Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          	
          	Nói chung là mình xúi được mẹ mình coi phim Kaguya rồi. Tuy là cũng không hy vọng là cả hai sẽ có đề tài để bàn lắm, vì sở thích hai mẹ con mình khá là nghịch, nhưng lần này là lần mình thất vọng và cay cú nhất :))) Để kể thì mẹ mình và mình khá ngược nết, kiểu như "chẳng ưa nhau lắm". Mẹ mình thích đồ chua thì mình ghét đồ chua, mẹ mình thích ăn lòng đỏ thì mình lòng trắng. Và mẹ mình yêu màu hồng (tới cái mức mà khi nhỏ, mẹ mình mua 15 cái quần lót cho mình, và hết 8 cái là màu hồng khác tone) thì má nó, mình ghét cay đắng màu hồng. Nói chung là nghịch dữ thần lắm.
          	
          	Nên lần này, do mình địa được Kaguya, sẽ là type nhân vật mà mẹ mình thích, nên là mình có rủ mẹ mình coi. Mình thì thích Yachiyo, mình thấy con bé đẹp, và tính cách con bé hợp rơ mình hơn. Kiểu nó dễ thương, dễ gần, dịu dàng và đầy bí ẩn á. Nói chung mình thích những nhân vật trầm lặng hơn là sôi nổi hoàn toàn giống như Kaguya. Nên lúc coi mình cũng chẳng hy vọng gì ở hai mẹ con mình.
          	
          	Cho đến khi, tới một scene của Yachiyo:
          	
          	Mẹ au: Nó đẹp quá ha?
          	
          	Lúc đó mắt mình đã sáng rực rỡ lên. Ồ! Mẹ mình đánh dấu lần đầu tiên khen một nhân vật trong CPK là ĐẸP!!! Mình đã tưởng hai mẹ con mình đồng nhất, ít nhất cũng vớt vát gì đó.
          	
          	Au: Con nào?
          	
          	Mẹ au: *Chỉ vào Yachiyo* Con đó đó, cái con trắng trắng đó đó.
          	
          	Au: :)))) Con cũng thích–
          	
          	Mẹ au: Cái con trên vai nhỏ Miku tóc trắng (châm ngôn của mẹ mình, nhỏ nào anime tóc dài là Miku hết) á
          	
          	Au: ???
          	
          	Ôi tía tôi ơi, bả khen Fushi, bả khen con sên biển nó đẹp! Trong tất cả dàn nhân vật nam tới nhân vật nữ, từ đầu phim tới cuối phim, mẹ mình khen duy nhất con sên biển là đẹp!!!
          	
          	Má nó... Mai mốt không rủ coi chung nữa! Hừ!

Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          
          Nói chung là mình xúi được mẹ mình coi phim Kaguya rồi. Tuy là cũng không hy vọng là cả hai sẽ có đề tài để bàn lắm, vì sở thích hai mẹ con mình khá là nghịch, nhưng lần này là lần mình thất vọng và cay cú nhất :))) Để kể thì mẹ mình và mình khá ngược nết, kiểu như "chẳng ưa nhau lắm". Mẹ mình thích đồ chua thì mình ghét đồ chua, mẹ mình thích ăn lòng đỏ thì mình lòng trắng. Và mẹ mình yêu màu hồng (tới cái mức mà khi nhỏ, mẹ mình mua 15 cái quần lót cho mình, và hết 8 cái là màu hồng khác tone) thì má nó, mình ghét cay đắng màu hồng. Nói chung là nghịch dữ thần lắm.
          
          Nên lần này, do mình địa được Kaguya, sẽ là type nhân vật mà mẹ mình thích, nên là mình có rủ mẹ mình coi. Mình thì thích Yachiyo, mình thấy con bé đẹp, và tính cách con bé hợp rơ mình hơn. Kiểu nó dễ thương, dễ gần, dịu dàng và đầy bí ẩn á. Nói chung mình thích những nhân vật trầm lặng hơn là sôi nổi hoàn toàn giống như Kaguya. Nên lúc coi mình cũng chẳng hy vọng gì ở hai mẹ con mình.
          
          Cho đến khi, tới một scene của Yachiyo:
          
          Mẹ au: Nó đẹp quá ha?
          
          Lúc đó mắt mình đã sáng rực rỡ lên. Ồ! Mẹ mình đánh dấu lần đầu tiên khen một nhân vật trong CPK là ĐẸP!!! Mình đã tưởng hai mẹ con mình đồng nhất, ít nhất cũng vớt vát gì đó.
          
          Au: Con nào?
          
          Mẹ au: *Chỉ vào Yachiyo* Con đó đó, cái con trắng trắng đó đó.
          
          Au: :)))) Con cũng thích–
          
          Mẹ au: Cái con trên vai nhỏ Miku tóc trắng (châm ngôn của mẹ mình, nhỏ nào anime tóc dài là Miku hết) á
          
          Au: ???
          
          Ôi tía tôi ơi, bả khen Fushi, bả khen con sên biển nó đẹp! Trong tất cả dàn nhân vật nam tới nhân vật nữ, từ đầu phim tới cuối phim, mẹ mình khen duy nhất con sên biển là đẹp!!!
          
          Má nó... Mai mốt không rủ coi chung nữa! Hừ!

Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          
          Chuyện là hôm nay mẹ mình ghé nhà chơi... Bình thường thì tụi mình ghé nhà mẹ mình. Kiểu hai ba tuần, có mấy khi thì cứ cúi tuần hai đứa (mình với nhỏ bạn thân) lóc cóc đi sang nhà của hai gia đình. Hết sang nhà nó rồi sang nhà mình. Nhà nào thì tụi mình cũng nằm phè phỡn. Được mỗi cái là có xắn tay áo lên nấu ăn, mang đồ gì đó sang, chứ nói chung là hai đứa vô dụng cả cặp.
          
          Thì đôi lúc mình cũng thấy cha mẹ nó sang nhà mẹ mình. Ba người nói chuyện cứ như thông gia :))) Mình không hiểu, nhỏ bạn thân cũng không hiểu. Mỗi nhà một đứa con gái, cái hai nhà kết thông gia? Mình còn chưa cưới hỏi gì con nhà người ta đã được kết thông gia? Chèn ơi... mình thật sự cảm thấy mình sống quá chó trong đời.
          
          Nhưng bình thường nó sẽ vậy.
          
          Cái hôm nay, mẹ mình ghé nhà mình. Sốc quá trời sốc. Lần đầu tiên thấy luôn đó, mình còn kiểu "Ủa? Sao mom ở đây?", còn nhỏ bạn thân mình rối rít, "Mẹ tới sao không nói tụi con? Con chưa chuẩn bị gì hết. Mẹ vào đi~ Chờ tụi con một lát, để tụi con nấu ăn cho~". Ừ thì sau đó có mỗi mình là vào bếp, nhỏ thì ngồi cùng mẹ mình... sao nhỉ? Ăn đậu phộng da cá rồi tám chuyện lung tung...
          
          Thì nhìn qua ngó lại thì mẹ mình đã thấy chúng... Bộ goods Elysia của mình. Nó rợp hồng nguyên một góc hồng. Nên mẹ mình đã nhìn mình với ánh mắt, "Nhỏ con mình nó bị ai nhập hay thiên lôi đánh cái khùng rồi hả ta?" Nhưng ok, mình đã lấp liếm cho qua bằng cái câu "Con bị nghiệp đè. Trời nói ghét của nào trời trao của đấy mà mom."
          
