Hôm nay kết thúc "friend zone" trong rạp ai cũng cười, cũng vui.
Có cảnh hôn, tớ có vùi đầu vào đùi cô bạn khóc nức nở.
Lúc đó ai cũng tưởng tớ ngại. Nhưng tớ lại khóc, ướt nhem nhuốc cả mặt.
Bản thân tớ cũng rất hoang mang. Thế mà rốt cuộc cũng hiểu tại vì sao?
Không vì đơn phương, không vì crush, không vì hoàn cảnh.
Mọi người biết tớ khóc vì gì không?
Vì tín ngưỡng của tớ. Tớ nhận ra rằng mình đã khóc vì họ.
Tớ nức nở thành tiếng ở rạp phim.
Tớ bỗng nhiên cảm thấy rất buồn, và tớ đã làm một chuyện không ngờ giữa những cuộc vui mà mọi người đang rót vào không khí.
Đôi lúc nghĩ mình chỉ nên yêu thích, rốt cuộc lại xem mình chính là bản thân họ mà trải nghiệm.
Có phải quá buồn cười không?