Yukihappy03

Hiện giờ PurpleKookTae dất cần các bạn writer về trồng rau nuôi cá cho dui. Các cậu vào ứng nha nha nha TvT

Yukihappy03

Em không hát dăm bản tình ca tặng người đời, em chỉ hát cho bản thân em.
          Thế nên dù anh đã từng quan trọng với em, nhưng anh cũng chỉ là cái bóng lướt qua, hai năm chỉ như một cơn gió vụt mất, không còn vương vấn nữa, sẽ không mãi bận lòng.
          

Yukihappy03

Đó là lý do vì sao tớ cứ căm phẫn việc bản thân lẫn cậu. Giả như tớ có thể viết tốt hơn, thì chắc cậu đã không thể giở giọng như thể: "Mày qua ban XH làm gì nổi!"

hallirosie

@Yukihappy03 Phát ngôn ngu ngục vậy sao mày phải chịu? Địa lí không được coi là một môn xã hội hả?
Reply

Yukihappy03

tớ cũng là con người, và tớ cũng biết buồn.
          chừng ấy thời gian, vậy mà hiểu tớ một chút các cậu cũng không chịu nhận ra.
          tớ thấy rất mệt, dạo này cứ gần 4h sáng tớ mới ngủ được, 5h30' đã bị vực đầu dậy.
          tớ đọc sách, họ bảo tớ nên đón chào 1 ngày mới với tâm trạng tốt hơn, nhưng giờ thì tớ đang nghĩ làm sao để thoát khỏi mấy khoảnh khắc sầu thảm này trước đã.

hallirosie

@Yukihappy03 mệt mỏi thì nghỉ ngơi đi <3
Reply

Yukihappy03

Hôm nay kết thúc "friend zone" trong rạp ai cũng cười, cũng vui.
          Có cảnh hôn, tớ có vùi đầu vào đùi cô bạn khóc nức nở.
          Lúc đó ai cũng tưởng tớ ngại. Nhưng tớ lại khóc, ướt nhem nhuốc cả mặt.
          Bản thân tớ cũng rất hoang mang. Thế mà rốt cuộc cũng hiểu tại vì sao?
          Không vì đơn phương, không vì crush, không vì hoàn cảnh.
          Mọi người biết tớ khóc vì gì không? 
          Vì tín ngưỡng của tớ. Tớ nhận ra rằng mình đã khóc vì họ.
          Tớ nức nở thành tiếng ở rạp phim.
          Tớ bỗng nhiên cảm thấy rất buồn, và tớ đã làm một chuyện không ngờ giữa những cuộc vui mà mọi người đang rót vào không khí.
          Đôi lúc nghĩ mình chỉ nên yêu thích, rốt cuộc lại xem mình chính là bản thân họ mà trải nghiệm.
          Có phải quá buồn cười không?