          Và mẹ mình đã hỏi nhỏ bạn thân mình, "Nó bóng rồi hả con?"
          
          Ok... Một đứa con gái thích màu hồng bằng bê đê... Vậy thế thì chắc chắn mẹ mình là người bê đê nhất vũ trụ!!

Yonie_ssi

Ê nhưng mà mình vẫn ghét màu hồng nghen. Chỉ bị bức xúc thôi :)))) Song cái thì mình cũng nhột nhột khi ăn bị mẹ mình khịa vụ màu hồng lắm, kiểu "Sao cưng ngày xưa nói 'Nhon nhét nhàu nhồng' dữ lắm mà~?" (Mẹ mình nói vậy thiệt). Thế mà nhỏ bạn thân nhà mình cười vui lắm. Cười tít cả mắt cơ mà.
            
            Thì nói chung cũng không có gì lắm, ba mẹ con nói chuyện vẫn vui vẻ như thường. Chỉ là sau đó mẹ mình có nhận được cuộc điện thoại của bạn, mình với nhỏ bạn bên này còn chơi lô tô trên Youtube (kiểu lấy tờ lô tô rồi bật Youtube lên coi đoàn lô tô hò) :))). Nói là bạn của mẹ mình vậy thôi chứ mẹ mình cũng qua loa đại khái, cũng kiểu mối quan hệ xã giao tầm phào. Thì có bàn về vụ nuôi dạy con.
            
            Ừ, lục đục gia đình bên đó một tẹo. Nói chung là chê con mình hư (anh đó hình như lớn hơn mình 1, 2 tuổi gì đó nhưng bị khờ thì phải và... mẹ ảnh thì không coi ảnh như một người trưởng thành lắm, mặc cho mình thấy ảnh ok, chỉ hơi khờ khờ, chậm thôi) thì nói câu: "Dạo này nó cứ coi mấy cái anime gì đó rồi quen biết với mấy thằng bạn xấu học đòi chơi game."
            
            Lúc đó mình đặt tờ lô tô xuống liền. Chưa bao giờ! Chưa bao giờ trong một bữa tối mà mình nhột tận 3 lần như thế này! Elysia, anime, game! Mắc mệt chưa?!
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          
          Dạo này mình gặp Hayami Saori hơi nhiều (Hayamj Saori là một trong những VA ruột của mình, nhân vật nào mình thích là nhỏ lồng). Sau cuộc "đánh lộn" kịch liệt giữa Chainsaw Man vs KnY, khi mình phải đấu tranh tâm lý giữa Reze (VA: Ueda Reina–Cũng VA ruột) và Shinobu (VA: Hayami Saori) thì mình đã ngưng coi anime một thời gian với lý do "Chà... gặp cả hai VA ruột trong cùng một khoảng thời gian là quá đủ rồi... Mong đợt sau là người mới." 
          
          Thì... Hayami Saori lại tới với mình MỘT LẦN NỮA ! Với bộ Kaguya : Công chúa vũ trụ !
          
          Duyên số...
          
          Mình đánh giá khá cao với bộ Kaguya này, nếu xét trên việc nó là series animation của Netflix, thì bộ này khá là hay, plot tròn trịa, đẹp, nhạc hay (với quy tụ một dàn Voca-P). 
          
          Điểm mình thích là: Mình thích tất cả nhân vật. Cốt truyện có build up, không phải tự dưng đùng cái hai đứa yêu thương nhau. Nó có back story. Nó cũng có những điểm rơi cảm xúc. Plot hole không quá nhiều với motif câu chuyện đơn giản, dễ chạm, dễ rơi. Nói chung thì là nó có tất cả mọi thứ mà một bộ phim hoàn chỉnh nên có.
          
          Điểm mình không thích là: Vì thời lượng ngắn nên nó không thể thể hiện được hết toàn bộ tiềm năng câu chuyện của nó => Tình tiết back story của Iroha và cả Kaguya được làm khá hời hợt. Và nó chỉ có thể gọi là hay khi chúng ta xét trên việc nó là một Netflix animation film. Nếu đặt nó ra riêng để so với những bộ anime khác... nó sẽ được gọi là tệ, được cái đẹp. 
          
          Nó xứng đáng có 12 tới 24 tập anime thay vì là 2h30 thế này !
          
          Mình cũng thích mấy chi tiết nhỏ. Kiểu như mọi người có thể nghe thấy Saori (Yachiyo) cười khi hát World is Mine :)))) Siêu mê cái âm khúc khích đó!
          
          

Yonie_ssi

Không phải là Saori lồng không đủ tốt mà là mình biết Saori có thể lồng tốt hơn như vậy rất rất nhiều!! Bởi vì mình từng ngồi coi một KnY nơi mà Saori khiến mình nổi da gà da vịt vì Shinobu... Chưa bao giờ mình biết Saori có thể có một âm vực trầm, khàn và đầy oán hận như vậy. KnY, hay studio Ufotable đã cho phép Saori thể hiện điều đó. Nhưng với bộ phim lần này, Saori hoàn toàn có thể nói là... nhạt nhòa với mình, trong khi mình hiểu rõ Saori có thể làm tốt hơn rất nhiều. 
            
            Điều này cũng xảy ra ở vai của Iroha và Kaguya, mặc cho VA của họ là những người khá mới. Một người mới gia nhập 2019 và người là 2021, song họ thể hiện tròn trịa thoại của họ, chỉ là tròn trịa thôi là chưa đủ. Nó thiếu đi khung cảnh dấu ấn, nơi khiến mình phải trầm trồ.
            
            Vậy nên nó tệ đối với mình, vì thiếu đi một màn breakdown cảm xúc, vì thiếu đi một khoảng khắc mà khiến mình ấn tượng rồi vương vấn và có thể lảm nhảm cả ngày dài đến từ VA. Nói chung đây là điểm trừ lớn nhất của mình. Và nó khiến mình bức xúc, tiếc nuối rất nhiều vì rõ ràng đây là một phim khá hay, khá tiềm năng nhưng lại mắc phải một vấn đề khiến mình khó chịu nhất trong bất kỳ một bộ anime nào.
Reply

Yonie_ssi

Điểm chê duy nhất khiến mình gọi nó là một bộ anime "tệ/dở" đó là anime đã không tạo đủ đất diễn cho cả ba VA chính cho ba vai Iroha, Kaguya và Yachiyo. Đối với mình, linh hồn của một bộ anime luôn luôn nằm ở giọng lồng của VA – thứ chiếm 50% độ hay của một bộ anime đối với mình. Giọng lồng tiếng của họ hay tới cái mức mà mình có thể nhắm mắt và chỉ nghe họ nói một ngôn ngữ chẳng phải tiếng mẹ đẻ của mình, song vẫn cảm nhận được, mường tượng được khung cảnh và cảm xúc của họ.
            
            Nó là thứ dẫn dắt cảm xúc. Nó là thứ duy nhất thật sự quan trọng trong anime đóng vai trò khiến người xem vương vấn, trầm trồ và khóc vì nó.
            
            Cứ như kịch truyền thanh hay là audiobook, nơi diễn viên lồng tiếng khiến mọi người khóc rồi cười chỉ với giọng của họ. Nên đối với mình, khi Nhật Bản sở hữu một dàn VA hùng mạnh (với đủ loại âm vực khác nhau và luôn khiến mọi người bật ngửa vì sự đa dạng của một VA) thì một bộ anime nên phải là nơi mà VA được phô diễn toàn bộ tài năng của họ.
            
