nhỏ giọt sang nhau,
Giọt đầu thương nhớ, giọt sau hoá sầu.
Trăng treo một mảnh bạc màu,
Lòng ai rạn vỡ tựa câu hẹn thề.
Gió khuya lay động bờ mê,
Chạm vào tàn mộng tái tê nửa đời.
Em đi bỏ lại khoảng trời,
Vết chân kỷ niệm đứng ngồi không yên.
Ta mang nỗi nhớ triền miên,
Vun thành tiếng thở dịu mềm mà đau.
Một lời chưa kịp trao nhau,
Hóa thành khúc hát nghẹn vào hư không.
"Tôi yêu em: đến nay chừng có thể.
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.
Tôi yêu em âm thầm không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em." — Aleksandr Sergeyevich Pushkin
"Anh có nên ví em với ngày mùa hạ?
Em đáng yêu hơn và rất đỗi dịu êm
Gió mạnh tháng Năm chao đảo những nụ hoa
Mùa hạ ngắn không đủ cho hò hẹn
Mắt thiên đường đôi khi quá nóng bỏng
Ánh vàng óng nhiều lúc phải phai mờ
Những huy hoàng có thể không đượm thắm
Bởi thiên nhiên thay đổi vẫn tình cờ.
Duy mùa hạ vĩnh cửu của em còn mãi
Và sắc đẹp của em sẽ ở lại, chẳng tàn phai
Cả cái Chết cũng không kéo em đi mãi
Trong bài thơ vĩnh cửu, em sẽ mãi rạng ngời
Chừng nào người còn thở và mắt có thể trông
Còn bài thơ này và còn của em cuộc sống."
"Tôi dùng gì để giữ em lại?
Tôi cho em những con phố nghèo nàn, những hoàng hôn tuyệt vọng, vầng trăng nơi vùng ngoại ô hoang tàn.
Tôi cho em nỗi sầu muộn của một người đã ngắm nhìn vầng trăng cô đơn thật lâu, thật lâu.
Tôi cho em tất cả sự thấu triệt mà sách tôi có thể chứa đựng, cùng khí khái và sự hài hước của đời tôi.
Tôi cho em lòng trung thành của một kẻ chưa từng trung thành với bất cứ điều gì.
Tôi cho em ký ức về một đóa hồng vàng từng thấy vào lúc hoàng hôn, nhiều năm trước khi em ra đời.
Tôi cho em nỗi cô độc của tôi, bóng tối của tôi, cơn đói khát của trái tim tôi; tôi đang cố dùng hoang mang, hiểm nguy, thất bại để lung lay em."
"Có người lỡ bước là mất nhau cả đời.
Có người lướt qua rồi chẳng bao giờ ngoái lại.
Vì không đành lòng, vì yêu, vì đó chính là em.
Có những người xuất hiện vừa đúng lúc, để rồi mỗi ngày sau đó đều trở thành khoảnh khắc rực rỡ nhất của cuộc đời."