Demiurge lớn lên. Điều đầu tiên nó không muốn tin tưởng là rằng Đào của nó đã biến mất rồi, không còn bên nó nữa. Nên khi Nhà Khai Phá hỏi, nó đã nói nó không thể trả lời vì... nó không muốn tin.
Nó gặp được 11 hậu duệ còn lại mà em đã kể: Aglaea điềm tĩnh, Tribios ngây thơ, Mydeimos dũng mãnh, Khaslana anh hùng, Cifera lanh lẹ, Castorice dịu dàng, Anaxagoras thông minh, Hyacinthia bao dung, Helektra lý trí, Cerydra cao ngạo và Terravox trung thành. Mỗi người bọn họ, đều bằng cách riêng của mình dịu dàng với em, dạy em thêm về "tình yêu", thứ ban sơ mà nó chẳng hiểu khi Philia nói.
"Vì thế giới dịu dàng với em, nên em dịu dàng lại với nó" - Lần này nó kế thừa lại câu nói mà em nói.
Vì họ dịu dàng với nó, vì thế giới dịu dàng với nó, nên nó yêu, nó trân trọng, nó nâng niu, nó bảo vệ, nó dịu dàng với thế giới.
Nó không còn dịu dàng với thế giới vì em yêu thế giới, nó dịu dàng với thế giới vì nó thấy được, cảm nhận được vẻ đẹp mà em luôn nói tới.
Và rồi một ngày, nó gặp được 3 người đến từ ngoài vũ trụ, thế giới của nó rộng mở, chẳng còn xoay quanh 12 hậu duệ và Amphoreus nữa. Nó gặp Nhà Khai Phá, Dan Heng và March 7th, nó thấy được ba con người vốn chẳng liên quan gì lại nguyện sống nguyện chết để bảo vệ lấy Amphoreus.
"Vì thế giới dịu dàng với em, nên em dịu dàng lại với nó"
Vì ba người bọn họ dịu dàng với nó như thế, nên lần này, nó cũng yêu. Nó yêu họ, nó yêu vũ trụ xinh đẹp mà họ sống, nó yêu những con người lạ mặt mà nó còn chưa bao giờ gặp. Vì thế nó tha thiết bảo vệ, mặc cho phải chấp nhận rằng nó phải từ bỏ hoàn toàn "ngày mai", chôn chân ở Amphoreus như chốn tù đày.
Nó chấp nhận vì nó đang yêu. Nó chấp nhận vì nó đang bảo vệ. Nó chấp nhận vì nó đang trân trọng. Nó chấp nhận vì ngày xưa em cũng chấp nhận như nó.
Philia đã tưới tiêu cho nó, giờ nó nở thành đóa hoa. Đóa hoa là nó, học được từ em về cách hy sinh, về cách yêu, vì thế nó không ngừng ngại vỡ nát như pha lê để gieo trồng một tình yêu mới, một hạt giống mới vào thế giới này.