            Song Cosmic Princess Kaguya không cho họ cơ hội để làm điều đó, bộ phim thiếu đi khoảng lặng, thiếu đi một giây phút mà chỉ cần tiếng thở, tiếng nấc nghẹn nho nhỏ của VA cũng có thể khiến người xem khóc. Họ không cho VA cơ hội để làm vậy, nên khi coi, cái phá tâm trạng của mình nhất là phân đoạn của Yachiyo.
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          
          Mình thật sự nghi ngờ ngày hôm nay có thế lực nào đó thao túng mạng xã hội của mình, hết OnK thì giờ chúng ta có Inuyasha. Để mà nói thì cái thời mình coi Inuyasha là lúc mình nhỏ xíu, mình nhớ rõ mình không mê phim này tới vậy. Kiểu giữa Naruto và Inuyasha, mình sẽ chọn Naruto, và bây giờ mình vẫn sẽ chọn vậy.
          
          Cái khiến mình vẫn vấn vương Inuyasha và khiến nó trở thành một bộ phim gắn liền tuổi thơ (với lịch sử coi hơn trăm tập phim) thì là Kikyo. Mình rất thích Kikyo, cực kỳ thích là đằng khác. Và mình cũng chẳng hiểu vì sao mình lại thích Kikyo, khi bản anime thể hiện một Kikyo... rất chướng mắt, thậm chí là đối với một kẻ thích Kikyo như mình.
          
          Mình cũng mới biết là trong manga (tức nguyên tác) Kikyo được miêu tả dịu dàng hơn, lý trí hơn và sống có tình cảm hơn nhiều so với anime thông qua thuật toán của FB vào ngày hôm nay (vào lúc 2h sáng). Thế là mình mới đặt ra câu hỏi cho bản thân khi xưa:
          
          "Rốt cuộc vì sao mà lại thích Kikyo khi chỉ coi bản anime? Mà không phải bất kỳ nhân vật nào khác?"
          
          Mình có thể nói... bởi vì đó là nhân vật duy nhất mà mình có thể thích. Mình ngày trước còn từng hỏi: "Ủa? Sao kiếp trước chị tuyệt vời thế mà kiếp sau thú vị dữ vậy chị?"- ừ, mình không thích Kagome lắm. Và mình càng tự hỏi: "Sao chị lại thích thằng tai chó này vậy?"- ừ, mình cũng không thích Inuyasha lắm. Những nhân vật còn lại, đặc biệt là Muroku (mình ghét), đều không tạo được thiện cảm đối với mình. Kiểu cùng lắm... như Kaede: "Cũng tạm..."

Yonie_ssi

Và mình có thể nói rằng mình vẫn thích Kikyo, và pattern những cô gái mình yêu nó rất giống nhau ngay cái cụm từ "dịu dàng" và "lý trí." Cũng như bài trước đã nói, mình ghét những thằng không xứng/đối xử tệ với người mình thích...
            
            Nên má nó... sao trên đời lại có người ship Naraku x Kikyo vậy trời?? Bộ phim hết nhân vật để ship rồi sao? Hay là để bả vậy mình ên đi, mình thấy vậy lại càng tốt. Chứ nói thiệt thì gu trai thời đó chướng mắt với mình quá, bởi vì sơ đồ nhận thức thay đổi thì lòng tin và hành vi cũng thay đổi theo thôi. Cũng không biết có nên tính đó là phiền muộn hay may mắn nữa... Mình thậm chí còn dị ứng với gu hoàng tử dạo gần đây nữa...
            
            Hay là do mình có thù với đàn ông vậy trời?
            
            Nhưng mà thiệt sự là không ai thấy mấy cái pattern hoàng tử dạo gần đây rất thấy ghê sao? Kiểu như: tóc vàng (luôn luôn là tóc vàng, nếu tóc màu khác là nhân vật phụ thôi), nói chuyện láo chó, độ tự tin thì thượng thừa, ưa ra vẻ không quan tâm nhưng thật ra rất quan tâm, khiến nữ chính muốn đục vô mặt, bị đồn là quái vật (tùy thể loại) và siêu vô lý luôn đề phòng nữ chính ngay lần đầu tiên gặp mặt rồi cảm thấy "Cô ấy thật thú vị". Cái điểm cuối là bởi vì, gần như là mọi lúc nó đều như vầy:
            
            Hoàng tử bị đồn là quái vật. Nhỏ nữ chính thì sợ cha nội đó, và không biết vì sao sẽ luôn đi vào một cái vườn ngự uyển, ngắm trăng, ngắm hoa. Thì đột nhiên từ đâu đó, hoàng tử sẽ xuất hiện rút kiếm, chĩa vào cổ cô ấy và chất vấn: "Cô bám theo tôi đến đây?! Nói đi! Có mưu đồ gì?!"
            
            Ý là... anh ơi? Một cô gái, tay không tất sắt, đi vào vườn ngự uyển (thứ vốn mà ai muốn vô thì vô, muốn ra thì ra nếu là quý tộc) rồi anh nhào tới, người cầm kiếm, chĩa nó vào cổ của cô ấy và hỏi "Cô có ý đồ gì?!" thì thật sự người có ý đồ xấu là ai hả anh? Là cô gái tay không tất sắt đi ngắm hoa? Hay là người đàn ông vạm vỡ, chinh chiến biết bao nơi còn cầm kiếm??
            
            Mình nói thiệt với mọi người. Luôn luôn. Luôn luôn nhảm quần như vậy. Không có nhảm nhất chỉ có nhảm hơn mà thôi!
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          
          Chắc là Youtube chọc mình rồi. Nó cứ recommend PV của OnK ss3 cho mình mãi... Thì... ồ, mình có coi phần 2 (vì Akane có nhiều scenes), và vài tập của phần 1 (bao gồm tập đầu và vài tập có Akane...). Đúng, mình khá thích nhân vật Akane... Rất thích là đằng khác, nên phần 2 mình có coi... Dù cho mình ghét Aqua.
          
          Mình ổn, mình chẳng sao. Cho tới khi lời thoại của Akane khi Aqua hỏi nếu nó muốn giết một người thì sao: "Thế thì em sẽ giúp anh giết người đó."
          
          Sau đó, đúng, mình đã bật dậy, bị một đứa bạn ôm chặt eo, kéo lại trong khi mình thì la làng: "Cha mẹ em đâu?! Hả?! Cha mẹ em không dạy em là giết người là phạm pháp và hỗ trợ giết người là đồng phạm à?! Cha mẹ em không dạy em rằng em không được quen mấy thằng khốn đó sao?! Rốt cuộc nó có gì để em thích vậy, Akane? Em thích một thằng tay nắm tay với em, đầu nghĩ về cô gái khác, và kiếp trước dính dáng chuyện tình với em gái của nó sao?? EM THẬT SỰ CÓ NÃO KHÔNG VẬY, AKANE–THIÊN TÀI DIỄN XUẤT CỦA TÔI ƠI???"
          
          Trong khi một đứa cản mình trong khi bật cười khanh khách, một đứa bức xúc theo mình, một đứa thì lắc đầu cười ngán ngẩm trước lời thoại. Còn bạn thân mình, chill lắm, nó pha trà và gọt trái cây như thể đoán trước được phản ứng của mình vậy. Còn cảm thán, "Wow, VA lồng tốt ghê", riêng cái này mình đồng ý.
          
          Và lúc đó mình đã ghét Aqua nhiều hơn trước. Mình mới phát hiện ra là mình ghét Aqua bởi vì Akane yêu Aqua theo kiểu khiến mình đứng hình, nghẹn lời khiến toàn bộ những lý lẽ của mình đều phải chào thua trước logic của phim. Nên... khi mình thấy PV có mặt Aqua, mình thật sự đã muốn nhấn dislike nó luôn cho xong... 
          
          Mình thật sự có vấn đề với bộ phim này, từ nhân vật mình thích nhất tới nhân vật mình ghét nhất. Ôi trời ơi!

Yonie_ssi

À, ban đầu mình cũng thích vụ CP LovexHate của Akane và Kana, nhất là khi hai đứa đột nhiên dở tính tsundere của mình ra với đối phương (nghĩ một đằng, nói một nẻo). Và với việc cả hai đứa đều đánh giá cao năng lực của nhau, coi nhau như đối thủ cũng khiến mình nhớ tới mối quan hệ của mình và nhỏ bạn thân nhà mình.
            
            Nên ban đầu, mình thật sự có để ý hai đứa nhỏ. Mình còn để ý cả việc Akane chụp hình lia lịa Kana khi nhỏ đang đứng pose dáng cùng Ruby (bé con~ nhưng tam quan bé cũng lệch lạc lắm nè. Nhưng bé mồ côi nên chấp nhận). Nhưng mà càng về sau, mình càng chướng mắt Kana, không phải mình ghét. Mình chỉ là... hiểu lý do vì sao mọi người ghét (thấm thía luôn).
            
            Chà... chân lý cuộc sống. Mình ghét những người mắc nết với người mình thích... Ok, coi như hiểu thêm về bản thân vậy...
            
            Sẵn tiện một câu chuyện ngoài lề khi mình đang coi phim:
            
            *Aqua mắc chứng PTSD*
            
            Au: *Giật giật khóe môi*
            
            Bạn thân au: Mày im lặng cho tao. Không có hứng nghe về tâm lý. Không phải hôm nay.
            
            Bạn 2: Nhưng mà... thiệt luôn, phân tích tâm lý của một bộ phim không hề có diễn biến tâm lý và phát triển nhân vật thì quả là "cần thiết" thật đó.
            
            Bạn 1: Má... nhỏ này ác.
            
            Au: Thẳng quá rồi mày ơi. Thẳng thắn quá trời rồi. Nhưng tao thích nó!
            
            Bạn 2: Chớ sao~?
            
            Bạn thân au: Mày thích nó? Hay mày thích sự thẳng thắn của nó? Mà hai cái đều như nhau thôi. Vậy là mày thích nó?
            
            Au: ??? Không... ý là... nó... nó nói đúng...
            
            Bạn 2: Không có lườm tao nghen, tao vô tội. Nó tự nói thích tao.
            
            Au: ??? Phản bội!
            
            Bạn thân au: Vậy là mày thích nó?! Mày thích nó đúng không?! Mày còn chưa nói thích tao bao giờ.
            
            Au: Sao mày ghen vô duyên vậy trời? Tao thích mày mà! Ai tao chả thích?
            
            Bạn 1: Gia đình không có tương tàn nè! Nè nghen! Ê, mày nói gì để hòa giải tụi nó coi!
            
            Bạn 3:... Khi nào có cơm vậy?
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục bàn luận*
          
          Như bài trước, mình đã nói về việc lãng mạn. Và đó là chi tiết gần như duy nhất gắn liền với Cyrene mà mình có thể gọi là tình yêu. 
          
          Mình thật ra vẫn muốn tách rời Demiurge và Philia ra làm hai cá nhân bởi vì lúc đó, "Cyrene" mới có một câu chuyện tạm chấp nhận với sự lãng phí tiềm năng vô đối.
          
          Việc Philia, được thế giới đối xử dịu dàng, là cách em khóc một mình và được yêu tinh dẫn dắt, dỗ dành. Là cách người bạn thưở nhỏ Phianon trân trọng em hết mực. Là cách mà thế giới chào đón sự ra đời của em. 
          
          Em mang theo sự dịu dàng ấy, trở thành một người dịu dàng và rồi dùng chính sự dịu dàng ấy để sưởi ấm, để rung động "trái tim" của một dữ liệu vô tri. Và rồi khi câu nói ấy vang lên: "Bởi vì thế giới dịu dàng với em, nên em dịu dàng lại với nó", mới là một câu mà tràn ngập tình yêu tới vậy.
          
          Hạt giống em gieo trồng, Demiurge, một dữ liệu vô tri bị Lycurgus nói rằng "Không có tri thức, không có trái tim, không có cảm xúc", lại thật sự biết cách yêu. 
          
          Nó sợ em khóc, nên em khóc, là nó lại an ủi em. Nó sợ em buồn, nên nó luôn cố gắng ở bên em. Nó sợ em lại bị phán quyết vô tình cắt ngang, nên nó bập bẹ, cố gắng kéo dài thời gian ra cho em. 
          
          Nó trân trọng em, nó gọi em là "Đào", nó cho rằng chỉ cần em ở bên nó, thì chuyện gì nó cũng có thể chấp nhận được. Và rồi nó sợ mất em, nó mới học, cố gắng tìm ra "khoảng trống": "Vậy là chỉ cần có hai 'Cyrene', thì sẽ có khoảng trống. Đào sẽ không biến mất."
          
          Tới lúc nó ngược dòng thời gian, khó khăn lê bước từng chút một, người đầu tiên nó tìm vẫn luôn là em, vẫn luôn là Philia, vẫn luôn là Đào của nó.
          
          Thế thì: "Vì thế giới dịu dàng với em, nên em dịu dàng lại với nó" lại trở thành một câu tuyên ngôn về tình yêu. Một minh chứng cho một kỳ tích đầu tiên của câu chuyện tuyệt chủng Amphoreus. 
          
          

Yonie_ssi

Rõ ràng nó có thể hay như vậy, tiềm năng như thế nhưng họ quyết định bỏ, không chỉ với Cyrene mà là với tất cả các hậu duệ, với chính câu chuyện của Amphoreus. Để rồi cuối cùng khi hạ màn mình chỉ có thể thấy là một câu chuyện cố gắng tỏ ra quá vĩ mô, để rồi nó xa rời cảm xúc thật, kệch cõm, gượng ép, chẳng đọng được lại gì ngoài câu: "Trời ơi! Finally! Cuối cùng cũng xong rồi! Tao mệt quá, má ơi!" (Đích thị là những gì mình đã nói ngay sau khi chơi xong).
            
            Nói chung mình thấy nó tệ... Đáng lẽ ra nên là một câu chuyện về tình yêu, ví dụ tiêu biểu: Helektra "Xin người hãy rời khỏi trái tim của tôi đi, thưa hoàng đế” (má... đến giờ mình vẫn quắn quéo. Tưởng tâm trí thôi mà ai ngờ... trái tim cơ. Đây là Eden x Mobius nè...), Cifera "Thật sự em vẫn muốn nói chuyện với chị thêm lần cuối", Phainon vì yêu mà sinh căm phắn, Mydeimos "Dù có trải qua bao nhiêu lần, tôi vẫn sẽ trao cho anh điểm yếu của mình", Anaxagoras vì yêu mà... điên. Rồi một mớ!
            
            Chèn ơi ! Rốt cuộc biên kịch nấu thế nào mà biến một câu chuyện mà đúng như họ nói là tình yêu và lãng mạn trở thành một câu chuyện mà khi người chơi nghe Cyrene nói về tình yêu và lãng mạn là muốn đục vô mỏ bả vậy ??
            
            Ngoài ra mình cũng thích cái trailer của Cyrene, nó thể hiện Demiurge ao ước được phá kén tung bay, thoát ra khỏi bầu trời của Amphoreus thế nào. Cũng ước được du hành cùng đội tàu, vào tù ra tội ở Belobog, bị hù bởi con hồ ly ngoẹo cổ như Xianzhou, hay... ôm thùng rác chạy vòng vòng như Penancony. Rõ ràng Demiurge ao ước.
            
            Tới mức mà mình nghĩ Demiurge có thể đưa ra lựa chọn ích kỷ là sẽ đi khai phá và nếu sau này Irontomb thoát ra thì ráng tát nó thêm lần nữa. Nhưng rồi khi Demiurge chọn hy sinh, như đóa hoa pha lê hoàn mỹ chọn tan vỡ, ở lại Amphoreus, lúc đó mình đã tha thiết ước rằng mình có thể khóc đoạn đó.
            
            Thậm chí nguyên cái CG đoạn cuối, mình cũng muốn ước mình có thể khóc. Nhưng... cuối cùng những cảm xúc thật sự của mình lại là: Câu chuyện nó lãng nhách thiệt chứ...
Reply

Yonie_ssi

"Seeds bear new life when flowers dare to fade". Giống với câu chuyện mà Demiurge kể Philia, đóa hoa pha lê hoàn hảo nguyện vỡ nát để có thể ôm ấp thế giới. Và đó là yêu.
            
            Nghe thì vĩ mô thật nhưng tình yêu đáng lẽ ra không nên nghe vĩ mô tới thế. Bởi vì tình yêu rất đơn giản, qua hai câu chuyện mình kể, rõ ràng tình yêu mà Philia nuôi dưỡng Demiurge là gì ? Là bền bỉ kể cho nó câu chuyện suốt 33 triệu kiếp. Tình yêu mà Demiurge trao lại cho Philia là gì ? Là an ủi, là ở bên, là trân trọng và là "Đào". Đơn giản. Gần gũi như thế. Đáng lẽ sau đó tình yêu của Demiurge đối với thế giới và thế giới đối với Demiurge cũng nên đơn giản như vậy.
            
            Nhưng cuối cùng họ đã không thể hiện. Họ quyết định làm một đống thứ nhảm nhí khác, thay vì cứ cho Demiurge thể hiện tình yêu với thế giới. Nó đâu có khó ? Nó chỉ là một ly sữa, một cái mền, một ngọn đèn chờ đợi vào buổi tối, một cái ôm, một sự bầu bạn. Nó đơn giản tới mức là copy Elysia quăng sang là đủ.
            
            Còn cưỡng ép biến Philia là Demiurge, Demiurge là Philia. 
            
            Rõ ràng sẽ hay hơn nếu đó là hai sinh mệnh khác nhau, vì Philia ôm ấp, tưới tiêu, nên Demiurge mới có thể nở hoa, và Demiurge mang theo tình yêu của Philia, mang theo tình yêu của riêng mình để có thể tái hiện lại kỳ tích năm nào. Và rồi kỳ tích ấy sẽ mang theo tình yêu của Demiurge, của Philia, của chính nó sống mãi. Và tiếp tục tạo ra kỳ tích.
            
            Thì lúc đó tình yêu sẽ được kế thừa, sẽ trở thành vĩnh cửu. 
            
            Cái ý tưởng đó sẽ hay hơn việc: "À, Demiurge là Philia. Tóm lại chỉ có một Cyrene. Và Cyrene ấy yêu thế giới. Tóm hơn nữa, selfcest!"
            
            Ngoài ra cưỡng ép hơn đó chính là "Demiurge gặp Nhà Khai Phá và được Nhà Khai Phá dạy về tình yêu". Người dạy Demiurge không nên là Nhà Khai Phá, mà nên là tất cả, tất cả những sinh mệnh mà nó gặp. Là 12 hậu duệ, là 3 thành viên đội tàu Astral, là bất kỳ ai nó từng gặp. Vậy thì việc tình yêu đối với thế giới và nhân loại nó mới hợp lý.
Reply

Yonie_ssi

Demiurge lớn lên. Điều đầu tiên nó không muốn tin tưởng là rằng Đào của nó đã biến mất rồi, không còn bên nó nữa. Nên khi Nhà Khai Phá hỏi, nó đã nói nó không thể trả lời vì... nó không muốn tin.
            
            Nó gặp được 11 hậu duệ còn lại mà em đã kể: Aglaea điềm tĩnh, Tribios ngây thơ, Mydeimos dũng mãnh, Khaslana anh hùng, Cifera lanh lẹ, Castorice dịu dàng, Anaxagoras thông minh, Hyacinthia bao dung, Helektra lý trí, Cerydra cao ngạo và Terravox trung thành. Mỗi người bọn họ, đều bằng cách riêng của mình dịu dàng với em, dạy em thêm về "tình yêu", thứ ban sơ mà nó chẳng hiểu khi Philia nói.
            
            "Vì thế giới dịu dàng với em, nên em dịu dàng lại với nó" - Lần này nó kế thừa lại câu nói mà em nói. 
            
            Vì họ dịu dàng với nó, vì thế giới dịu dàng với nó, nên nó yêu, nó trân trọng, nó nâng niu, nó bảo vệ, nó dịu dàng với thế giới. 
            
            Nó không còn dịu dàng với thế giới vì em yêu thế giới, nó dịu dàng với thế giới vì nó thấy được, cảm nhận được vẻ đẹp mà em luôn nói tới.
            
            Và rồi một ngày, nó gặp được 3 người đến từ ngoài vũ trụ, thế giới của nó rộng mở, chẳng còn xoay quanh 12 hậu duệ và Amphoreus nữa. Nó gặp Nhà Khai Phá, Dan Heng và March 7th, nó thấy được ba con người vốn chẳng liên quan gì lại nguyện sống nguyện chết để bảo vệ lấy Amphoreus.
            
            "Vì thế giới dịu dàng với em, nên em dịu dàng lại với nó"
            
            Vì ba người bọn họ dịu dàng với nó như thế, nên lần này, nó cũng yêu. Nó yêu họ, nó yêu vũ trụ xinh đẹp mà họ sống, nó yêu những con người lạ mặt mà nó còn chưa bao giờ gặp. Vì thế nó tha thiết bảo vệ, mặc cho phải chấp nhận rằng nó phải từ bỏ hoàn toàn "ngày mai", chôn chân ở Amphoreus như chốn tù đày.
            
            Nó chấp nhận vì nó đang yêu. Nó chấp nhận vì nó đang bảo vệ. Nó chấp nhận vì nó đang trân trọng. Nó chấp nhận vì ngày xưa em cũng chấp nhận như nó.
            
            Philia đã tưới tiêu cho nó, giờ nó nở thành đóa hoa. Đóa hoa là nó, học được từ em về cách hy sinh, về cách yêu, vì thế nó không ngừng ngại vỡ nát như pha lê để gieo trồng một tình yêu mới, một hạt giống mới vào thế giới này.
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục game*
          
          Thật ra mình thấy chi tiết đó rất lãng mạn. Vào ngày đó, một ngày xa xôi về trước, khi Herrscher of Corruption sinh sôi và giáng lâm xuống Vùng Đất Xưa Cũ. Người đầu tiên nó hấp thụ là Elysia.
          
          Người mà nó hóa thân cũng là Elysia.
          
          Người nó lí nhí nói "Chỉ là vì tôi thấy cô rất xinh đẹp" khi Elysia hỏi nó tại sao lại hóa thân thành mình.
          
          Người nó dạy thế nào là "yêu."
          
          Cũng đồng thời trở thành lý do khiến nó bị ghét bỏ, tới mức phải hỏi Mei: "Rốt cuộc vì sao chứ? Ta đã dùng dáng vẻ và giọng điệu mà ngươi thích nhất, tại sao ngươi vẫn không vui?"
          
          Nhưng đến cuối cùng nó vẫn chẳng hiểu vì về tình yêu, nó cố gắng bắt chước Elysia, từ cách nói chuyện, câu cửa miệng, hình dáng, lại không thể bắt chước được tình cảm mà Elysia dành cho các Anh Kiệt, dành cho loài người.
          
          Nó không hiểu.
          
          Và rồi sử cũ lặp lại, Demiugre thông qua câu chuyện của 12 hậu duệ, sự kiên trì tới mức lì lợm của Cyrene và Phainon. Nó học được tình yêu. Nó hiểu được tình yêu.
          
          "Bởi vì thế giới này dịu dàng với em, nên em cũng dịu dàng với nó"
          
          Và sự dịu dàng mà thế giới trao tặng, lại thật sự cảm hóa được một cỗ máy khô khan, khiến nó học được về tình yêu. Khiến Demiugre trở thành Cyrene, một Cyrene thật sự, chứ chẳng phải bản copy rẻ tiền năm nào. Khiến câu chuyện của Amphoreus từ trước khi chúng ta nhận ra đã có "khởi đầu" lãng mạn tới thế.
          
          Lãng mạn, trở thành một tính từ cuối cùng có thể miêu tả về câu chuyện này. Tình yêu, luôn luôn là một danh từ tóm gọn và truyền tại lại câu chuyện này. Và hy vọng, vẫn sẽ luôn là thứ gì đó mơ hồ nhưng lại chuẩn xác nhất để miêu tả toàn bộ.
          
          Ngoài chi tiết này ra... mình chẳng tìm được điểm gì để khen cả. Nhưng well, có còn hơn không

Yonie_ssi

Tự dưng mình thấy hơi nhiều người nhắc tới câu nói đó: "Bởi vì thế giới này dịu dàng với em, nên em cũng dịu dàng với nó". Tự dưng mình nhớ tới câu mà mình tâm đắc bữa giờ của Elysia (Đúng hơn, ấn tượng):
            
            "Nếu như một đêm đen từng được một tia sáng chiếu rọi, vậy thì bóng tối không còn là vận mệnh của nó. Và nếu một người từng cảm nhận được tình yêu và lòng tốt, vậy thì cô độc và bất hạnh sẽ không còn là vận mệnh của họ nữa."
            
            Nó cũng hơi ứng nghiệm với câu này, bởi vì thế giới từng dịu dàng, nên vận mệnh của thế giới không còn là tàn nhẫn và đau khổ. Cũng bởi vì từng Hậu Duệ một, họ đều từng nhận được sự dịu dàng đó, nên vận mệnh của họ đã không còn là thương đau.
            
            Và bởi vì đã từng trao đi dịu dàng, đã từng nhận về dịu dàng, nên Cyrene (cả Demiugre với Philia chăng) đều chọn tin và yêu vào cái "đã từng" ấy. 
            
            Bởi vậy mới thấy lạc quan và hy vọng quá trời quá đất, trong khi bé nhỏ Phainon từ suy sụp tan nát, thì Cyrene vẫn có tâm trạng rao giảng về lãng mạn và tình yêu...
            
            Nhưng ok, cái tiền đề hy vọng của Cyrene khi con bé cứ lảm nhảm về cái kết lãng mạn, điều lãng mạn, về tình yêu là hoàn toàn có cơ sở hén. Nên bài tiếp theo, sau đó của mình, sẽ không nói lại về vấn đề kiểu như "Thế giới như vậy mà mẻ kêu lãng mạn!" Với cả câu chuyện của Elysia và Cyrene đều có chung tiền đề đó, cách thể hiện đó, nên bài sau... sẽ bàn sâu hơn về cách storytelling của Mihoyo.
            
            Tóm tắt bài sau: Ừ, đúng rồi đó, nó như hạch vậy.
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục game*
          
          Ban đầu thì tính đợi tới 11/11 mới roll, vì ngày đó là ngày sinh nhật của Ellie (không phải ngày đại hạ giá...), kiểu như hoàn thành lời hứa với Elysia trong ngày sinh nhật vẫn cảm giác hợp lý hơn. Nhưng do tuần sau mình khá bận, cần chuyên tâm nên đành phải thực hiện sớm hơn một tẹo. 
          
          Như mọi năm, mình đều có tổ chức nho nhỏ.
          
          Hoặc đúng hơn đó là cái cớ để mình tự thưởng cho bản thân cái bánh kem mà vẫn ý nghĩa ! Thì năm này ngoài bánh kem, mình còn định tặng thêm cả lần nạp đầu tiên của mình vào HI3 ! Chuyện này ý nghĩa lắm đó, thật sự với một đứa thuần F2P như mình, đắn đo tới lui, đợi sale mới mua game trên STEAM như mình... thì nạp game là việc rất trọng đại ! 
          
          Vậy nên ! Đúng ! Đây là món quà lớn nhất mình dành cho Ellie ! 
          
          Đó là danh dự của một người chơi F2P !
          
          Thì tổng kết lại sau một thời gian ở cả Star Rail và Honkai mình đã thu về được gì: 
          
          Đầu tiên 18k2 (cộng 10 rolls free thì là 21k) mình đã có Elysia Hi Love Elf và full trấn. Với 20 rolls (trong đó 10 là free) nữa mình đã có được Kiana Badum và full trấn. Tổng cộng chi tiêu 32k2... (Vẫn chưa có trấn của HoRb...)
          
          => Elysia + Kiana Badum (cả hai đều full trấn) cho 115 lượt rolls (má... điên thiệt chớ)
          
          Với HSR mình tích được khoảng 29k hơn, làm tròn 30k (khoảng 187 rolls) và 100 vé rolls (free). Đã tiêu 50 vé rolls trước đó, thêm 20 lần để có Hyacine. 30 lần trong banner Tribbie, lệch và có Himeko (vẫn vui nghen ~). Và 20k (125 lượt rolls) để có E0S1 Cyrene (tức là 1 Cyrene và 1 trấn). Sau đó do chán, và không biết bản thân có tiếp tục với HSR không nên mình xả luôn số rolls còn lại, và nhận được thêm một Cyrene nữa 
          
          => E1S1 Cyrene + Hyacine + Himeko cho 287 rolls. 
          
          Tổng cộng: 402 lượt rolls... Một con số đáng nể với một đứa lười chơi game. Và hai phiên bản của WuWa !!! Đó là những gì mình đã bỏ ra...

Yonie_ssi

Ừ... mình đã nói là mình tự tin với Elysia lắm cơ mà. Đã nói rồi. Quả nhiên là "Dù bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào, Elysia sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng". Ngay đúng ngày sinh nhật của Elysia (ở bên Trung thì đã là 11/11 rồi) mình đã sở hữu Cyrene E2S1 sau 20 pulls nữa ~ Mình sẽ còn gáy về việc Ellie là may mắn của đời mình dài dài. Đừng có lo !
            
            Hay lời nguyền màu hồng phát huy tác dụng nhỉ ?
Reply

Yonie_ssi

Mới roll thêm... 30 roll nữa... và ha ha ! Mình lệch rồi :)) Thật ra mình thấy hơi mắc cười. Tại cũng là lần đầu tiên mình lệch tận 2 lần, thôi thì... chúng ta có thể an ủi rằng banner Cyrene còn khá lâu và chuyện bị lệch cũng khá là vui (nổ roll 80 mà bị lệch thì cũng ngang ngửa đợt roll Cartethyia thôi~). Đợt bé Carte cũng lệch một lần đó ~
            
            Nhưng hổng sao ~ 317 rolls ~ Có E1S1 Cyrene + Hyacine + Himeko + Fuxuan, vui vẻ vui vẻ ~ Tính ra thì việc được cả 5 (tính cả E1 của Cyrene) nhân vật năm sao cộng một trấn năm sao mà tốn có 317 thì chứng tỏ ! Mình còn hên chán ! Xem ra đợt tháng sinh nhật của Ellie, chuyện gì cũng thật may mắn ~ Lần này mong là may mắn sẽ dẫn lối hoàn thành lời hứa với Elysia nội trong tháng 11 ! Mong Pardo sẽ cầu chúc cho mình để tích góp đủ tài lực trong tháng 11 bất chấp lịch trình bận bỏ mẹ như này !
Reply

Yonie_ssi

À sẵn tiện, có một chi tiết nhỏ mà mình chưa nhắc tới trong quá trình mình chơi cốt truyện, đó là mỗi lần tới cảnh của Hysilens, là mình kiểu: Má ơi... Nhỏ này đẹp quá...
            
            Không hiểu vì sao cho đến tận bây giờ, nhân vật duy nhất được mình khen đẹp trong HSR lại là Hysilens. Nhưng mà thiệt luôn á, tất cả mọi scene của mẻ, mình đều cảm thán: U chu choa, đẹp ghê chưa nè. Dù con mẻ khá mờ nhạt...
            
            À, Cyrene, một cái tượng từ khuôn Ellie đúc ra, cũng rất là đẹp nha. Khỏi phải nói, model của HSR được chau chuốt đẹp thiệt... Nhưng mà... kiểu khiến mình cảm thán mỗi scene như Hysilens thì không, không biết là do mình bận đọc rồi thấy ngứa mắt cách biên kịch xây dựng, viết thoại cho Cyrene hay gì mà...
            
            Nhưng tóm lại, trong quá trình chơi cốt truyện, mình thấy Hysilens, hay Helektra rất đẹp ! Còn thoát cốt truyện thì thấy... "Ờm... cũng đẹp...". Nghe ngang ngược thiệt sự...
Reply

Yonie_ssi

*Chuyện mục game*
          
          Tính ra Mihoyo giỏi Marketing thiệt chớ. Thấy mọi người hú hét đau khổ quá nên mình cảm thấy hơi lạc loài, mình đang khá chill. Kiểu: Đừng lo, lúc tụi này chứng kiến Herrscher of Corruption giết từng người một cũng đau khổ vậy đó. Cứ bình tĩnh đi. 
          
          Ngày trước thì HI3 có lẽ hơi mạnh tay quá với tụi mình. Ít nhất với HSR còn được mồi trước, hay nhiều khi mồi trước tuyệt vọng hơn nhỉ ? Nhưng nói chung là vậy. Thì với HI3, đang đi dạo bình thường vậy đó, còn đang hạnh phúc, vui vẻ thì tự nhiên một đống tờ giấy của Máy Đánh Chữ Phép Thuật (thuật lại toàn bộ sự thật khách quan) rơi xuống trên trời, phủ đầy dòng chữ "Elysia đã chết".
          
          Lúc đó mình hẫng một nhịp, hoang mang, còn nghĩ là xạo. Mặc dù chắc chắn không thể xạo được nhưng mình vẫn chẳng tin. Cho tới khi chứng kiến tận mắt file Elysia vỡ nát và biến mất rồi mới thật sự tin là thật...
          
          Sau đó thì chứng kiến từng Anh Kiệt một ra đi, từng file thư mục vỡ nát để lại màn hình trống rỗng. Nên giờ chứng kiến việc này, khá deja vu với mình... Khá chill. Khá hài lòng.
          
          Giờ thì còn mỗi cốt truyện thôi. Mình có thể nói đây sẽ là cái kết được Mihoyo đầu tư nhất từ trước đến giờ trong HSR, nhưng hay không thì không biết. 
          
          Đang tính chờ 11/11 mới roll Cyrene, tại mình cũng đang tính nạp HI3 vào ngày đó (để lấy cái khung Ellie... Lần đầu tiên nạp game HI3... khùng thật chớ... Lúc v6.0 mình không nạp là vì mình không nạp được nha, lúc đó có nhiều thứ hơi phức tạp. Nên là giờ mới nạp được...). Thì một phát double vẫn vui hơn là lắc nhắc, kiểu 11/11 nạp khung Ellie, hoàn thành lời hứa với Ellie, chúc mừng sinh nhật Ellie (và không chắc có nạp cho HSR để lấy cái avatar luôn không...)
          
          Nên... để coi đã. Chứ marketing là thấy hài lòng rồi, nó thú vị thiệt... Mong lãng mạn và hy vọng sẽ đón chờ chúng ta nơi kết cục ♪

Yonie_ssi

Chưa chơi game, chưa chơi. Để từ từ... Mấy ngày nữa. Dạo này mình bận quá. Nhưng nghe mọi người chửi ủm xì tỏi lên thì cũng hiểu rồi. Thật ra thì không bất ngờ... 
            
            Mình thì đang tò mò Cyrene hơn, tò mò xem có thể tệ tới mức nào. Sẵn đây nói luôn...
            
            Elysia là type nhân vật mà mình ghét cay ghét đắng.
            
            Mình ghét những nhân vật lảm nhảm về tình yêu và hy vọng, bởi vì họ thường dành thời gian ra nói về "cái đẹp" của thế giới chứ không thật sự giải quyết được vấn đề gì. 
            
            Mình ghét những nhân vật tin vào tình yêu, không vấn đề gì cả, chỉ là với những nhân vật như vậy, cái kết dành cho họ luôn là búng tay, tình yêu chan hòa thế giới và phản diện sẽ lăn đùng ra chết chỉ vì... tình yêu ??
            
            Mình càng ghét hơn những nhân vật được xây dựng quá hoàn hảo. Một con người hoàn hảo. Họ khiến mình cảm giác quá ảo, quá vô lý, cảm giác cuộc đời của họ trải thảm hồng, họ nhìn đời qua con mắt màu hồng. Và reo giảng điều tốt với những người khác mà chẳng hiểu thực hư.
            
            Mình ghét màu hồng. Đơn giản, dễ hiểu.
            
            Mình còn ghét cả những nhân vật quá mức tự luyến, một đoạn văn khen bản thân trăm lần.
            
            Và ti tỉ thứ khác. Hoàn hảo làm sao, chúng đều là thuật ngữ miêu tả về Elysia, một con người hoàn hảo, tin vào tình yêu và hy vọng và lúc nào cũng nói về chúng. Chưa kể còn tự luyến rồi hồng lè từ đầu đến chân. Và còn ti tỉ thứ khác mà mình lảm nhảm hoài không hết. Song Elysia đã biến tất cả điều mình sẽ ghét lại trở thành lý do khiến mình thích Ellie.
            
            Thế thì nếu sau khi mình chơi xong và chê tơi tả Cyrene, thì căn bản vấn đề đó vốn dĩ nằm ở bản thân của nhân vật và cách mà họ truyền tải. Chứ không phải bởi vì Cyrene không bằng Ellie
Reply

Yonie_ssi

*Chuyên mục đời thường*
          
          Bữa mình mới coi Chainsaw Man về. Với cương vị là một người đã từ bỏ thể loại action sau khi coi Violet Evergarden, thì... Chainsaw Man : Reze Arc vẫn được mình đánh giá khá cao.
          
          Bỏ qua chuyện đồ họa, vì chẳng ai lại đi bàn về đồ họa của MAPPA cả. Thì mình muốn nói tới câu chuyện nhiều hơn, đối với mình, mình thích cái việc motif chuột nông thôn và chuột thành phố được ẩn dụ xuyên suốt bộ phim. Mình cũng thích cái nhịp phim nó khá nhẹ nhàng nói chung và cũng thích phần kết.
          
          Đối với mình, đó là một cái kết "đẹp". Mình thật sự chưa từng tưởng tượng nổi việc nếu như Reze không "bỏ mạng" tại con hẻm đó thì sẽ thế nào. Bởi suy cho cùng Denji và Reze sẽ mãi mãi chẳng bao giờ có thể hạnh phúc. 
          
          Họ có thể chạy, chạy được bao lâu dưới tầm mắt của Makima ? Họ có thể trốn, trốn được bao lâu khi chính Reze là một tội phạm, là một đặc vụ của Nga ? Họ có thể chọn lờ đi tất cả, nhưng lờ được bao lâu khi thế giới quanh họ đảo điên, nghiêng ngả như chực chờ rớt khỏi trục của nó ?
          
          Thế nếu họ có một cuộc đời bình thường hơn, một thế giới bình thường hơn thì sao ? Thì ngay từ đầu, họ đã chẳng gặp, chẳng yêu đối phương.
          
          Vậy nên với mình cái kết hiện tại, dù có phũ phàng, có dang dở nhưng mình vẫn tin nó là một cái kết quá "đẹp", "đẹp" trong khuôn khổ của bi kịch ấy. 
          
          Và khi "cái chết" của Reze tới, mình thú nhận mình đã lặng người vài giây. Để rồi mình chọn ngồi lại coi hết phần credit mà chẳng biết nó có phần after-credit phía sau, bởi mình thích cái cách họ biểu đạt cái kết này. Giống như với Violet, họ không gào thét trong đau khổ, nó chỉ là một bữa trưa bình thường như bao ngày, với vài nốt piano trầm buồn, cùng một cái nhìn chăm chú đầy tiếc nuối.
          
          "Denji à, thật ra... em cũng chưa từng được đi học"

Yonie_ssi

Mình thật sự nghĩ thành công lên này không chỉ đến từ bản thân chính tác phẩm. Bởi vì trước khi mình coi, mình đã đọc qua manga rồi (và... sau khi đọc xong ý muốn mong muốn đi coi hơi lung lay tẹo), nó hơi nhạt nhòa đối với mình. Ít nhất là với Reze.
            
            Bản thân Reze không thật sự thu hút với mình như thế. Bởi cách Reze tiếp cận Denji, "tính cách" ban sơ mà Reze thể hiện rõ ràng không phải là gì đó mới. Nhưng khi chúng được xây dựng trên màn ảnh, từ ánh sáng, chuyển động, điệu cười, âm thanh và cách mà chính diễn viên lồng tiếng Reina Ueda (lại là chị...) nó mang lại một Reze rất thu hút.
            
            Khi tiền đề là Reze được đáp ứng, thì câu chuyện được tác giả xây dựng mới bắt đầu có sức nặng của nó. Từ cái nhịp đời thường, những thứ quá bình thường nhưng mà cả Reze và Denji đều khao khát tới cái cách hai bên đánh nhau tóe lửa. Rõ ràng chúng có sức nặng hẳn.
            
            Thế nên thành công của đợt movie này, không chỉ đến từ bản thân câu chuyện của tác giả, mà tới từ cả sự hoàn thiện tuyệt vời của MAPPA và dàn diễn viên lồng tiếng. Song cú knock-out cuối cùng đối với mình lại là bài hát của Kenshi Yonezu. 
            
            Nên đối với mình, hỏi mình có recommend phim này không. Mình sẽ chỉ đơn giản nói, nếu không thấm được câu chuyện của tác giả, bạn có thể bỏ qua. Nếu không thấm được phần hoạt họa và xây dựng của MAPPA, bạn có thể bỏ qua. Nếu không thấm được cách lồng giọng, diễn hoạt của các diễn viên lồng tiếng, bạn càng nên bỏ qua. Và cuối cùng, nếu bài hát của Kenshi không chạm được tới bạn (kể cả có sub hay không) thì... mình không nghĩ bạn cần đắn đo làm gì. Tất cả những yếu tố ấy, dù một cũng không thể thiếu.
            
            Càng là vì thế nên câu hỏi có hay hay không, lại càng khó trả lời hơn bất cứ câu hỏi nào khác.
Reply

Yonie_ssi

Có lẽ là do mình đồng cảm với Reze nên đoạn đó, mình đã hơi rưng rưng. Đó là một thành công khi một đứa khó khóc như mình lại rưng rưng, lại lặng người, lại chọn ở lại.
            
            Họ đã thể hiện quá tốt điều đó, từ cái cách mà Reze tiếp cận, tới những buổi "hẹn hò" nhỏ giữa cả hai, nụ hôn dưới pháo hoa rồi tới màn thảm chiến ấy. Nhưng phần còn lại chắc vẫn đến từ sự đồng cảm. Mình sẽ không kể chi tiết nhưng mình đã từng có lần nghĩ rằng "Giá như mình có thể thành thật hơn một chút". Và kể từ lần trải nghiệm đó, mình đã chẳng dám dẫu chỉ một lần che giấu trái tim của bản thân nữa.
            
            Song có lẽ vì thế nên lúc mình coi, chẳng hiểu sao trong đầu mình xuất hiện hai câu nói: "Nếu thế giới trở về với bình yên, liệu em và tôi có còn có thể ở bên nhau không ?" và "Điều tiếc nuối nhất không phải là chia ly mà chia ly khi ta chưa kịp hiểu lòng nhau."
            
            Mình yêu cách thể hiện đó. Từ lúc mình coi Violet, mình đã luôn yêu cách thể hiện ấy. Mình tin sự im lặng sẽ "vang to" hơn bất kỳ lời nói nào. Cũng tin rằng nỗi đau đớn không cần phải luôn luôn thể hiện qua nước mắt hay gào thét tuyệt vọng.
            
            Nó có thể là bất kỳ thứ gì. Và trong Chainsaw Man, nó là cái nhìn chăm chú của Reze, là cách mà Reze chạy về phía quán cà phê cũng là cách mà trong đầu Reze vào những giây phút cuối ấy vẫn chỉ có Denji. Cũng là cái việc Reze có hàng ngàn cơ hội để giết chết Denji, nó thậm chí còn chẳng khó gì, nhưng đến cuối cùng Denji vẫn ở đó.
            
            Và đồng thời nó cũng là cách Denji ngồi lì trong quán cà phê từ trưa đến tối muộn, cái cách ánh mắt Denji lấp lánh vì nghĩ rằng Reze đã tới.
            
            Nếu chúng không phải tình yêu, thì rốt cuộc gì mới là tình yêu ? Và nếu chúng không phải là "tuyệt vọng", là "nước mắt", thì rốt cuộc còn thứ gì có thể miêu tả chúng tốt hơn ?
Reply